Kể từ sau đại hội tuyên thệ, Khương Giáng phát
hiện Lục Phi đột nhiên trở nên rất được hoan nghênh.
Tuy rằng lúc trước anh cũng rất được nữ sinh
thích nhưng đó đều ở trong bóng tối.
Bây giờ thì khác, tất cả đều bắt đầu hành động.
Cô nhớ trong một tuần ngắn ngủi, không dưới mười
nữ sinh tới tìm anh để tỏ tình với anh.
Chuyện gì đã xảy ra vậy, mọi người hẹn với
nhau sao?
Hay nghĩ đây là học kỳ cuối cùng, vì không muốn
tiếc nuối nên mạnh dạn nói ra với người mình thích?
Trong lòng Khương Giáng khổ sở nhưng không thể
nói.
Hiện tại tình địch của cô không chỉ có Âu Tĩnh
Nhã mà còn rất nhiều nữ sinh khác.
Không, tiết tự học vừa kết thúc, Khương Giáng
đã nhìn thấy một nữ sinh lớp khác đi tới cửa phòng học, gọi tên Lục Phi.
"Lục Phi, Lục Phi, ra ngoài một chút
đi."
Cô ấy nhỏ bé ngoan ngoãn, có hơi mập mạp, tóc
dài, có hai má lúm đồng tiền nhỏ.
Cười rất dễ thương.
Khương Giáng gặp qua cô, chính là một nữ sinh
lớp khoa văn kế bên.
Dường như trong tay cầm gì đó.
Nghe thấy có người gọi mình, Lục Phi quay đầu
nhìn thoáng qua, đứng dậy đi ra ngoài.
"Bây giờ ngay cả nữ sinh khoa văn cũng muốn
đến góp vui sao?"
Khương Giáng thấy thế, tức giận cầm lấy sách
giáo khoa ngữ văn trên bàn đọc lớn.
"Ánh trăng trong ao sen, Chu Tự Thanh, mấy
ngày nay trong lòng không yên, đêm nay ngồi ở trong ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.