"Ái Linh..."
Hoàng Ái Linh ôm sách đi ra khỏi lớp học cùng với bạn bè thì
nghe thấy có người gọi mình, cô ấy theo tiếng gọi mà nhìn lại thì thấy Diệp Mạn
đang đứng ở dưới cây Mộc Lan ở bên phải tòa nhà với nụ cười trên môi, hoa Mộc
Lan màu trắng nở rộ, trên mặt đất rải đầy những cánh hoa.
Cô ấy vội vàng nói với người bạn đi cùng, sau đó co chân
chạy tới trước mặt Diệp Mạn, hai mắt sáng long lanh nhìn cô: "Diệp Mạn,
sao chị lại tới đây, chị cố ý tới tìm em sao?"
Diệp Mạn mỉm cười gật đầu: "Đúng, em có rảnh không? Chị
có chút việc cần tìm em."
Hoàng Ái Linh khéo léo gật đầu: "Có, buổi sáng em chỉ
có hai tiết học thôi."
"Vậy chị phải chiếm chút thời gian của em. Các em đưa
phương thức liên lạc của chị cho chú nhỏ của Thiệu Dương sao?" Diệp Mạn
hỏi thẳng.
Hoàng Ái Linh chớp mắt: "Đúng vậy, hai người có liên hệ
với nhau không?"
Diệp Mạn lấy một lá thư từ trong túi ra: "Có liên lạc,
bác sĩ Chung có gửi cho chị rất nhiều tài liệu, thật sự rất cảm ơn bọn
em."
Hoàng Ái Linh ngượng ngùng xua tay: "Không cần cảm ơn
ạ. Hồi tết bọn em chỉ tùy ý nói miệng thôi. Vậy dây chuyền sản xuất của các chị
mua tới đâu rồi?"
Nào có nhanh như thế chứ, người trẻ tuổi suy nghĩ đúng là
đơn giản. Diệp Mạn hơi lắc đầu nói: "Còn chưa xong, chị tới là muốn hỏi
thăm tình hình của bác sĩ Chung một chút. Anh ấy đang làm việc tại bệnh viện
nào thế? Chuyện này cần phải làm phiền anh ấy nhiều, nhưng bây giờ anh ấy đang
không ở trong nước, chị muốn ký kết một hợp đồng ủy thác với đơn vị của anh ấy,
làm phiền bác sĩ Chung giúp đỡ mua sắm dây chuyền sản xuất."
Hoàng Ái Linh là người đơn thuần, không suy nghĩ sâu xa gì,
lúc này trả lời cho Diệp Mạn: "Chú nhỏ làm việc ở bệnh viện nhân dân
tỉnh."
"Vậy sao, cảm ơn Ái Linh, vậy chị đi bệnh viện nhân dân
tỉnh tìm lãnh đạo của họ." Diệp Mạn hỏi thăm được đơn vị mà Chung Ý làm
việc, lúc này quyết định đi vòng qua bệnh viện nhân dân tỉnh.
Nhưng Hoàng Ái Linh gọi cô lại: "Diệp Mạn, thật ra chị
không cần chạy tới bệnh viện đâu, chị tìm lãnh đạo khoa Y của bọn em cũng được.
Chú nhỏ là Phó Giáo sư của khoa Y bọn em, trường học bọn em cũng là đơn vị công
tác của chú ấy."
Diệp Mạn...
Cô quên mất, rất nhiều bác sĩ khá giỏi còn kiêm thêm công
việc dạy học, xem ra chú nhỏ này của Thiệu Dương cũng là một người rất lợi hại.
Có điều có thể giải quyết chuyện này ở trường học mà không cần
chạy ra ngoài một chuyến nữa cũng là một chuyện tốt.
Diệp Mạn cười nói: "May có em nhắc nhở. Bây giờ cũng
còn sớm, vậy chị qua khoa Y một chuyến."
Hoàng Ái Linh hỏi cô: "Chị có tìm được không? Để em dẫn
chị đi."
"Được, vậy làm phiền em rồi." Diệp Mạn biết nghe
lời đồng ý.
Hoàng Ái Linh cười một tiếng, nói: "Thật ra khoa Y
không khó tìm, ngay sau tòa dạy học của bọn Thiệu Dương, có điều năm ngoái
chú nhỏ đã được cử ra nước ngoài để giao lưu học tập, chuyến đi này phải mất
một hai năm lận."
Diệp Mạn còn chưa hỏi gì mà Hoàng Ái Linh cái gì cũng nói ra
hết giống như những hạt đậu bị đổ ra vậy.
Đây là một cơ hội tốt để tìm hiểu tin tức, dù sao Hoàng Ái
Linh là kiểu nhiệt tình lại không có suy nghĩ sâu xa, nhưng Diệp Mạn nghĩ nghĩ
một chút rồi vẫn không hỏi nhiều. Dẫu gì đối phương cũng thật tâm xem cô là bạn
bè, cô quanh co lòng vòng nghe ngóng tình hình gia đình người ta cũng không
thích hợp lắm, nếu thật sự muốn biết cái gì thì nên hỏi thẳng mới đúng.
Hai người vừa đi vừa cười cười nói nói, rất nhanh đã tới
dưới tòa nhà khoa Y, truyện đăng ở ứng dụng t y t đọc miễn phí khoảng
cách giữa nơi này và chỗ của chuyên ngành kỹ thuật điện vô tuyến đúng là không
xa.
Hoàng Ái Linh dẫn Diệp Mạn đi vào, đồng thời đi bên cạnh
giới thiệu: "Đây là phòng học lớn của khoa Y, tầng một... Diệp Mạn, chị
tìm lãnh đạo đúng không?"
"Đúng rồi." Diệp Mạn mỉm cười gật đầu.
Hoàng Ái Linh dẫn cô tới tầng hai, cười ha hả nói:
"Phạm vi của khoa Y khá lớn, mấy tòa nhà này đều thuộc về khoa Y cả,
phòng làm việc của ban lãnh đạo khoa ở tầng hai, để em dẫn chị qua đó."
Cô ấy dẫn Diệp Mạn tới văn phòng cuối cùng ở hành lang tầng
hai, gõ cửa một tiếng, sau đó mở cửa phòng làm việc đi vào, chào một người đàn
ông trung niên: "Bác Ôn..."
Người đàn ông trung niên ngẩng đầu lên, gỡ cặp kính xuống,
nhìn một chút: "Hóa ra là Ái Linh à? Ngọn gió nào đưa cháu tới chỗ của bác
thế? Vào đi nào, đứng ở cửa làm gì?"
Hoàng Ái Linh đi nhanh ba bước vào trong, cười hì hì chỉ vào
Diệp Mạn ở bên cạnh, giới thiệu: "Bác Ôn, cháu có một người bạn tốt muốn
nhờ bác giúp đỡ một chuyện."
Người đàn ông trung niên nhìn Diệp Mạn một chút, còn tưởng
rằng cô là bệnh nhân tới khám bệnh hoặc người thân của người bệnh nào đó:
"Vậy sao? Ngồi đi nào, là người thân của bệnh nhân sao?"
"Bác Ôn ơi, không phải đâu, đây là giám đốc Diệp của
cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ. Diệp Mạn, bác Ôn chính là chủ nhiệm khoa khoa Y
đấy." Hoàng Ái Linh tranh thủ phủ nhận.
Diệp Mạn mỉm cười, vươn tay ra nói: "Chủ nhiệm Ôn, hân
hạnh được gặp, quấy rầy ngài rồi."
Chủ nhiệm Ôn bắt tay với Diệp Mạn, buồn bực nhìn cô:
"Giám đốc Diệp tới tìm tôi hỗ trợ, không biết tôi có thể giúp đỡ gì được
cho cô?"
Người này không phải là bệnh nhân, cũng không phải người làm
máy móc gì liên quan tới y dược và chữa bệnh, nhà máy điện gia dụng và khoa Y
của bọn họ thật sự là bắn đại bác cũng không tới, ông ấy thật sự không nghĩ ra
được mục đích mà người trẻ tuổi này tới đây.
Diệp Mạn lần nữa lấy lá thư ra khỏi túi, sau đó nói lại tiền
căn hậu quả của câu chuyện: "... Chủ nhiệm Ôn, bác sĩ Chung ở Nhật Bản,
không cách nào cùng chúng tôi chính thức ký kết Hợp đồng ủy thác mua hộ, bởi
vậy, tôi muốn ký kết hợp đồng tương tự với khoa Y, ngài thấy có được
không?"
Chủ nhiệm Ôn cũng không phải người ngây thơ như Hoàng Ái
Linh, Diệp Mạn vừa nói xong ông ấy đã đoán ra được nguyên nhân thật sự.
Nói trắng ra là, số tiền của khoản giao dịch này rất lớn,
Diệp Mạn không tin Chung Ý - người chưa từng thấy mặt, cho nên cố ý tìm tới chỗ
làm, lấy danh nghĩa của đơn vị để ký kết hợp đồng chính thức. Như vậy, sau này
lỡ như có tranh chấp gì cũng có thể tìm được người.
Hiểu là một chuyện, đồng ý lại là một chuyện khác.
Học sinh của mình giúp đỡ người ta không công, lại còn bị
người ta nghi ngờ phẩm hạnh. Vì thế chủ nhiệm Ôn có chút không vui.
Ông ấy lãnh đạm nói: "Giám đốc Diệp, đây là sự giúp đỡ
cá nhân của Chung Ý, có bắn đại bác cũng không liên quan tới khoa Y chúng tôi.
Hai đơn vị ký kết hợp đồng thế này không thích hợp lắm, vẫn là hai vị tự thương
lượng thỏa hiệp với nhau đi."
Thật ra lúc tới đây Diệp Mạn đã xác định được thân phận của
Chung Ý. Căn cứ theo thông tin có được cũng có thể tìm được địa chỉ, mối quan
hệ thân thuộc của đối phương; hơn nữa dựa vào cách đối nhân xử thế thường ngày
của Hoàng Ái Linh và Thiệu Dương để phán đoán cho thấy xuất thân gia đình đối
phương rất khá, phần trăm vì số tiền kia mà bí quá hóa liều không lớn.
Nhưng khoản giao dịch này trị giá hơn triệu đồng, đối phương
lại ở nước ngoài xa xôi, cô thậm chí còn chưa từng thấy người thật, hoàn toàn
không biết nhân phẩm thế nào, cứ thế tùy tiện hợp tác là một việc làm có tính
nguy hiểm vô cùng cao. Lỡ như nửa đường đối phương không chịu được dụ dỗ, có
tư tâm gì đó, lại không có hợp đồng ràng buộc vậy có thể kiếm được một vạn lý
do để qua loa.
So sánh như thế, Diệp Mạn vẫn muốn dùng thêm ít tiền để bớt
phiền phức, đi con đường đáng tin cậy, sớm ngày kéo dây chuyền sản xuất về.
Rõ ràng chủ nhiệm Ôn không muốn dính dáng gì tới chuyện này,
Diệp Mạn chỉ có thể lấy tiền đập người, cô cười nói: "Chủ nhiệm Ôn, bác sĩ
Chung giúp chúng tôi chuyện lớn như vậy, chúng tôi không thể nào để anh ấy giúp
đỡ không công được. Căn cứ vào dự toán mua sắm của đơn vị chúng tôi, truyện
đăng ở ứng dụng t y t đọc miễn phí sẽ trích năm phần trăm làm tiền
thưởng, số tiền có thể xấp xỉ chừng trăm nghìn, ký hợp đồng cũng là một cách
bảo vệ quyền lợi của bác sĩ Chung."
"Một trăm nghìn?" Chủ nhiệm Ôn bị con số này hù
dọa. Cho dù ông ta đã là phần tử tri thức rất nhiều năm rồi, nhưng thu nhập một
năm cùng lắm cũng chỉ hơn mười ngh� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.