Hiện nay, hai cửa hàng kinh doanh trực tiếp của Lão Sư Phụ ở
thành phố Phụng Hà gần như chưa từng rảnh rỗi, đợi đến khi gần tối đóng cửa, cổ
họng của mọi người cũng đã khàn, kế toán La còn không chịu nổi nữa, tuy những
người khác chưa nói gì nhưng mặt đã tái xám. Quá là mệt mỏi, từ buổi sáng mở
cửa đến bây giờ, bọn họ gần như không rảnh rỗi, vẫn luôn nói chuyện rồi chuyển
hàng không ngừng, đến ăn cơm cũng giống như đánh giặc.
"Hôm nay mọi người vất vả, tan làm về nghỉ ngơi
đi!" Diệp Mạn vỗ vỗ tay, tuyên bố tan làm.
Nhân viên trong quán có thể tan làm, nhưng Diệp Mạn và Chung
Tiểu Cầm thì vẫn chưa thể về.
Đám người đi rồi, hai người kiểm tra sổ sách một lúc, Chung
Tiểu Cầm lại liên hệ với Tiểu Vương bên cửa hàng bên kia, tập hợp số liệu của
hai cửa hàng mang đến cho Diệp Mạn: "Giám đốc, hôm nay hai cửa hàng bán
được tổng cộng 1686 thiết bị gia dụng, trong đó TV 18 inch bán được 785 chiếc,
chiếm gần một nửa, cửa hàng trưởng Tiểu Vương nói tồn kho của hai cửa hàng đã
không còn nhiều nữa."
Diệp Mạn xoa xoa trán: "Chị biết rồi, em liên hệ với
mấy chi nhánh khác, xem hiệu suất tiêu thụ hôm nay của bọn họ thế nào!"
Sau khi Chung Tiểu Cầm đi gọi điện thoại xong, Diệp Mạn cầm
điện thoại trở về nhà máy: "Trưởng ban Mộc, ngày mai lại sắp xếp chuyển
một lượng lớn hàng từ nhà máy qua đây, cũng tăng sản lượng của TV 18 inch lên,
có thể sản xuất bao nhiêu thì sản xuất bấy nhiêu."
Chờ đến khi trưng bày sản phẩm trong cửa hàng bách hóa
xong, trước mắt lượng hàng tồn trong nhà máy căn bản không đủ.
"Được, buổi sáng chú gọi cả điện thoại văn phòng với di
động cho cháu rất nhiều lần, vẫn không ai nghe, không có việc gì chứ?"
Trưởng ban Mộc lo lắng hỏi.
Diệp Mạn mệt mỏi cười cười: "Không có việc gì, hôm nay
trong cửa hàng bận quá, cháu với Tiểu Cầm đều đi hỗ trợ, không nghe thấy điện
thoại kêu, chú gọi điện tìm cháu có việc sao?"
Trưởng ban Mộc yên tâm: "Không có việc gì là được. Chú
cũng không có chuyện gì, chỉ là nghe nói tối hôm qua cửa hàng đồ điện Lão Sư
Phụ của chúng ta lên TV, tối hôm qua chú qua nhà họ hàng phụ việc, không xem
được, muốn gọi điện thoại hỏi cháu một chút."
"Đúng, hai ngày nay có thể có cả báo giấy với TV, nếu
chú muốn lấy bản ghi hình của TV, cháu có thể hỏi bạn ở đài truyền hình xin một
phần ghi lại cho chú." Diệp Mạn biết trưởng ban Mộc chỉ thích cái này.
Quả nhiên, trưởng ban Mộc vui sướng nói: "Muốn, Lão Sư
Phụ của chúng ta bán được hai triệu đấy, sao có thể không muốn chứ, không chỉ
vậy còn phải khoe trang báo lên nữa, về sau chúng ta để ở trước cửa hàng một
chiếc TV tốt nhất trong nhà máy của chúng ta, chuyên dùng để quảng bá tin tức
về cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng ta ở trên TV. Để cho từng khách hàng tới
cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của chúng ta đều có thể nhìn thấy lịch sử huy hoàng
của nhà máy chúng ta, đồng thời cũng có thể tăng thêm vinh dự và đoàn kết cho
công nhân viên."
Trưởng ban Mộc đi từ doanh nghiệp nhà nước ra, vừa có kinh
nghiệm phong phú lại nhạy cảm về phương diện này, Diệp Mạn khen ngợi nói:
"Vẫn là trưởng ban Mộc chú suy xét chu đáo, cứ làm theo lời chú nói đi,
sau này bất kỳ thứ gì liên quan đến cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ
cháu sẽ xin lại một phần, mang về nhà máy."
"Được. Cổ họng cháu đã khàn rồi, nếu bận không chịu
được nữa thì tuyển thêm mấy người trong cửa hàng đi." Trưởng ban Mộc nghe
thấy giọng khàn khàn của Diệp Mạn, nhắc nhở.
Diệp Mạn cười đáp lại: "Đợi qua hai ngày nữa xem đã,
nếu khách hàng vẫn nhiều như vậy, chắc chắn sẽ phải tuyển người. Trưởng ban
Mộc, không có gì chuyện nữa, cháu tắt máy trước đây."
Sau khi cúp điện thoại xong, Chung Tiểu Cầm cũng đã liên hệ
với mấy chi nhánh khác: "Giám đốc, hiệu suất của họ có tăng lên nhưng
không nhiều như chỗ chúng ta, chắc chỉ tăng 50-60 % so với ngày thường
thôi."
Diệp Mạn cũng không thất vọng: "Cũng bình thường, các
trang báo vẫn còn chưa đưa đến các địa phương, chắc là mai kia mới có thể
nghênh đón làn sóng tiêu thụ cao, em thông báo cho các cửa hàng trưởng, bảo bọn
họ chuẩn bị sẵn sàng."
Hai người xử lý đầu công việc trong tay xong, lúc trở về
trời đã tối rồi.
Quả nhiên như Diệp Mạn dự liệu, qua hai ba ngày sau, doanh
số các cửa hàng kinh doanh trực tiếp khác trong thành phố mới bùng nổ, lượng
tiêu thụ tăng lên cao hơn hẳn. Và nằm ngoài dự liệu của cô chính là, lượng tiêu
thụ của hai cửa hàng kinh doanh trực tiếp ở thành phố Phụng Hà cũng tăng quá
cao, lượng tiêu thụ mỗi ngày vẫn tăng gấp đôi, chỉ riêng lượng tiêu thụ mỗi
ngày của TV 18 inch, số lượng đơn ở ngay tại cửa hàng đã là hơn một trăm
chiếc.
Kết quả như vậy thật sự làm cho người ta vui mừng, bọn họ
lại vội vàng thông báo tuyển nhân viên tiêu thụ, lúc này mới bớt được vấn đề
không đủ nhân lực trong cửa hàng.
Lần này truyền thông đưa tin đã mang đến lực ảnh hưởng không
tồi.
Năm ngày sau, các đại lý cũng lục tục gọi điện thoại đến nhà
máy đặt thêm đơn hàng, nói là gần đây lượng tiêu thụ tăng quá mạnh, hàng tồn
kho trong cửa chỉ được mấy ngày thôi.
Song máy giặt tự động ở các đại lý đã đang thiếu hàng sẵn
rồi, hiện tại lượng tiêu thụ bạo phát, lượng hàng lại càng không theo kịp.
Trưởng ban Mộc nghe điện thoại không ngơi tay, vừa hạnh phúc
vừa buồn rầu, hạnh phúc là vì lượng tiêu thụ tốt như vậy, trong cửa hàng của
bọn họ gần như không có tồn kho, tài chính trong nhà máy quay vòng nhanh, phát
triển tốt, khẳng định hiệu suất năm nay cao hơn, rầu là vì, việc buôn bán quá
tốt, nhà máy không kịp ra hàng!
Ông ấy gọi điện thoại cho Diệp Mạn, phản ánh tình hình này.
Diệp Mạn trầm ngâm một lát sau đó hỏi: "Không phải lần
trước có hai dây chuyền sản xuất máy giặt với sản xuất TV về theo nhà máy sao?
Chú bảo quản lý Triệu bảo họ nhìn xem, xem dây chuyền sản xuất còn có thể dùng
không, liền chọn chuyền tốt nhất rồi tuyển thêm ít công nhân, mở rộng sản xuất,
nâng sản lượng lên."
Không phải giám đốc Tôn với giám đốc Hồ hy vọng cô mở rộng
năng lực sản xuất cấp thấp sao? Hôm nay cô liền làm như ý bọn họ.
Tuy rằng lợi nhuận của
sản phẩm cấp thấp mỏng, nhưng tiêu thụ mạnh ít lãi không bằng số lượng nhiều,
nhưng cũng là một con số không nhỏ trong năm. Huyện Trường Vĩnh không thiếu
nhất chính là nhân viên địa phương với nhân viên nghỉ hưu, đã có sẵn nhà máy,
công nhân và dây chuyền sản xuất, lúc này không sản xuất thì bao giờ mới sản
xuất?
"Được, bây giờ cũng chỉ có thể như vậy, chú dán giấy
tuyển người ngay." Trưởng ban Mộc tạm dừng một phen rồi nói: "Giám
đốc, lần này tuyển nhân viên xong, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của chúng ta đã
đột phá hơn 1000 người rồi."
Tại huyện Trường Vĩnh lạc hậu như vậy, cũng coi là không nhà
máy không nhỏ rồi.
Diệp Mạn cười cười: "Cái này không phải chuyện sớm hay
muộn sao? Cứ làm như vậy đi, có khó khăn gì không thể giải quyết, chú cứ gọi
điện thoại cho cháu."
"Không có." Trưởng ban Mộc thầm nói. Có dây chuyền
sản xuất trước đó rồi, cũng không cần lo nguồn tiêu thụ, còn cái gì khó khăn
nữa?
Phía bên cửa hàng bách hóa thấy lượng tiêu thụ bùng phát
của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, cũng nhanh chóng ký hợp đồng TV 18 inch.
Thứ bảy hôm đó, thư ký Lâm liền mang hợp đồng sơ bộ định ra
cho Diệp Mạn xem: "Giám đốc Diệp, cô xem có hay không chỗ nào cần sửa chữa
gì không?"
Diệp Mạn nhận lấy xem kỹ một lần, đọc truyện tại
truyenfull - offline hay, lại kiểm tra một lần nữa, chỉ hai chỗ trình bày có
vẻ mơ hồ, sau khi chỉnh sửa lại xong, trả lại hợp đồng cho thư ký Lâm:
"Chính là hai điểm này, những cái khác tôi chưa có ý kiến."
Thư ký Lâm thu bản nháp hợp đồng lại, cười nói: "Được,
tôi sẽ trở về phản ánh tình huống này cho sếp Tiết. Giám đốc Diệp, thứ hai
tuần sau thời tiết tốt, chúng ta sẽ tuyên bố thời gian vào cuối tuần này, cô
xem có thuận tiện không?"
Diệp Mạn sắp xếp công việc trong đầu một lượt, thứ hai công
việc tương đối nhiều, chỉ có điều cũng không phải chuyện cực kỳ quan trọng, đều
có thể dời lịch xuống một chút. Trước mắt vẫn là TV 18 inch lên hàng ở cửa
hàng bách hóa có vẻ quan trọng hơn.
Cô thoải mái nói: "Được thôi."
"Được, vậy chúng ta liền hẹn thời gian ký vào chín giờ
tuần tới, địa điểm tại tòa nhà tổng bộ cửa hàng bách hóa, chúng tôi sẽ báo
với bên truyền thông trước, nếu giám đốc Diệp có quen biết với bên truyền thông
nào cũng có thể mời đến." Thư ký Lâm nói cho Diệp Mạn nghe dự định của
buổi tuyên bố.
Diệp Mạn gật đầu: "Được, tôi biết rồi, tôi sẽ đến trước
nửa tiếng."
Thư ký Lâm cười nói: "Vậy chúng tôi chờ giám đốc Diệp
ghé qua, tôi đi về trước đây."
Diệp Mạn bảo Chung Tiểu Cầm tiễn anh ta về.
Thư ký Lâm đi chưa được bao lâu, di động của Diệp Mạn liền
vang lên.
Cô nghe máy liền nghe thấy giọng của Bàng Dũng, chợt nở nụ
cười: "Anh Bàng, anh đi ra ngoài mấy ngày, công việc vẫn thuận lợi
chứ?"
“Đừng nói nữa, mấy tên khốn đó chả ra cái gì mà!” Bàng Dũng
tức giận chửi rủa.
Nụ cười trên mặt Diệp Mạn cứng lại: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Bàng Dũng hít một hơi thật sâu, kể hết đầu đuôi câu chuyện.
Anh ta dựa theo địa chỉ trên danh sách, đi tìm từng cửa hàng
đại lý có doanh thu sụt giảm nghiêm trọng trong mấy năm nay. Kết quả lại phát
hiện ra, cửa hàng năm ngoái lúc khai trương trông vừa to vừa rộng rãi, bây giờ
lại biến thành căn phòng nhỏ mười mấy mét vuông, bên trong bày biện mấy món
dính đầy tro bụi của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, một người phụ nữ đã lớn tuổi
đang đóng đế giày ở bên trong, anh ta đi vào, người phụ đó cũng chẳng thèm nâng
mắt lên nhìn một cái.
Hỏi giá của đồ điện gia dụng, phục vụ,... Người kia vẫn giữ
nguyên bộ mặt hờ hững, chỉ vào những chữ lớn xiêu vẹo được viết ở trên bìa các
tông treo ở trên cửa, nói: “Nhìn trên đấy.”
Bàng Dũng ngẩng đầu nhìn, huyết áp lập tức dâng cao, giỏi
lắm, giá đắt hơn so với giá họ công bố gấp nhiều lần, hơn nữa không hề có phục
vụ gì, còn nói bây giờ thiếu hàng, phải đợi một khoảng thời gian mới có hàng,
sau khi đặt hàng cũng không được giục.
Giỏi thật, đây nào phải hướng dẫn giá cả, đây rõ ràng là
hướng dẫn rút khỏi mà.
Lúc đó, Bàng Dũng tức giận đến mức thay đổi hẳn sắc mặt,
hỏi: “Ông chủ của mấy người đâu?”
Người phụ nữ chẳng thèm để ý đến anh ta: “Không biết.”
Hỏi một không biết cả ba, Bàng Dũng cũng ngại so đo với
người phụ nữ đã lớn tuổi này, chỉ có thể tức giận đi ra khỏi cửa hàng.
Vừa mới ra khỏi cửa, một thanh niên mặc một chiếc áo T-shirt
màu đen liền đi đến đón, lôi kéo Bàng Dũng, chỉ vào cửa hàng sáng sủa ở phía
gần đối diện, nói: “Anh trai, mua đồ điện gia dụng à? Đi, đi cửa hàng của chúng
tôi nhìn xem, giá cả phải chăng hơn, chủng loại lại phong phú, anh đến cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ này làm gì, người dân địa phương chúng tôi đều biết đây là
một cửa hàng không ra gì, đều không đến đây mua.”
Bàng Dũng áp lửa giận xuống, ngẩng đầu nhìn, giỏi thật, mở
ngay cửa hàng ở đối diện cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ. Cửa hàng đó hơn một trăm
mét vuông, rộng rãi sáng sủa, còn trang trí rất cao cấp, làm cho cửa hàng nhỏ
kia trông càng tồi tàn hơn.
Khách hàng nhìn thấy sự đối lập, sẽ chọn mua đồ ở cửa hàng
đồ điện nào còn cần phải nói sao?
Bàng Dũng đi vào trong cửa hàng cùng đối phương, đi vào một
bước liền phát hiện ra manh mối. Thực ra cửa hàng này cũng không phải là không
có hàng của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, ví dụ như TV màu 14 inch, nhưng họ che
ký hiệu của Lão Sư Phụ, treo nhãn hiệu cũng chưa từng nghe danh, giá cả chứ gì,
tất nhiên cũng đắt hơn một trăm tệ so với số tiền 999 tệ của Lão Sư Phụ.
Hơn nữa, trong cửa hàng còn có rất nhiều nhãn hiệu, chỉ
riêng TV màu 14 inch đã có nhãn hiệu của nhà máy sản xuất máy giặt thành phố
Phụng Hà, ngoài ra còn có nhãn hiệu của tỉnh Thông, giá cả đều không hề rẻ, tất
cả đều hơn một nghìn. Ngoài mấy thứ đồ điện gia dụng thường dùng như TV màu,
máy giặt, tủ lạnh, quạt điện ra, trong cửa hàng cái gì cần có đều có cả, hơn
chục kiểu dáng.
Một cửa hàng như vậy mở ở đối diện cửa hàng đồ điện Lão Sư
Phụ, nếu nói không liên quan đến đại lý, Bàng Dũng một chút cũng không hề tin.
Các đại lý lại không ăn chay, sao có thể mở to mắt nhìn đối
phương cướp việc làm ăn của mình được chứ.
Đây có vẻ như là chính họ làm ra. Trong lòng có nghi ngờ,
Bàng Dũng hỏi thăm tên của ông chủ, nói có việc làm ăn lớn cần bàn, nhưng quản
lý cửa hàng nói ông chủ không có ở đây, bảo anh ta lần sau lại đến.
Sau đó, Bàng Dũng lại đi xem vài đại lý gần đó có doanh số
kém, kết quả đều giống nhau, có một cửa hàng thậm chí còn mở một cửa hàng mới ở
ngay bên cạnh đại lý ban đầu, vừa to vừa đẹp, nhân viên cửa hàng còn nhiệt
tình, trong một chốc liền làm cho cửa hàng ban đầu trở thành cặn bã.
Bây giờ nhắc lại Bàng Dũng vẫn còn rất tức giận: “Mấy thằng
chó này, đã lợi dụng sơ hở rồi còn phá hoại danh tiếng của cửa hàng đồ điện
Lão Sư Phụ chúng ta. Danh tiếng của nhãn hiệu chúng ta ở trong khu vực đang rất
xấu.”
Mà đây đều là do giá cao cùng với sự phục vụ kém cỏi của các
đại lý.
Kết quả này nằm ngoài dự kiến, lại cũng nằm trong dự kiến,
từ doanh số bán hàng có thể thấy, doanh thu năm nay của bọn họ không ổn.
Diệp Mạn an ủi Bàng Dũng: “Anh Bàng đừng tức giận, đã xem
tin tức ở trên TV và báo chí dạo gần đây chưa? Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của
chúng ta đã nổi tiếng ở cả trong và ngoài tỉnh rồi, chỉ trong một tuần, lượng
hàng tiêu thụ của bảy cửa hàng do chúng ta trực tiếp điều hành đã đạt đến 15 nghìn chiếc rồi, không có bọn
họ, hàng của chúng ta vẫn bán được. Tôi đoán nhìn thấy tin tức, bọn họ đều hối
hận rồi, nói không chừng hai ngày nữa lại tìm chúng ta nói chuyện.”
“Bọn họ ảo tưởng quá rồi!” Bàng Dũng hừ nói: “Loại ung thư
này không thể giữ lại.”
Diệp Mạn cũng nghĩ như vậy, kiểu đại lý không tuân theo quy
định, phàn nàn về cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ, hơn nữa chỉ quan tâm đến lợi ích
trước mắt, không đá bọn họ ra khỏi đội đại lý, trước sau gì cũng sẽ gây ra họa.
“Anh Bàng, anh chấm dứt thỏa thuận đại lý với bọn họ dựa
theo hợp đồng đi, sau đó lại tuyển thêm đại lý khác. Chất lượng sản phẩm của
chúng ta nổi trội, giá cả phải chăng, không lo không bán được. Nhưng nơi nhỏ
như này, người tốt kẻ xấu lẫn lộn với nhau, các thế lực của nơi này hoành hành,
anh tìm đại lý mới, tốt nhất là có thể chống lại được họ.” Diệp Mạn nhắc nhở
anh ta.
Trên thương thường, loại người không theo quy tắc chuyện gì
cũng dám làm, không thể không phòng bị.
Bàng Dũng cũng hiểu rõ điều ấy: “Tôi hiểu, tôi sẽ tìm hiểu
thật kỹ đại lý mới. Tôi có thể sẽ mất một đoạn thời gian mới có thể quay lại,
việc mở cửa hàng hoặc là hoãn lại, hoặc là xây mới đi.”
Diệp Mạn an ủi anh ta: “Anh Bàng, việc mở cửa hàng trực tiếp
quản lý không cần gấp, đợi anh về lại nói tiếp. Tôi đã ký thỏa thuận mới với
cửa hàng bách hóa, bọn họ sẽ bỏ TV màu 18 inch do nhà máy sản xuất TV thành
phố Phụng Hà sản xuất xuống, tuy rằng còn có một số nhãn hiệu TV màu 18 inch
nhưng đều là nhãn hiệu từ nơi khác, đọc truyện tại truyenfull - offline hay,
không nổi tiếng bằng cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của chúng ta, đồng nghĩa với
việc chúng ta chiếm trọn cửa hàng bách hóa này, doanh số bây giờ không lo
nữa, chúng ta nên lo lắng là vấn đề khả năng sản xuất.”
“Cửa hàng bách hóa sẽ đồng ý chứ?” Bàng Dũng giật mình
hỏi. Chuyện này sẽ làm mất lòng nhà máy sản xuất TV thành phố Phụng Hà.
Diệp Mạn cười khẽ: “Không đồng ý cũng phải đồng ý, ai bảo
bọn họ cần chúng ta, ai bảo TV màu của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ bán chạy!
Anh Bàng, những thủ đoạn cấp thấp này chỉ có thể dùng một lúc, không lâu dài
được, mặc kệ là nhà máy vẫn là cửa hàng, muốn làm lâu dài, đều phải dựa vào sản
phẩm, dựa vào phục phục vụ, dựa vào danh tiếng tốt. Bọn như như vậy chỉ có thể
kiếm chút tiền trong khoảng thời gian ngắn, cho dù chúng ta không tuyển đại lý
mới, không đến hai năm cũng sẽ có cửa hàng mới mở ra. Những người bán hàng có
lòng dạ hiểm độc như bọn họ sẽ không thể phát triển lâu dài.”
Bàng Dũng có chút ngại ngùng, anh ta lớn như vậy rồi, còn
cần Diệp Mạn an ủi anh ta.
“Ừ, tôi biết rồi, yên tâm đi tôi không sao, chỉ là quá tức
giận thôi, sản phẩm chúng ta vất vả xây dựng, bị bọn họ làm xấu đi như vậy. Tôi
sẽ nhanh chóng xử lý chuyện này, nhanh chóng về sớm.
Diệp Mạn cười nói: “Được, trong khoảng thời gian này khổ cho
anh rồi, tôi sẽ thông báo nhà máy, không cung cấp hàng hóa cho bọn họ nữa. Nếu
bọn họ muốn trả lại hàng, anh cứ để kéo hàng qua đây, chỉ cần kiểm tra thấy
hàng hóa không có vấn đề gì, chúng ta lập tức lấy lại. Hiện tại chúng ta đang
cần hàng, chắc chắn sẽ không thiếu bọn họ một xu!”
Ngắt điện thoại, nụ cười ở trên mặt Diệp Mạn tắt đi.
Cô cũng không có dáng vẻ nhẹ nhàng cùng không quan tâm như
khi nói điện thoại. Chỉ là Bàng Dũng đang tức giận, lại ở bên ngoài, ở địa bàn
của người khác, nếu cô còn đổ dầu vào lửa nhỡ đâu anh ta tức giận làm ra chuyện
gì đó bốc đồng, vậy thì nguy rồi.
Hít một hơi thật sâu, Diệp Mạn gọi Chung Tiểu Cầm đến: “Em
đi copy thêm một bản danh sách lần trước em đưa cho quản lý Bàng, đưa về nhà
máy, dặn trưởng ban Mộc, mấy đại lý này sắp giải trừ hợp đồng với nhà máy
chúng ta, sau này không cần phải giao hàng cho bọn họ nữa. Ngoài ra, bảo Chu
Kiến Tân tra một lượt bản ghi chép lượng tiêu thụ của các đại lý, có gì kỳ lạ
lấy ra hết, sau đó sắp xếp người đi thăm hỏi thực tế một lần, tìm hiểu những
đại lý bất thường xảy ra tình huống gì, hễ là vi phạm điều ước thì giải trừ
hợp đồng!”
Chung Tiểu Cầm nhận ra tầm quan
trọng của vấn đề, quan tâm hỏi han: “Giám đốc, xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Diệp Mạn nói lại tin tức của Bàng
Dũng một cách đơn giản: “Chắc chắn chuyện này không phải ngoại lệ, nói không
chừng còn có con cá lọt lưới nào đó. Số lượng tiêu thụ ít đi không phải vấn đề,
chỉ sợ những đại lý này vì muốn kiếm nhiều lợi nhuận hơn mà làm hỏng cả danh
tiếng của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng ta.”
Bọn họ kinh doanh, gầy dựng được
danh tiếng tốt như vậy dễ dàng lắm ư? Không thể để những đại lý ham mê tiền
bạc đánh mất lý trí này làm hỏng chuyện được. Trước đây là do nguồn tiêu thụ
của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ quá thấp, chủ yếu dựa vào những đại lý này nên
có nhiều lúc cô sẽ nhịn nếu không phải là chuyện liên quan đến nguyên tắc,
nhưng hiện nay không giống hồi xưa, những đại lý không đạt tiêu chuẩn thì cô
không cần phải nhịn nữa.
Chung Tiểu Cầm vội vàng gật đầu:
“Được, em sẽ đi làm ngay.”
Chớp mắt đã đến thứ hai, Diệp Mạn
mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, đến cửa hàng bách hóa sớm hơn nửa tiếng, đã
có người đợi dưới lầu từ sớm, nhìn thấy Diệp Mạn thì lập tức bước lên đón bắt
chuyện với cô: “Giám đốc Diệp, mời cô vào trong nghỉ ngơi trước, lát nữa sếp
Tiết sẽ đến ngay.”
“Được, cảm ơn.” Diệp Mạn khách sáo
nói.
Đối phương đưa cô đến phòng làm việc
ở lầu một, pha cho một ly trà xong rồi ra ngoài.
Đợi tầm năm phút sau thì sếp Tiết
đến, đưa hợp đồng chính thức cho Diệp Mạn: “Giám đốc Diệp, đều được thay đổi
theo những gì cô nói hôm trước, cô xem thử đi, nếu không vấn đề gì thì lát nữa
chúng ta sẽ ký hợp đồng.”
“Được thôi.” Diệp Mạn cầm hai bản
hợp đồng lên, nghiêm túc xem qua hết, nội dung y hệt nhau, cũng xác định là hợp
đồng mình xem hôm trước: “Không còn vấn đề gì cả.”
Sếp Tiết vui vẻ gật đầu: “Vậy
chúng ta đi thôi, lát nữa sẽ ký hợp đồng.”
Diệp Mạn đi theo sếp Tiết ra
ngoài, cửa của cửa hàng bách hóa đã đổi mới hoàn toàn, được trải thảm đỏ,
còn mời không ít truyền thông, cả đài tỉnh, “Nhật Báo Vân Trung” đều đã đến
hết, nhưng hình như “Vãn Báo Phụng Hà” lại không thấy tung tích đâu.
Diệp Mạn liếc qua một lượt, sau đó
ngồi xuống vị trí phía trước, lát nữa cô còn phải bắt tay ký hợp đồng với sếp
Tiết nữa.
Buổi lễ hôm nay do cửa hàng bách hóa
làm chủ, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của họ chỉ là người khiêng kiệu thôi, cô
cố gắng phối hợp với sếp Tiết là được.
Sau chín giờ, người dẫn chương trình
nói một loạt lời khuấy động vô nghĩa, sau đó tuyên bố lễ ký kết của hai nhà
chính thức bắt đầu, Diệp Mạn và sếp Tiết bước lên trước ký tên, đổi hợp đồng
cho nhau sau đó bắt tay chụp hình, trả lời phỏng vấn của bên truyền thông, cuối
cùng sếp Tiết đứng trước mặt cánh truyền thông, tươi cười mang một chiếc TV
màu 18 inch của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ vào cửa hàng bách hóa.
Bận một lúc là đã đến trưa, sếp
Tiết mời Diệp Mạn ăn cơm. TV màu 18 inch vừa lên kệ của hàng bách hóa, Diệp
Mạn cũng khó lòng từ chối, chỉ đành đi cùng.
Màn biểu diễn này có hiệu quả rất rõ
rệt, đài tỉnh phát tin tức vào tối hôm đó, hôm sau báo chí cũng đăng những tin
liên quan. Có lẽ sếp Tiết tốn không ít các mối quan hệ xã hội, phía truyền
thông đều nhìn nhận vấn đề chung một hướng, vô cùng xem trọng sự hợp tác của
cửa hàng bách hóa và cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ…
Đẩy tin tức hợp tác của hai nhà lên
một tầm cao mới thì không còn ai nhắc đến chuyện ba 18 người của cửa hàng bách
hóa bị kiện cáo trước kia nữa.
Diệp Mạn cũng rất vui mừng khi thấy
kết quả như vậy. Với vở kịch này sếp Tiết và cửa hàng bách hóa đã rửa bỏ mọi
hiềm nghi, gầy dựng lại được danh tiếng, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ họ cũng
được thơm lây, có thể nói là hai bên cùng có lợi.
Nhưng có người không vui vẻ rồi.
Giám đốc Tôn đập tờ báo lên bàn, sắc
mặt khó coi đến nỗi cứ như bầu trời bị phong ba bão táp che mất vậy.
Ai nấy đều đang hăng say nói về
chuyện cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ hợp tác với cửa hàng bách hóa, nhưng thứ gọi
là hợp tác này chính là đang hiến tế nhà máy sản xuất TV thành phố Phụng Hà họ.
Bắt đầu từ ngày một tháng sáu, đọc truyện tại truyenfull - offline hay, TV
màu 18 inch của họ đều bị rút khỏi cửa hàng bách hóa, mất đi một đầu ra quan
trọng đến thế thì chắc chắn số lượng tiêu thụ TV màu 18 inch nửa năm sau sẽ tụt
dốc không phanh, đồng thời thành tích của nhà máy cũng vô cùng khó coi.
Hơn nữa Phú Hữu còn đang có ý tiến
vào tỉnh Vân Trung, những ngày tháng sau này của nhà máy sản xuất TV thành phố
Phụng Hà càng ngày càng khó khăn rồi đây.
Một cảm giác rất bất lực nảy sinh
trong lòng giám đốc Tôn.
Ông ta ôm lấy trán suy nghĩ rất lâu,
sau đó nói với thư ký: “Chuẩn bị xe đi, chúng ta phải đến cửa hàng đồ điện Lão
Sư Phụ một chuyến.”
Thư ký Dương lo lắng nhìn ông ta:
“Giám đốc, hay là tôi đi chuyến này thay ông nhé?”
Giám đốc Tốn huơ tay: “Không cần
đâu, đích thân tôi đi, tối hôm qua tôi đã có được thông tin chính thức, trong
năm tỉnh thành Phú Hữu chọn đặt chân đến tỉnh Vân Trung.”
“Vâng giám đốc.” Thư ký Dương nhanh
chóng đi sắp xếp.
Buổi trưa, Diệp Mạn vừa dùng bữa
xong thì nghe giám đốc Tôn đến.
Chung Tiểu Cầm rất ghét gặp những
người như giám đốc Tôn, giám đốc Hồ: “Giám đốc à, nếu như chị không muốn gặp
ông ta thì em sẽ ra ngoài nói chị không ở đây.”
Diệp Mạn suy nghĩ một lúc rồi lắc
đầu: “Thôi đi, để ông ta vào, làm người phải để lại đường lui cho mình, một
người có chức cao như giám đốc chủ động đến tìm chị thì vẫn nên để lại chút mặt
mũi cho ông ta.”
Vì thế Chung Tiểu Cầm ra ngoài đưa
ông ta vào.
Giám đốc Tôn vừa vào cửa lập tức
tươi cười: “Giám đốc Diệp, chúc mừng, việc kinh doanh cửa hàng cô thật sự quá
tốt. Sự quyết đoán của giám đốc Diệp đúng là khiến những lão già như chúng tôi
theo không kịp đấy!”
Diệp Mạn cười: “Giám đốc Tôn quá
khiêm tốn rồi, mời ngồi, Tiểu Cầm, rót trà cho giám đốc Tôn và thư ký Dương
đi.”
Sau khi hai bên ngồi xuống, Diệp Mạn
hỏi thẳng: “Hôm nay sao một người bận rộn như giám đốc Tôn đây lại nhớ đến chỗ
tôi vậy, có chuyện gì sao?”
Nụ cười trên mặt giám đốc Tôn biến
mất, trả lời một cách không tự nhiên: “Giám đốc Diệp, hôm nay tôi đến là muốn
xin lỗi cô. Chuyện xảy ra lần trước tôi rất xin lỗi, tôi và giám đốc Hồ cũng
không ngờ Vương Mậu Tài lại mang hận với các cô rồi hành động cực đoan đến thế,
tôi thật sự thấy có lỗi.”
“Giám đốc Tôn chê cười rồi, chuyện
quản lý Vương làm có liên quan gì đến ông và giám đốc Hồ cơ chứ?” Diệp Mạn nhẹ
nhàng nói tiếp: “Chuyện này pháp luật đã đưa ra hình phạt cho quản lý Vương
rồi, giám đốc Tôn cũng đừng nói xin lỗi tôi nữa. Một nhà máy có đến mấy ngàn
người, làm sao chúng ta có thể quản được hết hành động của mỗi người được chứ?”
Giám đốc Tôn ngại ngùng nói: “Nói
thì nói vậy nhưng nếu như tôi và giám đốc Hồ không có những suy nghĩ không
thiết thực này thì nhân viên của tiệm các cô cũng sẽ không bị thương, đối với
chuyện này tôi thấy rất có lỗi. Đây là một số sản phẩm dinh dưỡng tặng cho mọi
người, giám đốc Diệp, cô nhận thay họ đi.”
Diệp Mạn nhìn sang, đều là những thứ
cao cấp như sữa bột vân vân.
Cô cười: “Được, vậy tôi cảm ơn giám
đốc Tôn thay họ. Chuyện này đã qua rồi, giám đốc Tôn không cần để trong lòng
nữa.”
Giám đốc Tôn nghe xong những lời này
thì thật sự khâm phục Diệp Mạn, hai công ty đấu đá với nhau thành ra như vậy,
ông ta đã chuẩn bị tâm lý rất lâu mới có thể bình tĩnh đối diện với Diệp Mạn,
còn Diệp Mạn thì sao, rõ ràng họ đến rất đột ngột nhưng thái độ của cô lại
không chê vào đâu được, không lộ ra biểu hiện gì cả.
Nếu như là người không biết nhìn vào
còn cho rằng họ đang nói chuyện rất vui vẻ, là bạn tốt gì của nhau nhau nữa là!
“Giám đốc Diệp đúng thật là có lòng
bao dung, thật sự khiến tôi vô cùng hổ thẹn.” Giám đốc Tôn cười khổ rồi nói
tiếp: “Trừ xin lỗi ra thì còn có một chuyện muốn nói với giám đốc Diệp, Phú Hữu
đã chọn tỉnh Vân Trung để xây dựng nhà máy, lần này chắc là sẽ chính thức công
bố tin tức ra ngoài rồi.”
Diệp Mạn nhìn ông ta: Giám đốc Tôn,
chuyện này đã được xác thực chưa?”
Giám đốc Tôn nghiêm túc trả lời:
“Cũng kha khá rồi, tin tức tôi nhận được là như thế. Giám đốc Diệp, trước đây
chúng tôi có làm sai thì tại đây tôi chân thành nói câu xin lỗi cô, vốn đầu tư
nước ngoài sắp vào đây thì người Trung Quốc chúng ta nên hợp sức lại với nhau,
chung tay chống lại thương hiệu nước ngoài, phát triển thương hiệu dân tộc của
chúng ta. Cho nên tôi hy vọng chúng ta có thể vứt bỏ mọi hiềm khích, cùng nhau
phát triển, ý của giám đốc Diệp thế nào?”
Thời
gian phát triển của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ còn quá ngắn, trước mắt còn
chưa nắm bắt được hết thị trường, trong một thời gian ngắn Diệp Mạn sẽ không
tranh giành miếng bánh ngọt với các nhà máy sản xuất TV của thành phố Phụng
Hà, cũng không phải là không thể loại bỏ hiềm khích. Lúc này thật sự không cần
thiết cùng tranh hơn thua với giám đốc Tôn, lãng phí thời gian và tinh lực,
chi bằng chuẩn bị kế hoạch tốt để phát triển.
Nhưng
cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của họ đã ăn miếng bánh ngọt thì giám đốc Tôn cũng
đừng mong bọn họ có thể nhả ra. Nhờ vào bản lĩnh của cô mới cướp được thị
trường, sao phải nhường đi? Tuyệt đối không thể nào, nghĩ cũng đừng nghĩ.
Diệp
Mạn cười nói: “Giám đốc Tôn nói có lý. Dù sao chúng ta cũng là người một nhà,
đương nhiên phải đứng về phía người nhà, mọi người cùng phát triển mới có thể
vững vàng.”
“Tôi
biết mà, giám đốc Diệp là một người biết nhìn tình hình chung, rất hiểu đại
nghĩa.” Giám đốc Tôn lập tức tâng bốc Diệp Mạn lên vị trí số một.
Diệp
Mạn ngượng ngùng vẫy tay nói: “Giám đốc Tôn cứ khen quá, mục đích của chúng ta
đều giống nhau, vì phát triển, vì công nhân trong nhà máy có cơm ăn.”
“Còn
không phải sao.” Giám đốc Tôn gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Tôi cũng nghĩ vậy, tôi
phải chịu trách nhiệm mấy ngàn công nhân ở trong nhà máy. Giám đốc Diệp, đa
số công nhân trong nhà máy của cô đều là công nhân viên chức nghỉ việc, hẳn
là cô biết rõ hơn ai hết, nếu nhà máy đóng cửa tất cả các công nhân viên đều
không có cơm ăn, đáng thương biết bao nhiêu, bởi vậy hôm nay tôi đến đây là
muốn nhờ giám đốc Diệp giúp đỡ!”
Đến
rồi, lòng vòng nãy giờ cuối cùng cũng cũng đến vấn đề trọng tâm. Vẻ tươi cười
trên mặt Diệp Mạn không thay đổi: “Giám đốc Tôn quá lời, chúng tôi chỉ là một
nhà máy nhỏ trong thị trấn xa xôi, ngay cả sổ sách nhà máy cũng không quản lý
hết, có thể hỗ trợ cái gì được chứ!”
Giám
đốc Tôn nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Giám đốc Diệp không cần khiêm tốn, hiện tại cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ ở tỉnh Vân Trung danh tiếng vô cùng. Việc này chỉ có
cô mới giúp được, trước tiên đừng từ chối, nghe tôi nói xong rồi trả lời sau
cũng được.”
Diệp
Mạn cười gật đầu: “Được, giám đốc Tôn, ông cứ nói đi.”
Giám
đốc Tôn nói: “Giám đốc Diệp, các TV trong cửa hàng của cô có một số khuyết
thiếu, chính là cái TV 18 inch không thể thỏa mãn được nhu cầu của khách hàng,
bởi vậy tôi có một ý tưởng, tất cả các TV trong nhà máy của chúng tôi trừ
loại 14 inch và 18 inch đều tăng giá ở nhà máy của cô. Như thế chúng tôi có
thêm một con đường tiêu thụ mà các cô cũng có thêm các sản phẩm phong phú, giám
đốc Diệp thấy như thế nào?”
Diệp
Mạn cảm thấy thật bất ngờ, cô thật sự bội phục… da mặt của giám đốc Tôn.
Đã
trở mặt còn có thể đưa ra loại yêu cầu này. Nhưng mà một người cầm lái phải
giống như ông ta, bằng giá nào cũng phải đạt được, nắm bắt mọi thủ đoạn có như
vậy mới khiến đơn vị có thể tồn tại lâu dài.
Nhưng
mà nếu xem từ góc độ lợi ích, lời đề nghị của giám đốc Tôn cũng không phải
không làm được. Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của bọn họ trong một thời gian ngắn
không thể đem tất cả sản phẩm đến các giai đoạn, phân loại chỉ là vấn vấn đề
trước sau, lời đề nghị của giám đốc Tôn vừa lúc có thể bù vào chỗ đó.
Tạm
thời trước tiên tăng giá các sản phẩm hàng hóa của giám đốc Tôn, chờ cửa hàng
đồ điện Lão Sư Phụ của họ sản xuất ra một lượng sản phẩm, lại đá ra cũng chưa
muộn, kiếm một đợt tiền trước đã rồi tính. Cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của bọn
họ quản lý số lượng người nhiều như vậy, nhãn hiệu cũng cũng có độ nổi tiếng
nhất định, cho nên giá sản phẩm cao hơn cũng cũng có thể kiếm thêm một khoản
lợi nhuận.
Tính
toán rõ ràng sổ sách kinh tế, Diệp Mạn cũng không làm bộ làm tịch, vô cùng
thoải mái đồng ý: “Được, đọc truyện tại truyenfull - offline hay, nhưng muốn thương lượng giá cả
một chút, giám đốc Tôn, ông cho tôi xem giá cả thực tế như nào, nếu những thứ
đó không bán được, tôi chỉ có thể trả lại toàn bộ TV cho ông.”
Giám
đốc Tôn thoải mái nói: “Nếu không bán được có thể trả lại cho tôi.”
“Giám
đốc Tôn đúng là một người ngay thẳng, nhưng tất nhiên không thể bỏ qua phần hợp
đồng.” Diệp Mạn thừa thắng xông lên, cô không tin chuyện lấy miệng để đảm bảo.
Giám
đốc Tôn cười nói: “Có thể, chỉ cần đưa tôi tham khảo một chút về hợp đồng nhà
máy tủ lạnh là được.”
Nghe
lời này, trong tức khắc Diệp Mạn đã hiểu vì sao giám đốc Tôn có thể chủ động
tìm cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ để xin lỗi rồi muốn cùng hợp tác, chắc chắn
là nghe được tin đồn tủ lạnh cao cấp của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ có lượng
tiêu thụ lớn, cho nên mới muốn hưởng một đợt lực lượng.
“Được,
vậy thì quay về tôi sẽ bảo luật sư soạn thảo một bản hợp đồng, sau đó đưa cho
giám giám đốc Tôn xem qua, nếu không có vấn đề có thể quyết định chuyện này.”
Diệp Mạn sảng khoái nhanh nhẹn nói.
Cuối
cùng sự việc này cũng yên ổn.
Giám
đốc Tôn thở phào cảm thán: “Cảm ơn giám đốc Diệp. Ban đầu còn sợ cô không
đồng ý, hiện tại nghĩ lại là lòng dạ tôi hẹp hòi. Giám đốc Diệp là người làm
chuyện lớn, sau này nhà máy của chúng ta phải dìu dắt giúp đỡ nhau nhiều
hơn!”
“Giám
đốc Tôn không cần khách sáo, mọi người đều là cùng nhau kiếm tiền cùng nhau
phát tài thôi.” Diệp Mạn tươi cười, không để lời này trong lòng.
Sau
khi nói xong chuyện chính sự, giám đốc Tôn liền nói tạm biệt, Diệp Mạn đích
thân tiễn ông ta ra đến cửa.
Trở
lại văn phòng, cô liền phân phó Chung Tiểu Cầm: “Phải người đi điều tra thử
giá cả các kiểu dáng TV đang bán trên thị trường của thành phố Phụng Hà.”
Chung
Tiểu Cầm có chút do dự: “Giám đốc, chúng ta hợp tác với nhà máy của giám đốc
Tôn thật sao?”
“Đương
nhiên, một cơ hội kiếm tiền đưa đến cửa vì sao phải từ bỏ? Nếu bán không được,
ném TV lại cho ông ta là được, vừa ổn định kiếm tiền còn không sợ bị lỗ vốn,
nếu không phải cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ cũng chúng ta nổi bật, không cũng
không có cơ hội này đâu!” Diệp Mạn dừng một chút rồi chậm rãi nói đầy sâu xa:
“Tiểu Cầm, không thể bởi vì một chút cảm xúc cá nhân mà ảnh hưởng đến phán
đoán, là một người lãnh đạo, chúng ta phải có trách nhiệm với đơn vị, bất kể là
những gì có lợi cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của chúng ta, có thể để chúng
ta kiếm tiền mà không làm trái với pháp luật, chúng ta đều có thể làm. Hơn nữa,
Phú Hữu còn muốn tiến vào, về sau mạng lưới TV cao cấp sẽ phải cạnh tranh rất
quyết liệt, tạm thời chúng ta không có cách nào bước vào, đây là thành phố
Phụng Hà chiến trường của Phú Hữu, là một người Trung Quốc, đương nhiên phải
giúp đỡ đồng bào.”
“Hơn
nữa, hiện tại tỉnh Vân Trung cũng chỉ có mấy nhà máy xí nghiệp điện lớn, chỉ sợ
nhà máy sản xuất máy giặt không giữ được trong một thời gian dài. Nếu
nhà máy sản xuất TV ngã xuống, đến lúc đó một mình Phú Hữu độc chiếm, không
có lợi gì với chúng ta, đến lúc đó bị chèn ép, bị chiếm lấy thị trường là chúng
ta. Lúc này giúp giám đốc Tôn không khác nào chính là giúp chúng ta, có nhà
máy sản xuất máy giặt của thành phố Phụng Hà hấp dẫn, có thể cho chúng ta
thêm nhiều thời gian phát triển lớn mạnh. Từ điểm này, chúng ta hy vọng các
nhà máy của thành phố Phụng Hà có thể chống đỡ được một khoảng thời gian.”
Cửa
hàng hàng đồ điện Lão Sư Phụ của họ bắt đầu quá muộn, tuy rằng phát triển nhanh
chóng nhưng ở trước mặt các tư bản lớn hoàn toàn không đủ. Bọn họ cần có thời
gian để để phát triển, tích lũy lực lượng.
Nghe
Diệp Mạn nói xong, Chung Tiểu Cầm cảm thấy rất xấu hổ: “Xin lỗi giám đốc, là
tầm nhìn của em hạn hẹp.”
“Em
còn trẻ, mấy năm năm em thật sự trưởng thành rất nhanh, chẳng mấy chốc có thể
đảm đương một phía, làm rất tốt, hai năm nữa sẽ cử em đi ra ngoài.” Diệp Mạn
vỗ vỗ vai cô ấy, để cho cô ấy hiểu, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của họ không
chỉ phụ thuộc vào thị trường của tỉnh Vân Trung.
Chung
Tiểu Cầm cảm thấy trọng trách trên vai của mình, cô ấy gật đầu: “Em nhất định
sẽ cố gắng học hỏi, không phụ sự tín nhiệm của giám đốc.”
Diệp
Mạn nhìn cô ấy tươi cười: “Được, đi làm đi.”
Sau
khi hoàn thành hợp đồng cùng giám đốc Tôn, bởi vì cả hai bên đều có thành ý,
rất nhanh đã ký kết hợp đồng, các sản phẩm cao cấp của bọn họ cũng được để lên
kệ của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ.
Tất
cả đều hoàn thành tốt đẹp, nhưng phía bên Bàng Dũng lại xảy ra vấn đề.
Hôm
nay ngày mùng sáu, tháng sáu, Chung Tiểu Cầm nhận được một cuộc điện thoại từ
nơi khác, nói là Bàng Dũng bị người ta đánh phải nhập viện.
Sau
khi Diệp Mạn nhận được tin tức lập tức liên hệ với Chu Kiến Tân: “Chuẩn bị một
chiếc xe đến huyện Bình Đông với mang theo nhiều người vào, lập tức xuất
phát!”
Cúp
điện thoại, cô liên hệ với luật sư Trần, để anh ấy lập tức đến đây.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.