Diệp Mạn vừa đặt chân vào phòng bệnh lông mày liền bất giác nhíu lại, trong phòng bệnh nhỏ hẹp bày ba cái giường, ở giữa chỉ đủ cho một người đi qua, trong phòng tràn ngập mùi thuốc khử trùng lẫn với mùi mồ hôi, cây quạt trần trên đỉnh đầu xoay không biết mệt nhưng vẫn không thể xua tan mùi hương này.

Bàng Dũng nằm trên cái giường bệnh bên trong nhất, hai mắt nhắm lại, vùng trán bên trái quấn một miếng băng gạc, đầu giường có một cậu nhóc khoảng hai mươi tuổi đang ngồi ngủ gà ngủ gật.

Chung Tiểu Cầm nhẹ nhàng đẩy cậu ta một cái.

Cậu nhóc gục đầu, chợt bừng tỉnh, nhìn thấy mấy người Diệp Mạn liền vội vàng đứng dậy, hồi hộp nói: “Giám… Giám đốc Diệp…”

“Suỵt, chúng ta ra ngoài nói.” Diệp Mạn đưa mắt ra hiệu với Chung Tiểu Cầm, bảo cô ấy ở đây trông Bàng Dũng sau đó gọi cậu nhóc ra ngoài.

Vừa ra khỏi phòng bệnh, Diệp Mạn vẫn chưa lên tiếng, nước mắt cậu nhóc đã chảy xuống trước rồi, áy náy nói: “Giám đốc Diệp, đều do tôi không tốt, vì giúp tôi nên quản lý Bàng mới bị bọn họ chém một dao.”

Diệp Mạn ôn hòa nhìn cậu ta: “Chuyện không liên quan đến cậu, cậu là nhân viên đi theo quản lý Bàng ra ngoài làm việc lần này đúng không, tên gì thế? Bác sĩ điều trị chính cho quản lý Bàng là ai? Đưa tôi đi gặp ông ta.”

“Tôi tên Đỗ Hằng, bác sĩ chữa trị chính của quản lý Bàng là bác sĩ Kiều, phòng làm việc của bác sĩ ở cuối cùng, tôi đưa giám đốc qua đó.” Đỗ Hằng dẫn Diệp Mạn đến cuối hành lang, chỉ vào người đang mặc áo blouse trắng ở bên trong đang cúi đầu làm việc tại vị trí cạnh cửa sổ: “Người đó chính là bác sĩ Kiều.”

Diệp Mạn gõ gõ cửa, sau khi đợi đối phương ngẩng đầu nhìn về phía cửa, cô cười sải bước đi vào trong: “Bác sĩ Kiều, chào ông, tôi là người nhà của Bàng Dũng, muốn tìm hiểu một chút tình trạng của anh ta từ chỗ ông.”

Bác sĩ vốn không xa lạ đối với những tình hình thế này, thành thật nói: “Vết thương của anh ta chủ yếu có hai chỗ, một chỗ là phần trán bị va đập, cần quan sát hai ngày xem có bị chấn động não không. Chỗ còn lại là chân trái bị chém bị thương, khâu 18 mũi, nghỉ ngơi điều dưỡng cho tốt là được, không có gì đáng ngại.”

Nghe ông ấy nói vậy, trái tim đang phập phồng lo sợ của Diệp Mạn cuối cùng cũng yên tâm trở lại, chân thành nói: “Cảm ơn bác sĩ, ngày mai hoặc ngày mốt có thể làm thủ tục chuyển viện cho anh ta không? Bởi vì người trong nhà đều ở bên kia, chuyển viện về nhà, cũng tiện để người trong nhà chăm sóc anh ta.”

Bác sĩ Kiều nói: “Được.”

“Vâng, cảm ơn.” Sau khi Diệp Mạn cảm ơn xong liền ra khỏi phòng làm việc, lúc này mới có thời gian hỏi Đỗ Hằng rốt cuộc chuyện là thế nào: “Ai chém quản lý Bàng bị thương? Báo cảnh sát chưa?”

Đỗ Hằng nói: “Hôm qua, tôi và quản lý Bàng cùng đi gặp đại lý ở huyện Bình Đông - Trương Khai Phát, yêu cầu dựa theo quy định hủy bỏ hợp đồng, nhưng Trương Khai Phát không đồng ý, cứ muốn kéo quản lý Bàng đi uống rượu rồi nhờ nói giúp, còn nhét tiền lì xì cho chúng tôi. Quản lý Bàng kiên quyết không đồng ý, ra lệnh cho hắn gỡ bảng hiệu của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của chúng ta xuống trước ngày 15, nếu như quá kỳ hạn còn tiếp tục sử dụng bảng hiệu của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ sẽ nộp đơn kiện bọn họ. Khi đó sắc mặt của Trương Khai Phát rất khó coi, còn buông lời nói nặng nề, nói chúng ta rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.”

“Khi đó bọn tôi cho rằng hắn cũng chỉ nói cho có, khoảng thời gian trước gặp phải những đại lý cũng có người không bằng lòng mà buông lời nặng nề, cuối cùng đều bỏ qua. Ai ngờ buổi trưa tôi ăn cơm trưa với quản lý Bàng xong, trên đường về khách sạn lúc đi qua một con hẻm nhỏ, đột nhiên có mấy người đàn ông cầm dao xông ra chém về phía bọn tôi, tôi và quản lý Bàng nhanh chóng chạy về chỗ đông người ở ngoài hẻm. Nhưng lúc sắp chạy ra khỏi hẻm, tôi bất cẩn vấp té, quản lý Bàng vốn đã chạy ra ngoài rồi nhưng anh ấy quay lại kéo tôi một cái, mới bị bọn họ chém trúng.”

“Vậy sao, cậu không bị thương chứ?” Ánh mắt Diệp Mạn rơi trên người Đỗ Hằng.

Đỗ Hằng lắc đầu: “Không, chỉ bị chút vết thương ngoài da, đều do tôi liên lụy quản lý Bàng.”

“Giám đốc, quản lý Bàng tỉnh rồi, muốn gặp chị.” Sự xuất hiện của Chung Tiểu Cầm cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.

Diệp Mạn gật đầu: “Được, chị đi ngay đây. Tiểu Đỗ, cậu dẫn thư ký Chung ra ngoài mua bộ quần áo để thay và giặt còn có đồ dùng sinh hoạt thiết yếu, ngoài ra tìm một quán ăn kêu đối phương xào chút thức ăn thanh đạm thích hợp cho người bệnh ăn mua về.”

“Vâng.” Chung Tiểu Cầm quay đầu nói với Đỗ Hằng: “Tiểu Đỗ, lần đầu tôi đến đây nên không rành lắm, phiền anh dẫn đường cho tôi.”

Thế là Tiểu Đỗ dẫn Chung Tiểu Cầm xuống lầu.

Diệp Mạn đi vào phòng bệnh, Bàng Dũng đang nói chuyện với Chu Kiến Tân, thấy cô đi vào, nhất thời cười khổ nói: “Chỉ là vết thương nhỏ, cô từ nơi xa chạy đến đây làm gì?”

“Cái này gọi là vết thương nhỏ?” Diệp Mạn nếu không phải xét việc anh ta mang vạ, nhất định sẽ phàn nàn anh ta một trận: “Tôi hỏi bác sĩ rồi, vết thương này của anh phải tịnh dưỡng đàng hoàng, nếu không sau này để lại di chứng, người chịu thiệt là bản thân anh. Đúng rồi, Tiểu Đỗ đó có đáng tin không?”

Bàng Dũng lập tức hiểu ý của Diệp Mạn: “Cô nghi ngờ cậu ấy? Không thể nào, Tiểu Đỗ là người tôi dẫn từ Phụng Hà qua, đi theo tôi hơn nửa năm rồi, làm việc lanh lợi, chịu khó chăm chỉ.”

Diệp Mạn thuật lại lời Tiểu Đỗ nói lúc nãy một lần nữa: “Thật sự không có vấn đề?”

Bàng Dũng trực tiếp lắc đầu: “Không có, đó là trùng hợp, Tiểu Đỗ bất cẩn giẫm phải một cục đá nên bị vấp ngã. Nếu không phải khi đó tôi quay lại kéo cậu ấy một cái, con dao đó đã cắm vào ngực cậu ấy rồi. Hơn nữa trên người Tiểu Đỗ cũng có không ít vết thương, hôm qua bác sĩ còn khâu mấy mũi cho vết thương trên cánh tay cậu ta nữa, cậu ấy thấy có lỗi với tôi, ngại nói trước mặt cô mà thôi.”

“Vậy sao, vậy là tôi nghĩ nhiều rồi. Những người này cũng phách lối quá, báo cảnh sát chưa?” Diệp Mạn lạnh giọng hỏi.

Bàng Dũng cũng không rõ, chân trái của anh ta bị đâm một dao, máu tươi chảy ra ào ào, được người qua đường tốt bụng đưa vào bệnh viện, khi đó hôn mê nên cũng không biết tình huống tiếp theo thế nào.

Sau khi Diệp Mạn nghe xong, trực tiếp nói với Chu Kiến Tân: “Cậu đến đồn cảnh sát địa phương hỏi về tình tiết vụ án, nếu không báo án thì bây giờ báo.”

Chu Kiến Tân gật đầu: “Vâng, em đi ngay đây.”

Bàng Dũng thấy vậy, khuyên Diệp Mạn: “Bỏ đi, đã qua một ngày rồi, đoán chắc những thằng khốn nạn đó đã trốn đi rồi.”

Bọn họ cũng không phải người bản địa, ngay cả thân phận và tên của đối phương cũng không nói ra được, cũng không thể ở đây lâu dài. Đối phương chính là nhắm vào điểm này mới ra tay với bọn họ, sau khi xảy ra sự việc thì bỏ trốn mất dạng, đợi bọn họ đi rồi việc này cũng không có ai truy cứu, cuối cùng mặc kệ, những tên khốn đó lại như không có chuyện gì mà trở về.

Rồng cũng khó thắng được rắn địa phương, địa phương nhỏ phong tục dân gian nhiều, lại thích đoàn kết, nếu như nôn nóng lỡ như bọn họ ra tay với Diệp Mạn thì phải làm thế nào?

Diệp Mạn nhàn nhạt cười: “Tôi biết, nhưng án thì vẫn phải báo. Anh nói với tôi về tên Trương Khai Phát này đi.”

“Đây chính là tên khốn nạn, du côn, vô lại.” Nhắc đến Trương Khai Phát, Bàng Dũng liền tức giận: “Hắn ta phá hoại danh tiếng của chúng ta, bây giờ thấy bảng hiệu cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của chúng ta nổi như vậy, truyện được đăng duy nhấy tại truyenfull - online hay, vẫn muốn tiếp tục làm doanh nghiệp đại lý của chúng ta, nằm mơ đi. Chuyện này, cô cũng đừng quan tâm nữa, trực tiếp bảo trong nhà máy cắt hàng của hắn ta là được.”

Diệp Mạn gật đầu: “Tôi biết, để tôi xử lý. Tôi đã hỏi bác sĩ rồi, quan sát thêm một ngày, không có chấn động não thì có thể chuyển viện rồi, anh về Phụng Hà, để tôi xử lý phần kết thúc công việc.”

Nhắc đến trở về, Bàng Dũng liền biến sắc, cẩn thận dè dặt hỏi: “Cô vẫn chưa thông báo cho chị dâu cô đúng không?”

Diệp Mạn nhìn anh ta một cái: “Anh cảm thấy chuyện lớn như vậy có thể giấu được chị dâu? Anh Bàng, nếu anh không về, chị dâu biết sẽ càng thêm đau lòng đó, trở về ở ngay trước mắt chị ấy, chị ấy cũng yên tâm. Chút nữa tôi tìm người quen ở bên phía bệnh viện, xem lại đàng hoàng cho anh, để không để lại di chứng.”

Bàng Dũng vẫn muốn nói gì đó, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói nhiệt tình: “Aiya, Bàng… Giám đốc Diệp, cô cũng ở đây, nghe nói quản lý Bàng bị thương rồi, tôi cùng Khai Phát vội vàng chạy đến đây, không sao chứ?”

Diệp Mạn quay đầu liền nhìn thấy Long lão tam cùng một người có khuôn mặt đầy vẻ hung tợn, là một tên mập với bộ vest căng chật đến sắp bung ra xách theo một đống đồ cùng bước vào.

“Khôn

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play