"Haiz." Diệp Kiều nắm tay Tôn Oánh Oánh.
"Oánh Oánh, cô đừng nóng vội. Nói không chừng, thông báo của cô đang trên đường đến đây…”
Tôn Oánh Oánh trầm mặc.
Kỳ thật cả hai đều biết rằng điều này là không thể, thông báo nhập học hẳn đã gửi đi hết.
Phải mất một lúc lâu, Tôn Oánh Oánh mới mở miệng: "Kiều Kiều, người nhà của tôi đã rất lâu rồi chưa gửi thư cho tôi, tôi rất lo lắng cho họ, không biết họ có xảy ra chuyện gì hay không, tôi muốn trở về xem thử.”
Những năm đầu, nhóm thanh niên trí thức sẽ được nghỉ phép về thăm gia đình, nhưng vì một thanh niên trí thức lúc trở về thành phố thăm người thân nhưng sau đó lại không quay trở lại nữa cho nên kỳ nghỉ phép này đã bị hủy bỏ. Nhóm thanh niến trí thức muốn rời khỏi nông thôn nơi họ được cử đến là vô cùng khó.
Thôn Hạ Hà tương đối dễ hơn một chút, chỉ cần có lý do chính đáng, trưởng thôn Lưu Thiên Hà sẽ cấp giấy chứng nhận để họ có thể tạm thời rời khỏi thôn.
Nhưng tiền đề là nơi họ đến trong giấy chứng nhận không được quá xa và đó không phải là quê hương của họ.
Tôn Oánh Oánh đã xuống nông thôn được 5 năm, chưa một lần được trở về nhà. Vốn dĩ lần này cô ấy nghĩ rằng có thể dựa vào lần thì đại học này để về nhà. Tuy nhiên, hiện tại xem ra không thể được rồi.
"Kiều Kiều, cô có thể giúp tôi nói chuyện với trưởng thôn được không? Tôi
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.