“Giám đốc Diệp, thật ngại quá, tôi chưa báo trước mà đã đến đây, làm ảnh hưởng đến công việc của cô.” Quản lý Vương vừa bước vào cửa đã ngượng ngùng nói, dáng vẻ rất nhún nhường, không còn kiêu ngạo hống hách như lần gần trước đó nữa.

Tuy Diệp Mạn không muốn nhìn thấy ông ta nhưng cũng không thể hiện ra trên mặt, cô tươi cười nói: “Quản lý Vương nói gì vậy, ông có thể đến cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi đã là vinh hạnh cho chúng tôi rồi, mời ông ngồi. Tiểu Vũ, chuẩn bị hai cốc trà ngon.”

Quản lý Vương vội vàng xua tay nói: “Giám đốc Diệp, không cần phải phiền phức thế đâu.”

Diệp Mạn giả vờ mất hứng rồi hỏi: “Sao thế? Quản lý Vương cảm thấy trà ở chỗ tôi uống không ngon hay sao?”

“Làm gì có... Không phải đâu, tôi chỉ không muốn làm phiền giám đốc Diệp không phải sao?” Quản lý Vương vuốt vuốt mấy cọng tóc trên đầu, có vẻ ngượng ngùng.

Diệp Mạn cười tủm tỉm rồi nói: “Không phiền đâu, chúng ta đều là người quen cũ, quản lý Vương đừng khách sáo với tôi.”

Từ đầu đến cuối, cô không hề nhìn đến Hà Tân, giống như không nhớ rõ Hà Tân.

Hà Tân thở phào nhẹ nhõm. Anh ấy là nhân viên bình thường nhất trong dây chuyền sản xuất, không hề liên quan đến bộ phận bán hàng, vậy mà hôm nay giám đốc Vương cứ nhất quyết kéo anh ấy đi, còn muốn anh ấy nói đỡ vài lời hay, anh ấy chỉ là một nhân viên nhỏ bé thôi, có thể giúp được gì? May là, có vẻ như mối quan hệ giữa quản lý Vương và giám đốc Diệp khá tốt nên không cần đến anh ấy.

Đến khi trà được mang lên, quản lý Vương nhấp một ngụm, khen lấy khen để: “Giám đốc Diệp, trà chỗ cô ngon quá, màu sắc và hương vị dịu nhẹ, còn có...”

Khoác lác như vậy, nếu Diệp Mạn không biết rõ trà này chỉ dùng lá trà bình thường mấy đồng tiền một cân thì thật sự sẽ tưởng là cống phẩm chỉ sản xuất mấy cân một năm mất!

Diệp Mạn cầm cốc trà rồi uống một ngụm nhỏ, cô cười và nhìn quản lý Vương đang diễn một cách lố lăng.

Chưa kể, quản lý Vương đúng là một nhân viên bán hàng, mồm mép ông ta nhanh nhẹn, có thể khoác lác về một cốc trà thông thường tận năm phút đồng hồ mà không lặp lại, nếu ông ta dùng phần tâm tư và sức lực này vào công việc thì cũng không đến nỗi nào.

Quản lý Vương khoác lác một lúc, nói đến khô cả miệng, ông ta lại uống một ngụm trà, sau đó chuyển đề tài sang Hà Tân, muốn nhân cơ hội tìm cách thân thiết với Diệp Mạn trước: “Giám đốc Diệp, cô còn nhớ rõ đồng chí Tiểu Hà của chúng tôi không?”

Diệp Mạn xoa xoa trán rồi chớp mắt nói: “Trông hơi quen mặt, chắc là đã từng gặp rồi.”

Quản lý Vương không ngờ tới kết quả này, ông ta lúng túng trong giây lát, lập tức nhiệt tình nói: “Lần đầu tiên cô đến nhà máy sản xuất máy giặt của chúng tôi bàn chuyện hợp tác, là Tiểu Hà đã dẫn cô vào, hai người nên là người quen cũ mới đúng.”

Diệp Mạn vỗ trán, bỗng nhiên ngộ ra: “À, tôi nhớ ra rồi, Tiểu Hà, lần trước vẫn chưa cảm ơn anh đâu, nếu không có anh, ngay cả cửa chính của nhà máy sản xuất máy giặt tôi cũng không bước qua được.”

Được nhắc tên, Hà Tân vô cùng xấu hổ, anh ta đỏ mặt nói: “Không... Chỉ là việc nhỏ mà thôi.”

Hai người ở đây đều là kẻ ranh ma, người thật sự đơn thuần và không có tác dụng gì mà còn có thể là vật hy sinh chính là Hà Tân. Dù sao cũng là anh trai của Hà Văn, Diệp Mạn không nỡ làm khó anh ấy, vì vậy cô không dành tâm tư để đối phó với quản lý Vương nữa, cô hỏi thẳng: “Quản lý Vương dẫn theo đồng chí Hà đến đây nói chuyện cũ với tôi, tại sao không báo trước với tôi, tôi làm chủ, chúng ta sẽ đến khách sạn, vừa ăn vừa nói chuyện. Nếu không, chúng ta hẹn nhau vào một lúc nào đó nhé?”

Nói xong, cô lật tờ lịch trên bàn, đề nghị: “Thứ năm tuần sau thì sao?”

Hôm nay mới là thứ ba, chín ngày nữa là đến thứ năm tuần sau, không biết trong khoảng thời gian đó còn có thay đổi gì khác không, quản lý Vương không chờ đợi được. Ông ta chỉ đành chủ động nói rõ mục đích hôm nay đến đây: “Không cần không cần đâu, giám đốc Diệp cô thật sự quá khách sáo. Hôm nay tôi và Tiểu Hà đến đây vì có một chuyện muốn bàn bạc cùng giám đốc Diệp.”

Diệp Mạn giả vờ không biết, cô nhìn ông ta với vẻ nghi hoặc: “Ơ? Quản lý Vương có nói đùa không vậy, sao ông có thể có chuyện muốn bàn bạc cùng tôi được?”

Quản lý Vương cũng không biết Diệp Mạn đang thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu, thái độ ngày hôm nay của ông ta đã rất rõ ràng. Nhưng chẳng có cách nào, ai bảo bây giờ ông ta có việc cầu người chứ!

Sau khi ho khan, quản lý Vương ngại ngùng cười nói: “Tất nhiên là có rồi, giám đốc Diệp, người thành thật không nói lời mờ ám, tôi không vòng vo với cô nữa. Lần trước, chúng ta có hiểu lầm, khiến cho chuyện hợp tác không đàm phán thành công, hôm nay tôi đến đây, muốn thương lượng chuyện hợp tác với cô một lần nữa. Nhà máy của chúng tôi có máy giặt, truyện đăng ở ứng dụng t y t đọc miễn phí cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của các cô có cách thức tiêu thụ, sự hợp tác của chúng ta sẽ được gọi là ăn nhịp với nhau, chắc chắn sẽ thành công. Giám đốc Diệp, cô yên tâm, lãnh đạo nhà máy chúng tôi nói rằng nhất định sẽ cho Lão Sư Phụ của cô giá thấp nhất!”

Diệp Mạn rất bái phục da mặt của quản lý Vương, tất cả mọi người đã xé rách mặt nhau rồi mà ông ta vẫn có thể điềm nhiên như không có việc gì và dùng hai chữ “hiểu lầm” để phủi sạch mọi chuyện trong quá khứ, đúng là một nhân tài.

Cô thật sự muốn nhìn xem, ông ta có thể nói ra bao nhiêu lời dối trá nữa.

Diệp Mạn cúi đầu nhìn lá trà nổi lên trong cốc trà, chậm rãi nói: “Ồ, vậy giá đó là bao nhiêu?”

Vừa thấy có cơ hội, quản lý Vương lập tức mừng rỡ, giơ thẳng bốn ngón tay lên: “Giám đốc Diệp, chúng ta đều là người một nhà, tôi đã cố cho cô giá cả ưu đãi nhất là năm trăm bốn mươi tệ một máy!”

Diệp Mạn nghe thế đã lập tức cười to: “Quản lý Vương, giá này của ông thì tôi chịu rồi. Nói thật, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của chúng tôi đã nhận được tiền đặt cọc của mấy nghìn máy giặt tự động lồng đôi, đều chốt năm trăm bốn mươi tám, năm trăm bốn mươi tệ ông đề ra với tôi, tôi còn phải bỏ thêm tiền vào, không được không được đâu.”

“Trời ơi, giám đốc Diệp, trên thị trường hoàn toàn không có giá năm trăm bốn mươi tám tệ, không chỗ nào thấp hơn nữa đâu. Chúng ta có thể hủy quảng cáo, qua một thời gian mọi người sẽ quên chuyện này đi, chúng ta lại từ từ điều chỉnh giá cả về là được.” Quản lý Vương nói ra chủ ý mà ông ta đã chuẩn bị xong từ lâu.

Nghe xong, Diệp Mạn nghiêm mặt: “Quản lý Vương, ông làm thế sẽ khiến cho người tiêu dùng mất lòng tin với cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi. Chuyện này tuyệt đối không thể, nếu không danh dự của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi sẽ ra sao đây?”

Quản lý Vương thật sự chưa từng gặp người nào mâu thuẫn như vậy. Ông ta cũng hơi bực bội, nhưng vì muốn xong việc nên ông ta đành phải nén giận, phân tích với Diệp Mạn: “Giám đốc Diệp, nghe nói cô đã đến Phủ Tây, bên họ không thể bán máy giặt tự động lồng đôi với mức giá năm trăm bốn mươi tám tệ được, nếu cô cứ ép giá xuống đến mức không ai làm được, cuối cùng không phải cũng sẽ mất lòng tin của khách hàng hay sao? Hay là mỗi người chúng ta đều lùi một bước, kiếm tiền một cách yên ổn, đối với cả hai bên đều có lợi, cô nói có đúng hay không?”

Rõ ràng chuyện này có lợi nhất cho bọn họ, cuối cùng lại nói thành cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ cũng có lợi.

Diệp Mạn chán nản nhìn ông ta, nói thẳng ra: “Quản lý Vương, ông có biết giá mà nhà máy sản xuất máy giặt thành phố Tây Phủ cho tôi là bao nhiêu không? Là năm trăm, rẻ hơn nhà máy sản xuất máy giặt bên ông bốn mươi tệ, ông nói xem, nếu ông là các cửa hàng, ông sẽ chọn bên nào đây? Ông đừng nói tôi không có đạo đức, là người buôn bán, nhà nào hàng vừa tốt giá vừa rẻ, chắc chắn tôi sẽ chọn nhà đó!”

“Không có khả năng.” Quản lý Vương theo bản năng không chịu tin tưởng: “Giá thấp như thế chắc chắn không thể có.”

Diệp Mạn lạnh lùng nhìn ông ta: “Nếu quản lý Vương không tin, hay là chúng ta ký hợp đồng, lát nữa tôi sẽ giao hàng cho ông, năm trăm tệ một kiện, ông muốn bao nhiêu, tôi sẽ giao cho ông bấy nhiêu, ông thấy sao?”

Quản lý Vương điên rồi mới đồng ý với hợp đồng này, bọn họ còn không thể bán hết số máy giặt có trong kho hàng.

Nhưng Diệp Mạn nói một cách tự tin như thế, chẳng lẽ nhà máy sản xuất máy giặt Phủ Tây thật sự cung cấp hàng hóa cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ với giá rẻ như thế sao? Nếu vậy, nhà máy của bọn họ đúng là không có ưu thế gì.

Quản lý Vương cân nhắc một lúc rồi nói với Diệp Mạn: “Giám đốc Diệp, cho dù nhà máy sản xuất máy giặt của thành phố Phủ Tây cung cấp hàng cho bên cô với giá năm trăm tệ thì các cô cũng không thể kiếm lời khi bán với giá năm trăm bốn mươi tám tệ. Chúng ta buôn bán để làm gì? Không phải là vì kiếm lời hay sao? Giám đốc Diệp là người thông minh, chắc chắn sẽ không làm chuyện lỗ nhiều vốn này nhỉ? Nếu không, chúng ta cứ điều chỉnh giá cả đi?”

Ông ta cũng không quá để ý đến chuyện có thể hợp tác với Diệp Mạn hay không, yêu cầu quan trọng nhất của ông ta vẫn là khiến cho giá cả tăng lên, như vậy các đại lý sẽ không gây phiền toái cho ông ta, người tiêu dùng cũng không rêu rao rằng máy giặt rất đắt, không thể mua.

Diệp Mạn kiên quyết lắc đầu: “Không được, quản lý Vương à, tiền có thể từ từ kiếm nhưng thương hiệu của cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi thì không thể bị phá hủy. Nếu tôi đã nới lỏng, giá của những chiếc máy giặt tự động lồng đôi được bán ra từ cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ của chúng tôi không thể vượt quá năm trăm bốn mươi tám tệ, đây là chuyện nguyên tắc. Đừng nói không kiếm tiềm mà thậm chí phải lỗ vốn, cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ chúng tôi cũng sẽ không tăng giá. Là một doanh nghiệp có trách nhiệm, chúng tôi tuyệt đối không thể khiến cho rất nhiều người tiêu dùng mất lòng tin.”

Những lời lẽ cô vừa nói ra rất chính đáng, khiến cho quản lý Vương luôn lắm lời cũng không biết phải nói thế nào.

Ông ta nhíu mày nhìn Diệp Mạn: “Giám đốc Diệp, cô nghĩ kỹ rồi chứ? Dù nhà máy sản xuất máy giặt thành phố Phủ Tây bán cho cô năm trăm tệ một cái máy giặt nhưng còn phí vận chuyển và phí lưu trữ thì sao? Kể cả khi cô không kiếm một đồng nào thì các đại lý cũng phải kiếm tiền chứ? Bọn họ có thể đồng ý không? Tại sao chúng ta không hợp tác với nhau, cùng lùi lại một bước, tôi sẽ xin nhà máy, cho cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ các cô giá ưu đãi nhất, truyện đăng ở ứng dụng t y t đọc miễn phí năm trăm hai mươi tệ một máy, không thể thấp hơn nữa. Giám đốc Diệp, đây là giới hạn mà nhà máy chúng tôi có thể làm rồi, Tiểu Hà à, anh nói có phải hay không?”

Bỗng nhiên bị nhắc tên, Hà Tân lúng túng gãi đầu rồi nói: “Đúng vậy, là như thế.”

Quản lý Vương ra sức nháy mắt với anh ấy, muốn anh ấy nói thêm vài lời hay. Nhưng Hà Tân không giỏi ăn nói, cũng không quá thân quen với Diệp Mạn, lại chẳng hiểu chuyện buôn bán nên anh ấy hoàn toàn không biết nói ra thế nào.

Nhìn vẻ khó xử của Hà Tân, Diệp Mạn chủ động nói giúp anh ấy: “Quản lý Vương, đó là giới hạn của nhà máy ông chứ không phải của nhà máy khác. Vẫn là câu nói đó, nhà máy ông muốn cung cấp hàng hóa cho Lão Sư Phụ của tôi, có thể, nhưng giá một máy không thể cao hơn bốn trăm năm mươi tệ, nếu không thì không bàn nữa.”

Nếu

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play