Thời điểm cuối năm, nhiều công việc bước vào giai đoạn kết
thúc. Đàm phán hợp tác với nhà máy sản xuất máy giặt thất bại, ký kết thành
công thỏa thuận hợp tác lâu dài với nhà máy sản xuất tủ lạnh và sự kiện cuối mà
Diệp Mạn quan tâm nhất trước mắt chính là việc nhập thiết bị và dây chuyền sản
xuất mới vẫn chưa có tin tức gì. Bên phía Tạ Chí Cương tuy rằng không ngừng làm
việc nhưng tiến độ cũng rất thong thả. Bàng Dũng cũng không thúc giục, còn bảo
Tạ Chí Cương không cần phải gấp gáp, từ từ làm.
Về sau, Diệp Mạn nhờ chủ nhiệm Phạm hỗ trợ tìm nguồn phân
phối, tìm người quen làm trung gian giới thiệu, để xem liệu người đó có thể mua
một hoặc hai dây chuyền sản xuất tiên tiến thông qua các kênh khác hay không,
nhưng vẫn chưa có câu trả lời, chỉ có thể chờ mong đến năm sau.
Về phía công việc tiêu thụ có Bàng Dũng đang theo dõi, Diệp
Mạn tạm thời không cần lo lắng, cô quyết định đưa Chung Tiểu Cầm trở lại nhà
máy để xử lý một số công việc.
Bàng Dũng nghe quyết định của cô thì rất ngạc nhiên: “Ngày
mai là về?”
Diệp Mạn gật đầu: “Đúng vậy, lâu rồi tôi không về, cũng
không biết tình hình trong nhà máy thế nào. Tuy rằng có trưởng ban Mộc trông
coi nhưng tôi không xuất hiện thời gian dài cũng không tốt, vừa lúc cuối năm,
tôi về xem tình hình thuận tiện kiểm kê một chút lợi nhuận năm nay của chúng
ta, cửa hàng và việc buôn bán bên này giao cho anh. Hội nghị đại lý phải được
chuẩn bị từ sớm và đặt trước hội trường. Nếu anh không tìm được hội trường thì
có thể tìm khách sạn lớn đặt phòng họp hoặc sảnh của họ, nếu thật sự không được
thật thì thuê sân rộng cũng được, chúng ta có thể tự mình sắp xếp hội trường.
Còn nữa, phải sắp xếp chỗ ăn ở cho các nhà đại lý, nhất định phải tạo cho họ có
cảm giác như đang ở nhà.”
Những việc này cũng chẳng hề phức tạp, chỉ là vụn vặt.
Bàng Dũng vỗ ngực nói: “Yên tâm đi, chuyện này giao cho tôi.
Chờ Kiến Tân mua vật phẩm làm quà tặng về, tôi sẽ nhờ cậu ấy liên hệ địa điểm
và thu xếp ăn ở. Mấy nhà đại lý bên này tôi sẽ đích thân thông báo.”
Diệp Mạn gật đầu: “Tốt, thẩm tra đối chiếu danh sách cẩn
thận một lần. Đây là hội nghị khen thưởng đại lý xuất sắc đầu tiên của chúng
ta, không thể xảy ra sai sót gì. Trước thềm năm mới tôi sẽ sớm trở về, nếu cần
gì cứ gọi cho tôi.”
Hội nghị đại lý đã quyết định là ngày 25 tháng 12 âm lịch,
cô sẽ về sớm mấy ngày, có thể duyệt qua lưu trình một lần, đảm bảo cho hội nghị
sẽ không xảy ra sự cố.
Sau khi phân công rõ ràng công việc, hôm sau, Diệp Mạn và
Chung Tiểu Cầm bắt đầu hành trình về huyện Trường Vĩnh.
Tới giữa trưa mới về đến huyện.
Mấy tháng rồi không về, trong huyện dường như không có gì
thay đổi, vẫn là những ngôi nhà cổ kính, những người đi bộ nhộn nhịp nhưng cũng
có những thay đổi rất nhỏ, trước hết là lượng khách từ bến xe về nhiều hơn,
nhiều người xách túi lớn túi nhỏ, cảnh tượng người đi làm đi lại vội vội vàng
vàng. Ngoài ra, hình như trộm cắp vặt ở bến xe cũng nhiều hơn, vừa bước ra khỏi
bến xe, Diệp Mạn đã nhìn thấy một người đàn ông trung niên khoảng ba mươi bốn
mươi nằm liệt trên mặt đất gào khóc, trong miệng nói “giết ngàn đao.”
Xung quanh còn có không ít người sôi nổi bình luận.
Từ đôi ba câu nghe được, Diệp Mạn đã hiểu đại khái sự tình,
người đàn ông này ra ngoài làm việc một năm, cuối cùng để dành được một số tiền
mang về nhà, chẳng qua là anh ta vừa ngủ gật trong xe, lúc xuống xe thì phát hiện
cái áo bông dày của mình bị cắt một lỗ to, tất cả tiền giấu ở bên trong đều
biến mất.
Một năm xa rời quê hương vất vả cần cù lao động giờ như nước
chảy về biển đông, thậm chí đến lộ phí về nhà cũng không còn, người đàn ông
không biết phải quay về đối mặt với gia đình như thế nào nên khóc lóc thảm
thiết ngoài bến xe.
Chung Tiểu Cầm không đành lòng nói: “Tội nghiệp quá!”
Diệp Mạn nhìn ngón tay mọc đầy vết chai thậm chí còn nứt nẻ
của người đàn ông, thầm thở dài, an ninh trật tự của xã hội hiện tại thật sự không
ổn, ga tàu hỏa, bến xe là những khu vực xảy ra chuyện này nhiều nhất, bao nhiêu
người làm việc chăm chỉ suốt năm để kiếm tiền giờ đều bị bọn trộm lấy đi.
Cô đi qua, ngồi xổm xuống, nói với người đàn ông: “Anh đừng
khóc, đi báo cảnh sát, đăng ký vào sổ, nếu sau này bắt được kẻ trộm nói không
chừng còn có thể lấy được tiền trở về, còn nữa, đây là 10 tệ, truyện đăng ở
ứng dụng t y t đọc miễn phí báo án xong thì nhanh chóng mua phiếu xe về
nhà đi, người trong nhà còn đang chờ anh, chậm chạp nữa chỉ khiến người trong
nhà thêm lo lắng!
Người đàn ông kinh ngạc nhìn vào tờ 10 tệ trước mặt, lau
nước mắt, vội vàng đẩy từ chối: “Không, không cần đâu em gái, cám ơn em, không
cần…”
“Cầm đi, lộ phí về nhà, anh nhanh đi báo án đi, ít nhiều
cũng có chút hy vọng.” Diệp Mạn mỉm cười đưa tiền đưa cho anh ta rồi đứng dậy
gọi Chung Tiểu Cầm rời đi.
Đi đến bên đường, cả hai mới nhận ra có điều gì đó không ổn,
đằng sau họ là một người đàn ông gầy gò hai tay đút túi quần đang đi theo họ ở
phía xa, các cô dừng bước, đối phương cũng ngừng lại, quay người sang hướng
khác, làm bộ ngắm phong cảnh.
Chung Tiểu Cầm nắm chặt Diệp Mạn: “Giám đốc Diệp, người đàn
ông đó…”
Diệp Mạn xoay đầu cô ấy nhìn trở về: “Đừng nhìn, nhất định
là vừa nãy thấy chị đưa tiền nên để mắt đến chúng ta. Đi thôi, mặc kệ anh ta,
không đến chỗ đông người, không chen lấn với người qua đường, tay ôm túi, bọn
họ sẽ khó có cơ h� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.