"Kiều Kiều, con trở về thành phố đi, hiện giờ ở nhà không có việc gì đâu."
Trong bếp, Trương Thúy Thúy nhìn Diệp Kiều đang thái rau, thuyết phục cô.
Diệp Kiều cũng không ngẩng đầu lên: "Không sao đâu mẹ, đợi chị làm xong thủ tục ly hôn thì con sẽ về."
Nói đến chuyện này, Trương Thúy Thúy khó tránh khỏi thở dài một chút: "Mẹ không biết chị của con giống tính của ai nữa. Tại sao nó lại cố chấp như vậy, chỉ biết nhìn một mình Phùng Ái Quốc mà thôi."
Diệp Kiều cười cười, không nhiều lời: “Thôi không nhắc đến chuyện của chị nữa, mẹ đừng lo nghĩ nhiều, sẽ có hại cho sức khỏe.” Trương Thúy Thúy lắc đầu, bà chợt nhớ đến chuyện khác. "Kiều Kiều, thư trúng tuyển sắp gởi tới rồi có phải không?"
Diệp Kiều dọn khoai tây đã cắt đến đĩa bên cạnh, gật đầu: “Tính thời gian thì chắc cũng sắp đến rồi ạ.”
Bây giờ đã là cuối tháng giêng, kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc cũng đã hơn một tháng, mọi người đã điền đầy đủ nguyện vọng, để thuận tiện cho mọi người nhập học vào năm sau, thư thông báo trúng tuyển hẳn là đang trên đường gửi tới.
***
Buổi trưa, hai người vừa nói tới chuyện thư thông báo trúng tuyển, thì buổi chiều người đưa thư đã tới cửa.
"Đồng chí Diệp Kiều, có thư của cô đây!!"
Diệp Kiều vội vàng chạy tới và mở cánh cửa sân đang được khép hờ.
Trên mặt người đưa thư tràn đầy ý cười, lúc đưa phong thư cho cô, anh ấy còn chúc mừng cô một tiếng: "Chắc hẳn là thông báo trúng tuyển rồi, cô mở ra xem đi! Chúc mừng cô nhé."
Mặc dù đã trải qua hai đời nhưng đây là lần đầu tiên nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, Diệp Kiều kích động đến nỗi đầu óc trở nên trống rỗng.
"Ai da! Ông ơi, ông mau bưng đĩa trái cây đến đây đi!"
Trương Thúy Thúy ở phía sau Diệp Kiều vài bước, khi nghe thấy giọng nói, bà ấy lập tức gọi Lục Kiến Quốc.
Lục Kiến Quốc nhanh chân bưng đĩa trái cây chạy đến.
Người đưa thư biết người nhà sẽ đưa đồ ăn cho mình, anh ấy cũng không đi được nữa, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ.
Thời đại này, ai cũng thiếu cái ăn, nhìn căn nhà ngói gạch xanh khang trang, to lớn của gia đình này và hương thịt truyền ra thoang thoảng, người đưa thư kết luận đồ ăn mà gia đình này đưa cho cũng không tồi.
"Đồng chí cầm đi, nhanh lên, mấy viên kẹo này đem về nhà cho bọn nhỏ."
Trương Thúy Thúy rất vui mừng, bà l�
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.