《 Tự Nguyện Mắc Câu- Calantha》
Yến Vi Sí bế Trần Vụ ra khỏi tiệm cơm ồn
ào đó, sau đó cả hai đứng ở ven đường.
Một phút, hai phút trôi qua.
Lại thêm mười phút.
Yến Vi Sí vẫn còn cõng Trần Vụ nhìn về
phía xe cộ đông đúc.
Cả hai đi đến một chiếc xe đang đậu bên cạnh,
lúc họ vừa mở cửa ngồi vào, chiếc xe liền lao vút đi.
Cuối cùng, nhờ tiếng ống xả ô tô mà Yến Vi
Sí cũng tỉnh táo lại, lúc này, cậu mới nhớ ra là mình còn phải bắt taxi.
Mẹ nó, thật mất mặt quá đi mà.
Cậu giữ chân của người trên lưng rồi kéo
lên trên: “Đừng có ngủ chứ, về nhà chúng ta còn có việc phải làm đấy.”
Hai tay Trần Vụ quàng qua cổ Yến Vi Sí,
chuỗi phật châu của anh lủng lẳng: “Ừ không ngủ, có việc phải làm.”
“Ngoan nào.” Yến Vi Sí chẳng cần ai dạy
cũng biết dỗ anh.
Đêm hè nóng như thế, thanh xuân nhiệt huyết
như thế.
Yến Vi Sí vừa lên xe liền nắm tay Trần Vụ,
lúc này, lòng bàn tay anh đã ướt đẫm.
Khi Trần Vụ ngồi tựa lưng vào ghế, yết hầu
đẹp đã lộ ra, lúc này, anh đang thở dốc.
Yến Vi Sí vừa tháo kính đặt sang một bên vừa
khạc nhổ.
Trần Vụ cũng chẳng phản ứng gì.
Thấy vậy, Yến Vi Sí bèn duỗi một tay ra
kéo anh vào lòng: “Tài xế chạy chậm xíu đi.”
Tài xế taxi đáp “Ok.”
Lúc này, trong không gian chật hẹp lại
vang lên tiếng chuông báo thức.
Yến Vi Sí mò vào trong túi quần của Trần Vụ
để móc điện thoại ra: “Sao anh lại đặt đồng hồ báo thức vào giờ này?”
“Về nhà thôi.” Trần Vụ nhắm mắt lại và chống
cằm.
Yến Vi Sí cảm thấy buồn cười “Anh ở bên
ngoài đi ăn uống với người ta, thế mà cũng biết đường về nhà à.”
“Tôi không về nhà đâu, cậu ấy khó chịu lắm.”
Lúc này, giọng nói của Trần Vụ không được rõ ràng lắm.
Yến Vi Sí còn nghe được không sai một chữ
“Cậu ấy là ai?”
Trần Vụ chẳng phản ứng gì.
Lúc này, trong lòng Yến Vi Sí rất khó chịu
và ngứa ngáy không ngừng, cậu gắng gượng suốt hai ba mươi để cõng Trần Vụ vào
nhà.
Cậu đặt Trần Vụ trên ghế sofa, lúc này, cả
người Trần Vụ đã mềm nhũn.
Anh không nôn mửa trên đường, cũng không
quậy gì, lúc đó, từ nãy tới giờ anh vẫn yên lặng như vậy.
Yến Vi Sí bèn đi vào phòng bếp rót nước.
Đây là lần đầu tiên cậu mới thấy một căn phòng lớn như vậy, đi rót nước không
mà cũng phải đi lâu đến vậy, nên nhà nhỏ vẫn là ok nhất. Toàn bộ quá trình cậu
phải đi sải bước dài và dùng tốc độ nhanh nhất có thể để bưng nửa chén nước trở
lại chỗ Trần Vụ.
“Anh ngồi dậy uống nước đi.” Yến Vi Sí vỗ
nhẹ vào mặt Trần Vụ.
Trần Vụ nhấp môi, rồi ngậm miệng lại không
chịu uống: “Tôi không thể uống được.”
Yến Vi Sí liền bật cười: “Tôi đưa nước cho
anh uống mà, có phải uống rượu đâu.”
Lông mi Trần Vụ khẽ run, anh mở mắt. Đôi mắt
anh đỏ hoe nhìn vào hư không.
Lúc này, trông Trần Vụ rất dễ bị lừa.
Yến Vi Sí nói với giọng khàn khàn “Có cần
tôi đút cho không?”
Trần Vụ nhìn cậu, sau một hồi lâu anh vẫn
không hề nhúc nhích.
“Vậy để tôi đút cho.” Lúc này, Yến Vi Sí
giống như người mới vào nghề, tay này cậu nâng cằm Trần Vụ lên, còn tay kia thì
đưa cốc nước lên miệng.
Vừa đút vừa rắc thính.
Dù có hộp khăn giấy ở trong phòng ăn,
nhưng Yến Vi Sí lại lười đi lấy, cậu chỉ thấm chút nước vào áo rồi lau miệng. Cậu
nghĩ, dù sao cũng phải thay áo thôi.
“Đợi anh tỉnh xíu rồi mình nói chuyện tiếp.”
Yến Vi Sí uống hết phần nước còn lại trong ly: “Từ lúc đi Xuân Quế về là tôi đã
bắt đầu muốn chửi thề rồi, nếu mà bỏ cuộc,”
Trần Vụ chỉ mím môi: “Bớt nói lại đi.”
Yến Vi Sí ngạc nhiên, sau đó cậu vừa cười
vừa nói: “Được rồi, tôi sẽ bớt nói lại.”
Trần Vụ lại nhắm nghiền mắt.
Yến Vi Sí luồn ngón tay nhẹ nhàng vuốt tóc
anh: “Anh không thích tôi ở điểm nào, tôi có thể sửa được không.”
“Có thể sửa được không ta” Lúc này, trên mặt
Trần Vụ rất biểu cảm.
Yến Vi Sí nói: “Bớt đòi hỏi dùm cái.”
Trần Vụ liền bĩu môi, anh tỏ ra vẻ trông rất
đáng thương.
Yến Vi Sí bất lực: “Tùy anh thôi.”
Sau khi suy nghĩ một hồi lâu, Tr� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.