Lục Thừa ngồi bên bếp lửa nhóm lửa, thấy con gái đáng yêu liền giả làm bộ dạng đáng thương chu môi: "Châu Châu, bố cũng rất đói.”

 “A.” Châu Châu chớp chớp mắt, bước từng bước nhỏ đi đến bên cạnh bố, nhìn miếng sườn trong tay, lại nhìn bố. Phải mất một lúc lâu mới hạ quyết tâm, đưa miếng sườn qua: “Bố, bố ăn đi.”

"Châu Châu thật là ngoan, con đúng là áo bông nhỏ của bố.” Lục Thừa cười đến mức chỉ thấy răng không thấy mắt.

Diệp Kiều nhìn hai bố con bọn họ, niềm hạnh phúc dâng trào trong ánh mắt.

Lục Thừa giả vờ cắn một miếng sườn, vươn tay ôm lấy con gái, đem cô bé đến trước bếp lửa để sưởi ấm, anh dùng kẹp lấy ra một củ khoai lang cỡ bằng bàn tay

 "Bố đã ăn sườn của con, cho nên bố sẽ cho con khoai lang nướng.”

Đây là củ khoai lang mà lúc nãy anh đã lùi vào, nó không quá lớn, thoạt nhìn giống như một cái trục dài, sau khi nướng xong, lớp vỏ bên ngoài đã nứt ra, lộ ra phần thịt bên trong màu đỏ cam, nhìn rất ngon.

Châu Châu nhìn không rời mắt, chiếc mũi nhỏ giật giật: "Bố ơi, thơm quá."

"Cũng rất ngọt." Lục Thừa cười ha ha, anh không sợ nóng, trực tiếp dùng tay lột vỏ khoai lang.

Củ khoai lang được bẻ thành hai nửa, phần thịt đẹp đẽ bên trong hoàn toàn lộ ra, đỏ như lòng đỏ trứng muối.

Nước bọt của Châu Châu sắp chảy xuống, miếng sườn trong tay cô bé nháy mắt liền mất đi mùi thơm.

Cô bé nhìn vào củ khoai lang, nhào qua, há to miệng.

 “Đừng!” Lục Thừa vội vàng né tránh.

Diệp Kiều ném đôi đũa, chạy tới, vươn tay bắt lấy con gái. Hai vợ chồng nhìn nhau, nỗi sợ hãi trong lòng vẫn chưa hề mất đi.

Một lúc sau, Diệp Kiều thở dài sau đó ngồi xuống và để con gái đứng bên cạnh: "Châu Châu, mẹ đút con."

Cô cấm lấy một chiếc thìa nhỏ, múc một thìa khoai lang trong tay Lục Thừa, thổi thổi vài lần rồi đút vào miệng Châu Châu.

"Khoai lang rất nóng, trẻ con không thể tuỳ tiện ăn nó.”

 “Ừm.” Lục Thừa áy náy sờ mũi, “Lần sau anh sẽ cẩn thận một chút.”

Diệp Kiều không hề tức giận, vừa rồi cũng may Lục Thừa né kịp cho nên Châu Châu không bị thương.

Đút xong một miếng khoau lang, Diệp Kiều liền dừng lại rồi nói: “Châu Châu, trước tiên, con ăn hết miếng sườn đi.”

“Vâng.” Châu Châu thấy mẹ lại thổi khoai lang liền nuốt nước miếng, ngoan ngoãn cúi đầu ăn sườn.

Xương sườn ăn cũng rất ngon, khoai lang cũng ngon, Châu Châu rất khó lựa chọn nha.

Sau khi cho Ch

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play