Tại lễ hội hoa đăng,
tiểu công tử Mạnh gia cười sảng khoái tỏ ra tâm ý với cô nương kia trong dòng
người mãnh liệt.
Giáo điều lễ nghi của
Mạnh phủ cực nghiễm. Từ nhỏ, hắn đã được dạy khắc kỷ phục lễ, chưa bao giờ phạm
phải sai lầm nào. Vậy mà, hắn lại thích một cô nương khác thường như vậy. Nàng
sẽ không thèm để ý mà trèo vào tường viện của người khác, trêu chọc nam tử xa
lạ bên trong. Khi hắn muốn dạy dỗ, giảng đạo lý cho nàng nghe, nàng sẽ giả vờ
buồn ngủ, không hề rụt rè, thậm chí là to gan làm bậy, hạ xuống một nụ hôn ở
bên môi hắn. Cũng sẽ lôi kéo hắn ra khỏi từ đường cô đơn, chạy về phía vạn nhà
đèn đuốc kia...
Mạnh phủ sẽ không tiếp
nhận nữ tử không rõ lai lịch như vậy, không sao, hắn không cần biết những thứ
này. Mạnh Tồn Chi có thể một mình đụng đầu đến chảy máu, tranh thủ, uy hiếp,
đáp ứng tất cả yêu cầu ngoại trừ việc không cưới nàng. Sau đó, vào ngày lành,
hắn sẽ trang trí hỉ sự khắp mười dặm, phong quang đón nàng vào cửa.
Mạnh Tồn Chi sẽ đối xử
với nàng cực tốt, sẽ cả đời... đều yêu nàng. Hắn dũng cảm tỏ tình với Tống
Khương Thuyên rất nhiều lần, nhưng nàng chỉ cười cười, không nói lời nào.
Ngày đó... khi hắn nghe
bác sĩ nói rằng nàng có thai, chúc mừng hắn đã được... làm phụ thân. Bởi vì
thật sự là quá cao hứng nên cả người Mạnh Tồn Chi đều choáng váng.
Hắn không biết nàng sẽ
mất hứng, cũng không biết nàng sẽ tức giận. Nếu hắn biết Tống Khương Thuyên sẽ
tức giận, ngày đó hắn nhất định sẽ không làm phiền nàng.
Tuy nhiên, hắn lại
không biết, cho nên hắn vẫn đi làm phiền cô, cũng nghe được những lời nói đó,
cho dù hắn có bịt lỗ tai thì cũng vẫn nghe rõ ràng.
Nàng nói nàng vốn là
người tu vô tình đạo. Một khi vào đạo, liền đoạn tình tuyệt ái, lục tâm đều
thanh tịnh, một lòng chỉ muốn chứng đại đạo. Nàng nói nàng muốn diệt trừ duyên
tại trần thế, cho nên nàng muốn vứt bỏ hắn, đả thương hắn, giết hắn.
Nàng nói nàng sẽ bảo vệ
Mạnh gia ở Đại Hạ, giúp cho Mạnh gia trăm đời không lo thiếu ăn thiếu mặc. Nếu
người nhà hắn nguyện ý, nàng có thể tự mình giáo dưỡng cho nhà hắn, mỗi một đời
đều sẽ có tiên căn hài tử, mang theo con cháu Mạnh gia cầu chứng đại đạo. Nàng
nói sẽ không để cho hắn thật sự chết đi, chỉ là vì triệt để diệt trừ phần trần
duyên vô dụng này....
Nàng ấy nói, nàng xin
lỗi.
...
Nói xin lỗi thì có ích
lợi gì?
Khi nhìn người nọ không
chút lưu luyến xoay người rời đi, Mạnh tiểu công tử thuần thiện hai mươi năm
chưa từng làm qua chuyện xấu, tâm địa kia rốt cục cũng trở nên ác độc.
Nàng hứa nhiều điều
kiện dễ nghe như vậy, giờ lấy ra bồi thường, không phải là muốn bù trừ nhân quả
này, để tránh làm hỏng con đường nàng cầu chứng đại đạo sao?
Vậy hắn hết lần này tới
lần khác không cho nàng rũ bỏ phần nhân quả này, hắn muốn nàng sinh sinh kiếp
kiếp cũng không thoát khỏi nhân quả do chính nàng gieo ra, muốn nàng hối hận,
đau khổ khi phải tiếp nhận nhân quả.
Khi triệt để kết thúc
sinh mệnh của mình, nguyện vọng cuối cùng Mạnh Tồn Chi là kiếp sau không cần
làm quân tử thuần thiện làm cho người ta khó chịu này nữa, muốn làm một ác quỷ
làm hết chuyện xấu, kiếp sống kiếp này dây dưa bên người nọ, làm cho nàng vĩnh
viễn vĩnh viễn cũng không thoát khỏi được, nhưng...
Trước khi hoàn toàn
nhắm mắt lại, Mạnh tiểu công tử mơ mơ hồ hồ suy nghĩ lung tung, hắn rõ ràng...
thực sự chỉ muốn giống như khi được nàng dạy hắn, muốn chia sẻ với nàng niềm
vui sắp làm phụ thân của mình, đó là tất cả...
————————————
Tuy nhiên, Mạnh Tồn Chi
chung quy cũng không biến thành ác quỷ, mà là biến thành Câu Trần Đế Quân trên
chín tầng trời, sống không biết bao nhiêu năm. Câu Trần Đế Quân trong ngàn vạn
năm này lần đầu tiên động tình, hiểu tình yêu, cũng sinh vọng.
Hắn nhìn trước mặt cung
kính, một bộ nguyện ý vì hắn cúi đầu tận tụy, người chết sau đó đã cười khẽ ra
tiếng, cuối cùng buông tay áo dưới tay áo vô ý thức nắm chặt tay.
Kiếp này, Mạnh Tồn Chi
ảnh hưởng không nhỏ đến hắn, khiến hắn nhiễm rất nhiều thói quen không tốt, ví
dụ như đọc sách, ví dụ như khắc kỷ phục lễ, ví dụ như thích cây hòa... Lại ví
dụ như, hắn vẫn muốn đi xuống hạ giới xem lễ hội hoa đăng với người nọ. Tuy
nhiên, trong những thói quen không tốt lắm này, thứ hắn bỏ qua đầu tiên, chính
là sự thuần thiện vô dụng kia, cùng sự si ngốc chỉ biết chờ đợi, hy vọng có thể
có được một chút tư thái thương xót của người nọ. Nhưng mà, so với những thói
quen hoài niệm có thể dễ dàng vứt bỏ này, lại luôn có càng nhiều ác mộng, làm
cho hắn phiền lòng, mỗi đêm đều sẽ bừng tỉnh như một thói quen đã xâm nhập tủy
xương, chảy sâu vào trong máu, khiến cho hắn dù có làm như thế nào, cũng không
sửa được.
Tuy nhiên, nếu có vài
thứ thật sự không bỏ được...
Vậy thì hãy đoạt thứ
kia lại, nắm chặt trong lòng bàn tay, khiến người nọ không thể tránh thoát
được, vĩnh viễn không thể chạy trốn. Cuối cùng, nàng tự nhiên sẽ chồng chất vết
thương lại kiệt sức, ngoan ngoãn cuộn mình trong lòng bàn tay hắn, như vậy, hắn
cũng sẽ không ngày ngày phiền nhiễu, đêm đêm lo lắng không ngủ được.
Câu Trần đế quân trước
nay luôn thiệ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.