Hai lần liên tiếp anh nhìn thấy đứa bé
tên Cố Ngôn kia, đều là vào những ngày mưa.
Ngày anh gặp cậu lần đầu tiên, có vẻ như
đó là thứ Tư trong tuần. Hôm đó anh tăng ca, sau khi đóng máy tính, mắt anh gần
như hoa đi vì ngồi cả ngày, xoa xoa cổ có chút đau nhức nhìn về phía cửa sổ
khổng lồ trong văn phòng. Buổi chiều trời vẫn còn rất nắng, đến tối thì trời
bắt đầu mưa.
Các tòa nhà cao tầng chỉ đếm trên đầu
ngón tay ở thành phố S đã sớm tắt đèn.
Anh đứng ở trạm xe buýt, dòng nước từ
trên mái che vẫn đang không ngừng chảy xuống dưới, sau khi mở màn hình điện
thoại di động sáng lên một chút, anh nhìn thấy câu nói cường ngạnh không thể cự
tuyệt trong khung chat, định đưa tay ra chuẩn bị chặn xe, lại chậm rãi thả
xuống.
Ánh đèn trong thành phố dần sáng lên, sự
náo nhiệt ban đêm không thuộc về nơi này. Anh nhìn trời mưa hơi nhỏ, do dự một
lúc lâu, siết chặt quần áo, chuẩn bị đi về phía trước một đoạn nữa.
Ngay khi anh quay lại và muốn đi về phía
trước, anh thấy người đàn ông ngồi ở cuối ghế chờ đã bị ướt mưa.
Người đó rất yên tĩnh, rũ mắt xuống,
giống như đang nhìn chăm chú vào vũng nước ven đường đang bị khơi dậy từng chút
gợn sóng. Quần áo màu sáng trên người cậu đã sớm nhuộm màu ẩm ướt, phác họa
thân hình có chút cô độc. Nhưng ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.