Những
từ "nhà máy sản xuất máy giặt" và "bộ phận bán hàng" đã
mang lại một số ký ức tồi tệ cho Diệp Mạn.
Cô
vén tóc ra sau tai, mỉm cười rồi nói: "À, không biết bạn của quản lý Hướng
giữ chức vụ gì trong bộ phận bán hàng, người đó có quyết định được không?"
Quản
lý Hướng không cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc trong khi Diệp Mạn hỏi tới,
anh còn tưởng rằng Diệp Mạn đang hỏi thăm tình hình của đối phương, vì thế anh
đã lựa lời hay ý đẹp để nói: "Người bạn của tôi họ Vương, hiện đang là
quản lý của bộ phận bán hàng, tôi nghĩ chắc chắn anh ta quyết định được chuyện
đó, giám đốc Diệp cứ yên tâm, anh ta là một người bạn cũ của tôi, lát nữa tôi
nhờ anh ta đưa ra một mức giá ưu đãi, không khiến cô chịu thiệt đâu."
Diệp
Mạn đoán rằng chắc hẳn quản lý Vương chưa nói về mâu thuẫn giữa hai người họ.
Nếu quản lý Hướng biết việc đó thì anh ta cũng không đứng giữa lấy lòng hai
người.
Cô
có thể không nể mặt quản lý Vương nhưng cô và quản lý Hướng hợp tác vô cùng ăn
ý, huống hồ Diệp Mạn cũng muốn gặp mặt nói chuyện với quản lý Vương kiêu căng
ngạo mạn, nếu có thành ý và giá cả hấp dẫn thì cũng không phải không thể hợp
tác.
Vì
thế cô mỉm cười đáp: "Được, tôi tin lời quản lý Hướng nói, sau khi sắp xếp
được thời gian hãy liên lạc với tôi."
Quản
lý Hướng rất phấn khởi khi thấy cô đồng ý dễ dàng như thế: "Vậy làm phiền
giám đốc Diệp, tôi sẽ liên lạc với anh ta sau."
Diệp
Mạn gật đầu: "Nhất trí, có tin tức gì báo cho tôi biết."
Ngày
hôm sau, quản lý Hướng gọi điện cho Diệp Mạn: "Giám đốc Diệp, chuyện là
thế này, hôm nay quản lý Vương có thời gian rảnh. Cô có thể đến gặp anh ta bất
cứ lúc nào, anh ta sẽ dành thời gian gặp cô."
Diệp
Mạn nghe vậy suýt nữa bật cười thành tiếng, rõ ràng quản lý Vương bảo quản lý
Hướng liên lạc với cô, cuối cùng lại bắt cô đi gặp ông ta, người này đúng là
không thay đổi một chút nào, vẫn tự tin như trước kia.
Đáng
tiếc bây giờ không giống như trước kia, Diệp Mạn kê điện thoại vào lỗ tai, ấn
quyển vở, vừa viết vừa thản nhiên nói: "Anh Hướng, xin lỗi anh, hai ngày
nay tôi đều bận, không thể thu xếp được thời gian được, khi nào tôi rảnh rỗi
gọi điện cho anh."
Quản
lý Hướng vô cùng thất vọng, nhưng nếu muốn hẹn thì hai bên đều phải có thời
gian rảnh, vì thế anh ta hỏi: "Vậy khi nào cô có thời gian?"
Diệp
Mạn dừng viết, nói một cách chậm rãi: "Quản lý Hướng, anh cũng biết là tôi
bận tối tăm mặt mày trong dịp tết Nguyên Đán, tôi còn phải giải quyết chuyện
trong nhà máy. Nếu anh hỏi khi nào tôi rảnh thì tôi cũng không thể nói cho anh
biết được."
Quản
lý Hướng cũng không ngốc, muốn sẽ tìm cách không muốn sẽ tìm lý do, bận đến mấy
cũng có thể sắp xếp được thời gian, nói như này chắc là viện cớ rồi. Nhưng Diệp
Mạn không nói rõ ràng, cũng không thể tiếp tục hỏi, chỉ có thể nói: "Được
rồi, khi nào rảnh chúng ta lại gặp mặt."
Sau
khi cúp điện thoại với Diệp Mạn, anh ta lập tức gọi điện cho quản lý Vương:
"Anh Vương, anh nói thật cho tôi biết đi, giữa anh và giám đốc Diệp có cãi
vã gì không?"
Quản
lý Vương bắt đầu đùa cợt: "Tôi là giám đốc kinh doanh của bộ phận bán
hàng, sao có thể có tranh chấp gì với cô ta chứ? Cô ta có nói gì à, anh Hướng,
anh không thể nghe lời một phía từ người phụ nữ đó mà nghi ngờ anh em
nha!"
Nghe
ông ta càng nói như thế, quản lý Hướng cảm thấy hơi phiền, anh ta giễu cợt:
"Người ta không nhắc tới anh một chữ nào cả, ngược lại anh nói một tràng
như thế, anh đang chột dạ sao? Anh Vương à, anh muốn ngờ tôi giúp thì phải nói
thật lòng, bằng không thì đừng tìm tôi, tôi cũng không muốn phí công vô ích
đâu!"
Quản
lý Vương nghẹn họng, im lặng một hồi rồi mở miệng than thở: "Không có gì
hết, chỉ là... lần nước người phụ nữ đó nhờ tôi lấy hàng, lấy hơn trăm cái
nhưng lại muốn lấy hàng trước trả tiền sau, anh nghĩ tôi có thể đồng ý sao, lúc
đó tôi chỉ có thể nói thẳng thôi, chắc cô ta không hài lòng chuyện đó, ôi chao,
người phụ nữ đó thật nhỏ nhen."
Quản
lý Hướng không nghĩ rằng Diệp Mạn là loại người nhỏ nhen, khi đó nhà máy sản
xuất tủ lạnh của họ chịu áp lực từ các trung tâm mua sắm nên không lấy hàng từ
nhà máy điện Lão Sư Phụ, sau đó Diệp Mạn cũng không so đo, mọi người vẫn hợp
tác như trước.
"Chỉ
vậy thôi sao? Anh không lừa tôi chứ?"
Quản
lý Vương sốt ruột nói: "Chẳng thế thì còn gì nữa? Tôi với cô ta còn có thể
cự cãi chuyện gì! Tôi nói này anh Hướng, truyện đăng ở ứng dụng t y t đọc
miễn phí chúng ta là anh em cũng nhiều năm rồi, anh không tin tôi mà lại tin
một người ngoài sao?"
Quản
lý Hướng bĩu môi: "Không phải anh em với nhau thì ai quản anh, anh còn
muốn trưng đồ gia dụng của anh lên cửa hàng đồ điện Lão Sư Phụ nữa không?"
Dĩ
nhiên là muốn, bằng không thì một cán bộ cấp trung của một doanh nghiệp có lòng
tự trọng cao như quản lý Vương hà cớ gì lại đi tìm Diệp Mạn, ông ta đành đáp:
"Muốn chứ, anh cũng biết còn hai mươi ngày nữa là đến tết nhưng năm nay
lại không đạt được doanh số, cá chắc là sẽ bị phê bình, anh Hướng giúp tôi phen
này nhé."
Đầu
năm nay doanh số bán hàng không tốt, quản lý Vương cũng không vội, máy giặt của
bọn họ bán rất chạy vào năm 88, không cần lo lắng làm gì, sau một thời gian nữa
sẽ tăng, nhưng đến lúc này vẫn không tăng.
Đến
cuối năm, hàng hóa vẫn còn tồn đọng ở nhà máy, các lãnh đạo phải chịu nhiều áp
lực, quản lý Vương là người đứng mũi chịu sào. Lúc này quản lý Vương mới vội
vàng tìm kiếm các mối quan hệ ở khắp mọi nơi, nhờ bạn bè hỗ trợ chuyển hàng
nhưng số lượng lại quá ít ỏi, nhiêu đó thật sự không thể giải quyết vấn đề. Lúc
này quản lý Vương mới biết nhà máy gia dụng Lão Sư Phụ bán được hơn 20.000
chiếc tủ lạnh, vì thế ông bèn nảy ra một ý nghĩ là nhờ một người bạn cũ là quản
lý Hướng hỗ trợ dẫn dắt để chuyển hàng.
Quản
lý Hướng cảm thấy mình đã chịu thua, bèn dịu giọng: "Nếu muốn như thế thì
anh nên thay đổi lại thái độ, chuyện này anh làm sai, anh đắc tội người ta
trước mà bây giờ lại muốn người ta hỗ trợ, vì thế chúng ta nên hạ thấp bản thân
một chút. Chiều nay tan làm sớm, tôi cùng anh đi đến cửa hàng đồ điện Lão Sư
Phụ để ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.