Sau khi Diệp Mạn bị mang đi, Chung Tiểu Cầm lo lắng như
kiến bò trên chảo nóng, đầu tiên là liên hệ luật sư Trần, lại tranh thủ thời
gian gọi điện cho Bàng Dũng, thông báo cho anh ta chuyện xảy ra.
Bàng Dũng nghe xong biết việc này gấp gáp: "Tôi biết
rồi, tôi sẽ lập tức lái xe về, cô nhớ trông cửa hàng cho kỹ, phải ổn định
những khách hàng này, đừng để xảy ra hỗn loạn, tránh làm lớn chuyện."
"Vâng, quản lý Bàng, lúc gần đi giám đốc Diệp bảo tôi
nói cho anh, nhất định phải liên lạc với các đại lý trước, nếu có người muốn
hoàn lại tiền, hãy yêu cầu các đại lý hoàn lại tiền cho họ vô điều kiện."
Chung Tiểu Cầm không quên lời dặn dò của Diệp Mạn.
Bàng Dũng hiểu lập tức, nếu là bán trực tiếp ở cửa hàng bọn
họ còn dễ nói, nhưng chất lượng của các đại lý bán ra vàng thau lẫn lộn, khả
năng khống chế của bọn họ cũng không mạnh đến như vậy, tin tức này vừa ra, đám
đại lý chắc chắn sẽ náo loạn. Cũng may để "Nhật Báo Vân Trung" đưa
đến các nơi, nhất là những nơi xa xôi còn mất thêm một hai ngày, nói cách khác
bây giờ còn rất nhiều đại lý còn chưa biết việc này, khách hàng của họ tất
nhiên cũng không biết, các đại lý còn chưa loạn, có thời gian để cho anh ta
liên lạc với các đại lý, phòng ngừa sai lầm.
Lúc này Bàng Dũng nói: "Tôi hiểu rồi, tôi sẽ liên lạc
với họ ngay, có chuyện gì cô cứ gọi cho tôi, tôi sẽ cố gắng về lúc giữa
trưa."
Sau khi cúp điện thoại, mỗi người họ đều bận bịu phần của
riêng mình. Bây giờ cấp thiết nhất là ổn định, đừng để xảy ra vấn đề, nếu không
chuyện không có gì sẽ trở thành rắc rối.
So sánh với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ đang rối loạn
thì quản lý Vương cầm Nhật Báo Vân Trung, trong lòng phải gọi là vô cùng sảng
khoái. Không phải Diệp Mạn rất khoa trương sao? Để ông ta nhìn cửa hàng đồ
điện Lão Sư Phụ này lấy cái gì để phách lối. Qua ngày hôm nay, tất cả mọi
người sẽ biết cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ là lừa đảo, giá cả máy giặt
cũng sẽ trở lại ban đầu, cuối cùng ông ta có thể an tâm.
Quản lý Vương cầm báo thưởng thức một hồi lâu, miệng không
tự giác ngân nga một đoạn.
Một lát sau, Tiểu Hoàng gõ cửa tiến đến nói cho ông ta một
tin tức khác: "Quản lý, lúc công an mang Diệp Mạn đi, có rất nhiều người
nhìn thấy, bây giờ cũng đã truyền khắp, nghe nói, còn kinh động đến các tạp chí
lớn."
Quản lý Vương vui vẻ: "Thật sao? Vậy tôi phải đi ngó
xem."
Nghĩ đến mình đã chịu bao nhiêu thiệt thòi dưới tay người
của Diệp Mạn, có chuyện tốt như thế này sao có thể không tự mình đi xem náo
nhiệt được!
Sống hai đời, Diệp Mạn lần đầu ngồi xe cảnh sát, nói không
căng thẳng là nói dối.
Thế nhưng hai đồng chí công an trông coi cô lại là nữ đồng
chí trẻ tuổi, vì cô vô cùng phối hợp công tác của bọn họ, bởi vậy coi như thái
độ khá ôn hòa.
Sau khi được đưa tới đồn công an, một nữ cảnh sát đưa Diệp
Mạn vào một gian phòng, để cô đợi.
Qua khoảng một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra, là nữ cảnh sát
lúc nãy, còn có một người công an trung niên tầm ba bốn mươi tuổi cùng đi vào,
ngồi đối diện Diệp Mạn.
Nữ cảnh sát giới thiệu cho Diệp Mạn: "Đồng chí Diệp,
đây là đồn trưởng Trương của đồn chúng ta."
Diệp Mạn lịch sự chào hỏi: "Đồn trưởng Trương, chào
ngài!"
Đồn trưởng Trương nhíu mày, kinh ngạc nhìn Diệp Mạn, những
người trước đây bị mang đến đồn công an, đừng nói là đồng chí nữ trẻ tuổi, đến
cả đồng chí nam cũng vô cùng căng thẳng, đồng chí nữ này lại trông rất ổn
định, để cô ngồi lâu như vậy có vẻ còn tự do hơn những người trong đồn công an
như họ. Nên nói không hổ là người làm chủ hay là do tố chất tâm lý tốt.
Đồn trưởng Trương bỏ tài liệu xuống, nhìn chằm chằm Diệp
Mạn: "Chuyện cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của các cô gây ra ồn ào rất
lớn, trước mắt đã quấy rầy đến lãnh đạo bên trên, truyện đăng ở ứng dụng t
y t đọc miễn phí đồn công an của chúng tôi đã nhận được mấy cuộc điện thoại,
giao trách nhiệm nghiêm khắc điều tra việc này. Diệp Mạn, cô vẫn nên khai báo
rõ ràng đi, thẳng thắn sẽ được khoan hồng!"
Quả nhiên bị làm lớn chuyện, sức ảnh hưởng của Nhật Báo
Vân Trung không phải bình thường.
Diệp Mạn thở dài, vô tội hỏi: "Đồn trưởng Trương, cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi có tội tình gì? Nói chúng tôi lừa tiền?
Nhưng lúc nãy hai vị đồng chí mang tôi về đồn công an đều thấy được, bên trong
cửa hàng chúng tôi đang hoàn tiền cho những người dân tìm tới, tuyệt đối không
thiếu họ một đồng nào. Mọi người không thể kết tội cửa hàng đồ điện Lão
Sư Phụ của chúng tôi chỉ bởi vì một lần đưa tin sai lầm thiên vị của Nhật Báo
Vân Trung. Tôi có thể cam đoan, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi là
một đơn vị tuyệt đối tuân thủ luật pháp."
"Ngụy biện!" Đồn trưởng Trương nhìn chằm chằm Diệp
Mạn: "Chúng tôi nhận được quần chúng báo cáo, cửa hàng đồ điện Lão Sư
Phụ dính líu đến tuyên truyền giả dối, lợi dụng quảng cáo lừa gạt rất nhiều
người dân, số tiền lên đến mấy triệu, hơn mười ngàn người mắc lừa. Đối với
điểm này, đồng chí Diệp Mạn, cô giải thích thế nào?"
Diệp Mạn không vội vàng, chầm chậm nói: "Đồn trưởng
Trương, không sai, chúng tôi đã thu tiền. Nhưng số tiền này là tiền đặt cọc của
người dân mua máy giặt, trước đó chúng tôi đã nói rõ ràng, sau ba tháng người
dân giao số còn lại, lấy máy giặt về, nếu đến thời hạn không thể làm tròn lời
hứa mới có thể nói là lừa. Nếu như ngài nói hành vi này không phù hợp, vài năm
trước, lúc phát hành phiếu mua hàng, muốn mua chiếc xe đạp, cửa hàng vẫn luôn
không có hàng, chỉ có thể chờ, chờ mấy tháng cũng là chuyện thường xuyên xảy
ra, thậm chí có những mặt hàng bán chạy, chờ đến khi phiếu quá hạn cũng chưa
có hàng, chỉ có thể chịu. Tính chất hai chuyện này không phải giống nhau
sao?"
Đồn trưởng Trương không ngờ Diệp Mạn lại so sánh với phiếu
thời kinh tế kế hoạch vài năm trước, nhất thời không biết trả lời thế nào, đỡ
trán nói: "Cô bớt cãi chày cãi cối đi, đây là vàng ròng bạc trắng thu
nhiều tiền của người dân như vậy, chuyện này có thể giống nhau sao?"
Diệp Mạn chậm rãi nói: "Nhưng chúng tôi cũng có thể cam
đoan sẽ bán máy giặt cho bọn họ, họ đưa tiền, chúng tôi bán hàng, thị trường
mua bán như thế, sao có thể tính là lừa đảo được?"
"Vậy các cô có hàng không?" Đồn trưởng Trương gõ
ống đựng bút lên bàn, chỉ vào tờ báo Nhật Báo Vân Trung hôm nay nói: "Nhà
máy máy giặt nào đồng ý bán máy giặt cho các cô? Bây giờ máy giặt tự động lồng
đôi, giá trên thị trường đều là hơn sáu trăm tệ một cái, các người nói 548 tệ,
cô có thể lấy ra hàng không? Không lấy được, đây không phải là lừa gạt thì
là cái gì? Các người còn làm nhiễu loạn thị trường, loại hành vi này tuyệt đối
không cho phép trong thành phố!"
Diệp Mạn mấp máy môi: "Đồn trưởng Trương, nói như vậy,
chỉ cần cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi có thể đúng hạn thực hiện
lời hứa không coi là trái với điều ước đúng không? Vậy bây giờ kỳ hạn ba tháng
mới một tháng trôi qua, tôi có thể bảo đảm hai tháng sau, đúng hạn giao máy
giặt cho người tiêu dùng, có phải không coi là lừa gạt đúng không?"
Đồn trưởng Trương nhếch miệng: "Tôi nói đồng chí Diệp
này, cô cũng đừng miễn cưỡng, chúng tôi đã gọi điện thoại hỏi thăm, không có
nhà máy nào có thể cho cô mua với giá thấp như vậy, 548 tệ là không thể. Cô gái
à, cô còn trẻ, nghe tôi khuyên, đã làm sai thì hãy nhận lỗi, thành thật trả lại
tiền, tòa án cũng có thể xét xử nhẹ tay, mấy năm sau đi ra lại làm lại từ đầu.
Cô thông minh như vậy, về sau đừng nghĩ đến những đường ngang ngõ tắt làm gì,
làm người cho tốt đi!"
Lời này của ông ấy là thật lòng, có thể để Diệp Mạn nhận
tội, vậy sẽ phải có vào tù.
Diệp Mạn sao mà đồng ý được, cô lạnh nhạt nói: "Tôi
không có gì để nói, chờ luật sư của tôi đến rồi nói sau."
"Cô. . . Cô gái này thật sự ngu xuẩn mất khôn."
Đồn trưởng Trương có chút nổi nóng.
Nữ cảnh sát một bên cũng khuyên nhủ: "Đồng chí Diệp,
bây giờ chứng cứ vô cùng xác thực, sự thật đã bày ở trước mặt, cô cứ thế này
cũng không có chỗ tốt gì với, cô nói rõ ràng sớm, cũng có thể giảm nhẹ hình
phạt."
Diệp Mạn ngậm miệng không nói, công an cũng nghĩ rằng cửa
hàng đồ điện Lão Sư Phụ lừa gạt, giờ cô nói gì cũng không được, bọn họ sẽ
không tin, nói nhiều sai nhiều, không bằng cái gì cũng không nói, chờ chứng cứ
tới, tự nhiên sẽ trả lại trong sạch cho cô.
Thấy cô còn không chịu mở miệng, đồn trưởng Trương nổi nóng,
đá mạnh vào ghế, đứng lên nói: "Tạm giam cô ta, Tiểu Giang, cô ở đây,
lúc nào cô ta chịu mở miệng lại nói."
Cảnh sát nữ đang muốn gật đầu, bỗng nhiên cửa phòng thẩm vấn
bị đẩy ra, một cảnh sát nam đi vào, truyện đăng ở ứng dụng t y t đọc miễn
phí tiến đến bên tai đồn trưởng Trương nói nhỏ: "Đồn trưởng, một luật sư
họ Trần đến đây, nói là luật sư của Diệp Mạn."
"Tôi ra ngoài nói chuyện với anh ta." Đồn trưởng
Trương nhanh chân ra ngoài.
Đến cửa, ông ấy liền phát hiện không chỉ có luật sư Trần tới
mà cả phóng viên cũng tới, phóng viên của tỉnh Đài, còn cả phóng viên của mấy
tòa soạn, toàn bộ đều nghe tiếng chạy tới, cầm máy quay phim canh chừng bên
ngoài, vừa nhìn thấy đồn trưởng Trương đi ra, có phóng viên quen thuộc vội vàng
hỏi: "Đồn trưởng Trương, nghe nói người phụ trách của cửa hàng đồ điện
Lão Sư Phụ bị đồn cảnh sát các vị dẫn đi, số tiền liên quan đến vụ án lần này
rất lớn, nếu như là thật, đây sẽ là vụ án lừa đảo lớn nhất từ khi l� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.