Nghe Lục Phi phân tích xong, kiến thức Khương
Giáng đã tăng lên.
Cô hiểu sâu sắc một chân lý: Hoá ra mọi thứ đều
có quy luật khách quan nào đó, chỉ là bạn có chịu suy nghĩ và khám phá nhiều
hơn hay không mà thôi.
"Nếu cậu đã giúp mình thẳng lại tiền, để
báo đáp cậu, mình mời cậu đi ăn!" Khương Giáng cười nói.
Lục Phi nghi hoặc nói: "Hôm nay còn có
người mở cửa buôn bán sao?”
"Chúng ta đi tìm một chút, có lẽ
có."
"Vậy được rồi." Lục Phi nhìn đồng hồ,
dù sao còn một lát nữa.
Vì thế Lục Phi theo Khương Giáng bước lên hành
trình tìm thức ăn.
Hai người, đi khắp đường lớn ngõ nhỏ, tìm rất
lâu, cuối cùng tìm được một quán ăn nhỏ bên đường.
"Cậu muốn ăn gì?" Khương Giáng hỏi.
Lục Phi: "Gì cũng được.”
"À." Khương Giáng quay đầu lại nói với
chủ quán: "Cho cháu hai bát bánh hấp, hai cây xúc xích, một bát khoai tây
chiên, hai xiên mì, một xiên sườn, một phần gà, một xiên cá viên.”
Lục Phi: "..."
Nửa giờ sau, hai người rời khỏi cửa hàng nhỏ,
Khương Giáng cầm một đống đồ ăn trong tay.
Lục Phi không biết nói nên lời: "Cậu mua
nhiều như vậy, ăn hết không? ”
"Không phải còn có cậu sao?" Khương
Giáng hỏi ngược lại.
Lục Phi: "Bình thường mình không ăn những
thứ này.”
"..." Khương Giáng cười nói:
"Những thứ này rất ngon, không tin cậu thử đi?”
Nói xong cô đưa bánh hấp cho Lục Phi: "Nhất
là cái này, cậu ăn thử, mình thích nhất.”
Lục Phi nhận lấy, ăn một cái, hương vị hơi
thô, nhưng mà mềm dẻo, bên trong còn có một ít đường nâu vụn, có vị ngọt.
"Thế nào, ngon lắm đúng không?"
Khương Giáng chờ mong hỏi.
Lục Phi nhíu nhíu mày, nói thật, anh không
thích ăn đồ ngọt lắm.
Nhưng mà anh vẫn cười trả lời: "Ngon.”
Hơn nữa vì thể hiện mình không nói dối, thích
ăn, anh cắn một ngụm lớn, không nhai nhiều đã nuốt xuống.
Bây giờ anh chỉ muốn ăn thật nhanh.
"Mình nói rồi mà." Khương Giáng thấy
Lục Phi rất thích ăn nên định quay lại mua thêm một phần, nhưng mà bị Lục Phi
ngăn cản.
Anh chuyển chủ đề: "Hình như cậu rất quen
với những thứ này, thường xuyên ăn hả?"
"Đúng vậy, một trong những sở thích của
mình chính là vừa đi dạo phố, vừa ăn đồ ăn vặt bên đường." Khương Giáng
nói: "Nhưng mà lúc trước mình luôn đi một mình. ”
Lục Phi tò mò hỏi: "Sao cậu khôn ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.