Suy cho cùng Dư Huyễn Tình vẫn là một người có
tính cách vui vẻ, lúc gần về đến nhà đã bình tĩnh lại rồi.
Hai người cố ý đi đường vòng, lần nữa đi ngang
qua nơi có hoa u quang nở rộ. Đến vào ban ngày, tất cả hoa đều cuộn lại thành nụ
hoa tròn nhỏ. Dư Huyễn Tình tiếc nuối dựa vào tường nhìn một hồi.
Mặc Cửu nói: - Nếu em muốn xem thì chúng ta cứ dừng
ở đây.
- Thôi! Đi về trước đi, lần sau lại tới.
Lần sau hẳn là sang năm. Thời gian hoa u quang nở
rất ngắn, chỉ có mấy ngày mà thôi. Chờ lần sau đến đây, có khi hoa đã héo
tàn cả rồi.
Tàu ngầm tiếp tục di chuyển về phía trước, vốn
tưởng rằng có thể thuận lợi về đến nhà nào ngờ nửa đường lại xuất hiện một vài
chuyện ngoài ý muốn. Bàn điều khiển đột nhiên phát ra lời cảnh báo bằng giọng
nói.
- Phát hiện vật sống ký sinh bên ngoài khoang,
đang tiến hành quét khoang bên ngoài. Xin vui lòng chờ trong giây lát!
Cả Dư Huyễn Tình và Mặc Cửu đang nằm xử lý lông
đều ngẩng đầu đầy nghi hoặc:
- Vật sống ký sinh?
- Để tôi ra ngoài xem thử.
Mặc Cửu mở cửa khoang bơi ra ngoài, Dư Huyễn
Tình cũng lập tức đuổi theo. Từ lúc mua tàu ngầm đến giờ chưa từng xuất hiện
tình huống này, hai người khó tránh có chút tò mò.
Vỏ ngoài của tàu ngầm hiện nay đều có lớp phủ đặc
biệt, rất khó có thứ gì có thể bám lên. Hai người tìm một hồi mới phát hiện ở
nơi không thấy được thuộc phần đuôi tàu ngầm xuất hiện rất nhiều thứ rậm rạp chằng
chịt nhô lên, cũng không biết dính lên từ khi nào mà thoạt nhìn khá đáng sợ.
Những sinh vật ký sinh này không lớn, kích thước
của mỗi sinh vật ký sinh chỉ bằng bàn tay. Bề ngoài có màu trắng xám, giống như
hòn đá dãi nắng dầm mưa một thời gian dài. Cái miệng tròn của ký sinh trùng mở
ra một cách bất thường ở trên đỉnh, trong miệng là hai đường thẳng đứng nằm sát
nhau như một đôi mắt đang nhìn ra ngoài.
- Cái gì đây? Kinh quá. - Dư Huyễn Tình nhăn mặt
ghét bỏ.
- Chắc là hà biển. - Mặc Cửu nói: - Ngoại trừ sống
bám thì không có gì nguy hiểm.
Hắn bẻ một con hà ra cho Dư Huyễn Tình nhìn.
- Thì ra vẫn còn sống. - Dư Huyễn Tình cầm trên
tay nhìn một hồi, đột nhiên hỏi: - Cái này có ăn được không?
Mặc Cửu: “…”
Hắn rơi vào trầm tư, có phải bình thường mình
không cho Dư Huyễn Tình ăn no hay không. Hình như mấy con rái cá khác cũng
không tham ăn như vậy.
Không nhận được câu trả lời, Dư Huyễn Tình mở
thiết bị đầu cuối tìm kiếm một chút. Phát hiện loại hà này đúng là ăn được,
cũng không tệ lắm. Có thể trực tiếp nấu ăn cũng có thể phơi khô rồi sau đó đem
nấu canh, hương vị rất ngon. Thức ăn đã tự mình dâng tới cửa, cô không nếm thử
thì có lỗi với bản thân quá.
- Để cho tàu ngầm dọn sạch, rồi mang về nếm thử.
- Cô xoa xoa tay, nước miếng cũng sắp chảy ra: - Trước tiên em chọn mấy con về
thử xem.
Nói xong, cô đưa tay lên gỡ một con xuống, ôm
trong lòng và tiến vào khoang.
Ngay khi hai người vào khoang, bảng điều khiển
tàu ngầm lại gửi đến thông báo:
- Có bật chế độ dọn dẹp không?
Mặc Cửu yên lặng đi theo phía sau, nhìn Dư Huyễn
Tình cẩn thận rửa sạch hà rồi bỏ vào nồi, sau đó mới để cho tàu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.