Là nàng đã buông lỏng đề phòng, khi nàng hỏi hắn về Xuân
Đào, hắn lại lắc đầu ra vẻ khó hiểu, mơ hồ nghe được trước khi họ thành hôn,
nha đầu vẫn luôn đi theo nàng bởi vì phải lòng một hạ nhân trong phủ, lại thêm
lúc đó, nàng ta và ‘Tống Uyển’ kia xảy ra có mâu thuẫn, nhất thời không do dự
đã cùng hạ nhân kia rời phủ.
Khi nàng hỏi Xuân Đào đi đâu, hắn cũng lộ ra vẻ lo lắng
nói sẽ giúp nàng đi tìm hiểu tung tích Xuân Đào. Sau đó, hắn mang về cái gọi là
"thư" của Xuân Đào, nàng ta nói là đã quen với cuộc sống hiện tại,
nàng mặc dù có chút mất mát, nhưng cũng đành phải chúc phúc, nhờ hắn giúp nàng
đưa cho Xuân Đào một khoản tiền phòng thân.
Nếu không phải mỗi lần nàng nói là muốn trở về xem một
chút, thì hắn đều cúi đầu, làm ra dáng vẻ khổ sở nhưng vẫn nhẹ giọng đáp ứng,
nhưng ban đêm lại ôm chặt nàng từ phía sau hỏi nàng có phải hắn đối với nàng
không đủ tốt hay không, mới khiến cho nàng tới viện phủ của hắn không lâu, đã
nghĩ muốn trở về nhà mẹ đẻ...
Nếu không... Nếu không...
“...Cao tăng nói, phải để A Uyển tỷ tỷ mau chóng mang
thai đứa nhỏ, có liên hệ chặt chẽ với nơi này, thì mới không dễ dàng bị đổi
lại..."
Suy nghĩ lan man của nàng bị người phía sau gọi lại. Nàng
nhịn không được khẽ rên rỉ ra tiếng, nhưng trong nháy mắt, nàng nhanh chóng che
môi mình lại, sợ thanh âm này ban ngày sẽ bị người ngoài đi qua nghe thấy.
Triệu Cảnh Hoài trên mặt thiện lương vô hại lại nhiễm
phải chút âm u, giọng điệu của người sau lưng nàng có chút tối tăm, giống như
là phạm nhân thần trí điên đảo, tàn nhẫn đáng khinh trong ngục tù.
Hắn cúi đầu, ngậm vào vành tai nàng, dùng đầu răng nhẹ
nhàng mài cắn, lại thả ra khi nàng hơi rụt người lại, tiếp tục hôn lên cổ nàng.
“...Cho nên, A Uyển tỷ tỷ ngoan ngoãn một chút, đừng chạy
trốn nữa, được không?”
“Nếu bị đại ca phát hiện, thì cũng sẽ không kết thúc đơn
giản như vậy đâu.”
Nàng không thể không run rẩy khi nghe tên của người đàn
ông đó.
Triệu Kỳ Việt người này, nàng ban đầu vẫn cho rằng, hắn
ta chỉ là thân phận tôn quý cho nên cuồng vọng bá đạo quen rồi.
Nhưng mà, từ sau khi nếm qua thủ đoạn của hắn ta, nàng
mới biết được người kia thực sự tàn nhẫn, khi tức giận sẽ khiến người ta kinh
hãi run rẩy.
Kể từ khi nàng biết những gì họ gọi là tốt cho nàng, nàng
không ít lần cố gắng trốn thoát. Thế nhưng đều thất bại. Nhiều lần, nàng thậm
chí còn chưa kịp chạy thoát ra cửa...
Mà mỗi một lần, sau khi bị bọn họ bắt trở về, nàng đều sẽ
bị trừng phạt cực kỳ đáng sợ. Triệu Cảnh Hoài còn tốt, hắn tuy rằng tính tình
không ổn định, tâm tư bệnh hoạn vặn vẹo, thích trừng phạt nàng từ từ đến lúc
nàng không thể chịu nổi nữa, nhưng tốt xấu gì thì tâm tình của hắn đến nhanh đi
cũng nhanh, sau khi dùng các loại thủ đoạn mới lạ trừng phạt nàng, liền quên đi
mọi chuyện.
Nếu... Nếu... Rơi vào trong tay Triệu Kỳ Việt...
"Cảnh... Cảnh Hoài..." Nàng không dám suy nghĩ
về hậu quả, chỉ mang theo tiếng khóc quay đầu đi khẩn cầu người phía sau:
"Không. Đừng nói với hắn ta, được chứ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.