Chờ đến khi cha con hai người trở về nhà, đúng là lúc ánh mặt trời gay gắt nhất. Liễu Nha Nhi lấy lá sen đậy giỏ lúc trước đột lên đầu làm mũ che nắng.

Nhận lấy bánh nhân thịt cha Liễu đưa tới, cắn một miếng nhỏ, từ từ nhai, vừa ăn vừa nói: “Cha, người quá ngay thẳng, luôn cảm thấy vô công bất thụ lộc không được nhận cắp móng heo này. Theo con mà nói, móng heo này chúng ta phải nhận. Không nói đến chúng ta có phải là quý nhân của hắn hay không, hắn đã thành tâm thành ý muốn đưa, chúng ta từ chối ngược lại sẽ khiến hắn cảm thấy khó xử. Chúng ta nhận đồ, lần sau có thứ gì tốt chỉ cần mang đến chỗ hắn là được. Cái này gọi là lễ thượng vãng lai*, lễ thượng vãng lai nhiều, quan hệ cũng thân thiết hơn. Người ta đều nói nhiều bằng hữu nhiều chuyện tốt, quen biết thêm nhiều người, dù sao cũng không phải chuyện xấu.”

(Lễ thượng vãng lai, lai nhi bất vãng phi lễ dã. (lễ ký) Lễ coi trọng việc có đi có lại, có đi mà không có lại, không phải lễ vậy)

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play