Sương mù dày đặc đến mức mặt trời mọc không nhìn thấy được.

Yến Vi Sí tắm rửa xong liền đi vào sân, hỏi trưởng thôn đang ngồi dưới mái hiên khuấy nồi: "Có bột mì không?"

Lúc này trời vẫn còn âm u, trưởng thôn nhìn thấy cậu liền có chút sững sờ.

Trời đã dần sáng mà Tiểu Vụ vẫn còn chưa thức dậy nữa!?

“Có ngay, có ngay”. Bác gái bưng một hũ khoai sọ nhỏ từ hầm rượu ngoài nhà lên: “Tôi mới mua 20 cân bột, còn tươi luôn đấy, ông muốn tôi đưa cho ông phá men cũng có luôn đấy."

Yến Vi Sí đi vào nhà bếp: "Cháu sẽ làm một ít bánh bao hấp."

Bác gái nhìn chồng đầy hoài nghi, còn biết đi làm bánh bao nữa, thằng bé này ngoan thật đấy!

Trong bếp có gas hóa lỏng nhưng hai vợ chồng già chỉ dùng khi con cái về, họ thường đốt nồi to, vì củi cháy sẽ nấu thơm hơn.

Đêm qua đốt nồi lớn, sáng nay cũng như vậy, gạo vo sạch đã cho vào nồi, thêm nước, chỉ còn thiếu khoai là đã có thể nướng được rồi.

Bác gái vừa phủi bùn trên củ khoai sọ, vừa liếc mắt nhìn chàng trai nhào bột.

Cách làm khá ổn, cũng làm không ít bánh.

Bác gái nghĩ đến hai đứa con rể úp ngược chai đựng dầu của mình, bà càng tức giận hơn, bà rửa sạch củ khoai sọ, cắt đôi rải lên cơm, sau đó xúc lên.

Củi lửa nổ lách tách cháy trong miệng nồi, không bao lâu sau, hơi nóng từ nắp nồi bay ra.

Yến Vi Sí lên men bột, bóc ra từng miếng có kích thước giống nhau, vo thành từng viên, bác gái nhìn trộm chúng từ lâu đã kịp thời đưa chiếc nồi hấp và chỉ cậu cách sử dụng.

"Cầm lấy hai tay cầm bên nồi thế này, sau đó khiêng cai nồi đặt lên đây." Bác gái chỉ vào miệng bếp lò rồi mới để ông chồng xúc cái nồi lớn: "Đừng để nước cạn nhiều quá, để lửa lớn nấu khoảng hai mươi phút là được."

Đây là lần đầu tiên trong đời Yến Vi Sí đốt củi, lông mày gần như chẳng còn thấy đâu, ngón tay bị kẹp đốt gây phồng rộp.

Bác gái nhìn thấy thì vô cùng kinh hãi: “Hay là để bác làm cho."

“Không cần đâu ạ.” Yến Vi Sí từ chối lòng tốt của bác gái, chống tay nhìn ngọn lửa màu cam đang nhảy nhót, khép hờ mắt có vẻ ngái ngủ: “Đừng nói cho anh ấy biết.”

Bác gái thầm nghĩ trong đầu thằng bé này không thể che giấu niềm đam mê của mình.

Lúc Trần Vụ thức dậy, đối với xưng hô từ miệng của hai người già Yến Vi Sí không phải là người yêu của Trần Vụ nữa mà là Tiểu Yến.

Những chiếc bánh hấp tròn trịa vừa lấy ra khỏi khuôn, vừa mềm mại vừa thơm phức.

Ánh mắt Trần Vụ rơi vào đôi bàn tay băng bó của Yến Vi Sí: "Sao lại bị thương vậy?"

“Bị trầy xước một chút thôi.” Yến Vi Sí đưa cho anh một cái bánh bao: “Mau ăn đi.”

Trần Vụ nhận lấy, mơ hồ còn nhìn sang bác gái.

Ngoài dự kiến, bác gái bắt gặp ánh mắt trong veo trầm tĩnh của Tiểu Vụ, miếng khoai lớn đột nhiên mắc nghẹn trong cổ họng, bác gái khó nhọc nuốt xuống, sau đó còn xua tay tỏ vẻ bản thân không sao cả.

Trần Vụ đặt bánh bao hấp trở lại đĩa và nắm lấy tay Yến Vi Sí để kiểm tra.

Khuôn mặt Yến Vi Sí  khẽ co giật: "Nóng quá."

Trần Vụ cau mày: "Xử lý rồi."

“Trong như một quả bóng.” Yên Vi Sí trầm giọng nói: “Đừng chọc cười mọi người.”

Trần Vụ không để ý người khác nghĩ như thế nào, anh chỉ muốn làm theo ý mình, kéo Yến Vi Sí rời khỏi bàn ăn: "Trở về phòng khử trùng đi."

Bị Trần Vụ kéo đi một cách lười biếng, Yến Vi Sí ném một nụ cười bất lực cho hai người lớn tuổi.

Bác gái thu dọn chiếc khăn vải cũ quấn trên đầu mình, húp một ngụm cháo nói: "Trước đây Tiểu Vụ cũng từng vì anh trai mà lo lắng như vậy."

"Ăn cháo cũng để bị sặc." Trưởng thôn lên tiếng trách mắng bà, thái độ của ông đối với Minh Xuyên quyết định bởi thái độ của Tiểu Vụ đối với Minh Xuyên.

Người của Minh Xuyên vô tình làm họ bị thương, đập phá đồ đạc trong ngôi nhà nơi rừng núi, sau đó chạy về xin lỗi và giải thích nguyên nhân sự việc, cũng không thấy nói gì liên quan gì đến việc bồi thường hay đưa thuốc bổ.

Bác gái tự biết mình đuối lý nhưng vẫn nói: "Tôi cũng chưa đề cập chuyện này trước mặt Tiểu Vụ."

Trưởng thôn không tiếp tục mắng bà nữa, ông bình tĩnh lại bưng bánh bao cho bà: "Ăn khoai sọ thì ăn khoai sọ, liếc nhìn lung tung cái gì, có ngày ăn khoai sọ nghẹn chết."

Bác gái biết ông đây là đang quan tâm đến mình nên cũng không đâm chọc ông nữa: “Năm sau trồng súp lơ đi, bắp cải trắng mang đi làm mì núi”.

Sau khi ăn một miếng bánh bao lớn, bác gái nói: “Ngon quá đi mất.”

"Không phải tất cả bánh hấp đều trông thế này sao." Trưởng thôn nói.

Bác gái có một cái lọc, nhưng bác gái cảm thấy nó ngon hơn những lần khác, bá

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play