Lục Thừa lại nằm ngã xuống giường lười biếng nói, anh xoay người sang một bên, để một tay chống sau đầu, trong mắt mang theo ý cười nhìn vợ: “Hiếm khi thấy em trang điểm.”

Diệp Kiều lại gần gương trang điểm, lấy khăn giấy sạch cẩn thận lau khóe môi, ánh mắt khẽ liếc về phía anh: “Hôm nay em đi gặp khách hàng nước ngoài, em cũng không thể để mất mặt được.”

“Ừm.” Lục Thừa bị ánh mắt quyến rũ của cô làm cho giật mình, toàn thân đều cảm thấy tê dại, chỉ biết gật đầu đồng ý phụ họa.

Cuối cùng Diệp Kiều cũng trang điểm xong, ngả người ra sau một chút, tháo dây buộc tóc, mái tóc dài đen nhánh xõa xuống cổ, xõa trên bờ vai mảnh khảnh, tăng thêm nét quyến rũ.

“Trông em đẹp không?” Cô nghiêng người nhìn người đàn ông trên giường nở nụ cười quyến rũ.

Lục Thừa ngây người gật đầu: “Rất đẹp.”

“Ồ.” Diệp Kiều cười đến híp mắt, vươn tay chạm vào đầu môi của Lục Thừa. “Vừa rồi anh hôn lén em, trên miệng anh còn có vết son môi.”

Mỉm cười, cô vẫn lấy một góc nhỏ của chiếc khăn giấy vừa dùng để lau cho anh.

Một chiếc khăn giấy sạch được dán lên môi Lục Thừa.

Lực tay của cô rất nhẹ nhàng. Ánh mắt Lục Thừa dần dần trở nên tối tăm, há miệng cắn lấy đầu ngón tay của Diệp Kiều. Chà sát nhẹ bằng răng và chạm bằng đầu lưỡi.

Ngay cả khi chỉ qua lớp khăn giấy mỏng, Diệp Kiều dường như đã bị anh chạm vào, cô cúi đầu bắt gặp ánh mắt của anh.

Người đàn ông mới ngủ dậy tóc còn rối bù, tóc mái rủ xuống che đi vầng trán, nhưng lộ ra đôi mắt lại thâm thúy lạ thường, lúc này bên trong ánh mắt mang theo sự ôn nhu lưu luyến không che d�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play