Đại hội tuyên thệ đã thành công, từ phản ứng của
mọi người là biết.
Sau khi trở lại phòng học, các học sinh giống
như được tim máu gà, học nghiêm túc hơn nhiều so với bình thường.
Ngay cả những học tra ngồi cuối cùng vậy mà không
ngủ gục.
Chỉ là trạng thái như thế này cũng không biết
có thể kéo dài bao lâu.
Có vài người chỉ bị kích động nhất thời, có lẽ
ngày mai là khôi phục lại nguyên trạng, chơi thì chơi, ngủ thì ngủ.
Có vài người bị tác động mạnh hơn có lẽ có thể
kiên trì lâu hơn một chút.
Còn có vài người, thật sự nghe lọt lỗ tai, khắc
vào trong lòng, từ đây cố gắng học tập, cuối cùng thi đậu một trường đại học tốt.
Người như vậy, mỗi năm có không ít, trở thành
hắc mã của kỳ thi đại học.
Trong lớp học nhỏ, đều là học sinh tốt biết cố
gắng học tập không cần phải tiêm máu gà.
Nếu không bọn họ đã vào không được.
Đối với tin Lục Phi đạt được giải nhất Olympic
Toán, cho đến bây giờ bọn vẫn cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.
Không hẹn mà cùng nghĩ tới câu nói của cô Lý
ngày trước.
“Cậu ấy khác với các em.”
Đúng vậy, người ta có lẽ không cần tham gia
thi đại học, có thể được cử đi học Thanh Bắc.
Mà bọn họ vẫn phải tiếp tục cố gắng học tập,
chỉ để ba tháng sau có thể có một chút hy vọng đậu vào Thanh Bắc.
Đúng người với người nghĩ mà tức chết.
Âu Tĩnh Nhã làm xong một đề toàn học, theo bản
năng nhìn về phía Lục Phi, ánh mắt phức tạp.
Trong lòng cô ta cảm nhận được một sự bất lực
sâu sắc.
Cô ta vốn tưởng rằng mình chỉ cần nỗ lực thêm
một chút là một ngày nào đó mình có thể đuổi kịp theo bước chân của đối phương.
Nhưng hiện tại cô ta nhận thức rõ ràng được sự
chênh lệch của cô ta và anh.
Mọi người ở cùng một phòng học, nhưng lại giống
như không ở.
Bởi vì từ trước đến nay anh không cùng mọi người
đi chung một con đường, mà giống như đang trong quá trình tự mình học tập.
Anh mặc cho giáo viên giảng bài, mãi mãi một
mình cúi đầu ở đó ôn tập tư liệu của mình, giải đề luyện tập của mình.
Chỉ có khi thỉnh thoảng nghỉ ngơi hoặc là khi
anh gặp được đề mục anh cảm thấy hứng thú, anh mới ngẩng đầu nhìn bảng đen.
Thời gian nghỉ ngơi giữa các tiết, Khương
Giáng xoa xoa trán của mình.
Hiện tại giáo viên giảng đề và kiến thức còn
cao siêu và khó khăn hơn nhiều so với hồi ở lớp bảy.
Các đề trung và cơ bản đều chỉ có một câu hỏi,
cũng không giải thích nhiều hơn.
Ngoại trừ ngữ văn, những tiết khác, cô đều phải
hết sức chăm chú nghe giảng, mới có thể miễn cưỡng đuổi kịp tiết tấu của giáo
viên.
Cho nên đ� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.