Ngày hôm sau, Diệp Kiều và Lục Thừa thức dậy vừa lúc rạng sáng, đến buổi chợ phiên trên trấn.
Thị trấn Đại Hà có một phiên chợ vào mỗi ngày mùng một và mười lăm hàng tháng, những người dân làng gần đó sẽ đem rau và trái cây của họ đến đây bán, cũng như nhiều đồ thủ công mỹ nghệ khác nhau.
Lục Thừa đến đây bằng một chiếc xe ba bánh, vì vậy anh có thể chạy xe về là được. Diệp Kiều nhân cơ hội mua rất nhiều thịt, những thứ như thịt bò và thịt heo thì ở chợ đều có.
Sau khi trở về nhà, cô bắt đầu làm đủ loại món ăn ngon.
Cả ngày hôm nay nhà họ Lục đều tỏa mùi thơm, khiến cho trẻ con trong bán kính mấy trăm mét gần đó thèm đến nỗi khóc đòi ăn mãi.
Bạn nhỏ Châu Châu cũng vui vẻ như được ăn Tết, tay trái cầm một miếng cánh gà, tay phải một miếng thịt bò khô, ăn ngon lành.
Diệp Kiều mỉm cười sờ đầu nhỏ của cô bé, đưa cho bé một cái giỏ tre: “Con mang ra cho các bạn con cùng ăn đi.”
“Vâng ạ!” Châu Châu vừa nhảy chân sáo vừa vác rổ chạy ra ngoài cổng sân, ngoài cổng đã có rất nhiều bạn nhỏ đang ngẩng cổ chờ đợi, thấy bé ra tới, cả đám vui mừng vây xung quanh bé.
“Châu Châu, có phải mẹ của bạn lại nấu cho bạn ăn một món gì đó ngon nữa phải không?”
“Mình thấy thơm quá đi!”
“Bụng của mình cũng đói lắm rồi!”
Châu Châu cười híp mắt.
Cô bé rất nổi tiếng trong thôn này, cũng rất được hoan nghênh, bởi vì cô bé trông rất dễ thương, nói chuyện cũng nhỏ nhẹ, điều quan trọng nhất là trong túi cô bé luôn có vô số kẹo và đồ ăn vặt khác, các bạn nhỏ đều siêu siêu thích chơi với cô bé.
Châu Châu hào phóng đẩy cái rổ nhỏ qua: “Mẹ mình đã làm khô bò cho mình nè! Có chút cay á, mọi người hãy ăn từ từ nha.”
“Được!” Các bạn nhỏ mỗi người xé một miếng nhỏ bỏ vào trong miệng. Hàm răng sữa của chúng khẽ cắn miếng thịt bò khô còn nóng hổi, dễ dàng xé ra, mùi mằn mặn thoang thoảng kèm theo vị cay nhẹ kích thích miệng chúng chảy nước miếng ròng ròng.
“Ngon quá! Ngon quá đi!”
“Châu Châu, mẹ của bạn lợi hại quá!”
“Đúng vậy, dì Kiều Kiều thật lợi hại!”
Châu Châu lại sờ soạng trong túi, đưa cho các bạn nhỏ ở đây mỗi người một viên kẹo đường.
Thịt bò khô trong giỏ nhanh chóng được mọi người ăn hết, nhưng một lúc sau, trong giỏ lại có thêm rất nhiều đồ ăn vặt, tất cả đều do những đứa trẻ khác mang tới.
Họ là bạn tốt của Châu Châu, sẽ không lợi dụng cô bé, nó giống như một sự trao đổi, mặc dù không có gì đảm bảo rằng đồ ăn vặt được trao đổi có giá trị như nhau, nhưng tấm lòng của mọi người thì tương đương.
Diệp Kiều đứng ở cửa phòng bếp nhìn một hồi, phát hiện bọn nhỏ đang rất vui vẻ, cũng an tâm thoải mái quay lại phòng bếp tiếp tục.
Sau khi cả đám ăn xong thịt bò khô, Châu Châu đặt chiếc
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.