Kỳ Giản Chi còn đang học đại học, khí tức
cả người cùng ngây ngô sắp không che được. Cô đột nhiên không đúng lúc nhớ tới Kỳ
Giản Chi nhập học báo danh đại học vẫn là cô mang theo hắn đi. Lúc ấy Kỳ Giản Chi nói ra lời này, không
biết có bao nhiêu người nhìn cô cắn răng, dọa cô hận không thể nhổ chân bỏ
chạy. Nhưng để cho cô đối với quyết định này
của Kỳ Giản Chi nói ra cái gì cự tuyệt, cô lại là nói không nên lời. Cự tuyệt không được không chỉ bởi vì
người ở bên cạnh hắn luôn theo bản năng nuông chiều hắn, cưng chiều hắn, rất
khó nói ra lời cự tuyệt gì với hắn. Còn nữa, thân ở trong giới các cô, có chút
cự tuyệt cũng tuyệt đối không thể nói ra miệng. Tỷ như nếu để cho lão già nhà cô biết cô
cự tuyệt Kỳ Giản Chi ông ấy có thể cầm đao thái tức giận đuổi theo tám con
đường chém cô mất. Bất quá, tất cả những thứ này so ra kém
hơn nỗi sợ hãi khi nhìn thấy Kỳ Giản Chi ở trong căn hộ của mình. Cô cho rằng đêm nay mình lại uống rượu,
nhịn không được đưa tay dụi dụi mắt mình, sau đó mở mắt nhìn, người vẫn còn ở
chỗ này. "Jane... Jane" Cô nói chuyện
đầu óc trống rỗng hỏi hắn: "Cậu ... Sao cậu lại ở đây? Hơn nữa..."
Nhìn người đứng trong cửa, cô theo bản năng cúi đầu, nhìn chìa khóa nắm trong
lòng bàn tay mình, nói có chút gian nan: "Cậu lấy từ đâu ra chìa khóa đi
vào?" "Tôi không nên ở đây sao? Và không
nên có chìa khóa?” Nam sinh đứng ở cửa thần sắc mờ mịt luống
cuống, bàn tay đặt trên khung cửa hơi thắt chặt, làm cho cô lập tức nhớ tới khi
hắn bị cô đè ở dưới thân, trên mặt cũng là biểu tình như vậy. Nhớ tới chuyện này, cô rốt cuộc không nói
nên lời gì nữa, hai ba cái đá rơi giày cao gót trên chân mình, đi vào tùy tiện
mang dép lê, lúc này mới có chút xấu hổ với Kỳ Giản Chi tự đánh mình đi vào
cửa, hắn vẫn đi theo bên cạnh mình: "Vậy cái gì, Giản Chi, chúng ta vào
rồi nói sau." "Được a." Chỉ là một câu nói như vậy, dáng vẻ luống
cuống của nam hài tử đứng bên cạnh cô liền lại biến mất, trở nên vui mừng. Bộ dáng thuần thiện lại đơn thuần như
vậy, cũng không trách người Kỳ gia sủng ái, ngay cả người ngoài như cô chịu
không được, cũng luôn nhịn không được mềm lòng với hắn. Cô dẫn hắn ngồi xuống phòng khách, lại
chuẩn bị vào phòng bếp lấy cho hắn một ít đồ uống, nhưng không đợi cô đứng dậy,
vẫn nhìn chằm chằm vào hắn khiến hắn liền phát hiện ý đồ đứng lên, xung phong
nói: "Tôi đi làm cho chị Nam Hàng!" Xoay người đi vào phòng bếp mở tủ đông
ra, động tác thuần thục giống như hắn mới là chủ nhân của căn phòng này. Khi nhìn hắn bưng hai ly sữa, một ly ở
lòng bàn tay, một ly tự bưng, sau đó kéo một cái ghế nhỏ, ngồi trước mặt cô khẽ
ngẩng đầu, dùng đôi mắt ướt sũng kia nhìn cô, cô có chút không nói gì. Không
biết tại sao, cô lại bưng sữa trên tay uống một ngụm, lúc này mới cân nhắc hỏi
hắn: "Hôm nay Giản Chi không cần đến lớp
sao? Sao cậu lại ở đây với tôi?" Về những gì đã xảy ra năm ngày trước, cô
không dám đề cập đến nó chút nào. "Hôm nay em đi học." Cơ hồ khi
cô vừa nói xong, người độc ác ngồi trước mặt cô liền lập tức mở miệng trả lời:
"Có rất nhiều lớp chuyên nghiệp, còn có một thí nghiệm. Tuy nhiên, em đã
không đi.” Khi cô nghe hắn nói, cô uống một ngụm sữa
khác trong cốc. Nhưng khi nghe những lời cuối cùng hắn nói, cô suýt nữa đã phun
hết sữa trong miệng. "Khụ khụ khụ..." Cô ho đến kinh
thiên động địa, suýt nữa đem phổi của mình đều ho ra, làm Kỳ Giản Chi lập tức
đứng lên khẩn trương vỗ lưng cho cô. "Nam Hàng tỷ tỷ, chị có khỏe
không?" "Không... Không sao đâu." Cô
khoát tay áo với hắn ý bảo mình không sao, chờ thở thêm vài hơi nữa, cuối cùng
cô mới bình phục hô hấp tốt hơn hỏi hắn: "Sao cậu không đi học?" Cái này cũng quá không tầm thường, tiểu
thiếu gia Kỳ gia kia không biết Kỳ gia tiểu thiếu gia là một cỗ thanh lưu trong
ổ nhóm vô lại của Kỳ gia, từ nhỏ đã nghe lời vô cùng, chưa từng có nửa điểm làm
cho người ta chỉ trích. Mà bây giờ, hắn thế nhưng được trốn học? Sau khi cô hỏi xong, cô vẫn nhìn chằm
chằm vào hắn muốn xem lý do gì khiến một đứa trẻ ngoan như vậy ngỗ nghịch.
Nhưng điều khiến cô không ngờ tới là người kia một lần nữa ngồi trở lại băng
ghế nhỏ của mình lại cúi đầu, vành tai ửng đỏ, giọng nói thẹn thùng lại xen lẫn
một chút ủy khuất: "Bởi vì... Bởi vì ngày hôm đó sau
khi em tỉnh dậy, chị Nam Kiêu đã rời đi.” Sau khi nói xong câu này, Kỳ Giản Chi
liền ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt sũng, đuôi mắt cũng đỏ đến chết, giống như là
chịu ủy khuất lớn. "Mấy ngày nay Nam Hàng tỷ tỷ cũng
chưa từng tìm em, em vẫn luôn suy nghĩ, có phải Nam Hàng tỷ tỷ đối với em không
hài lòng hay không, cho nên mới trốn tránh a..." Cô cảm giác mình sắp mất đi năng lực xử
lý tin tức, bằng không, cô làm sao không hiểu được phản ứng cùng lời nói hiện
tại của Kỳ Giản Chi đây? “... Em vẫn muốn tới tìm chị lại không
dám, cuối cùng cùng biểu ca còn có chú Tạ bọn họ nói, em mới lấy dũng khí tới
tìm chị." “Cậu ... Cậu nói cậu đã tìm ai?" Cô
bị dọa đến mức suýt nữa hồn phi phách tán, "Ba tôi?” “... Ừm" Kỳ Giản Chi khi nói chuyện còn mang theo
chút cảm giác rầu rĩ, lại cũng không làm cho người ta cảm thấy g ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.