Editor: Trâu lười
Tô giới Thượng Hải cũ, một căn nhà dành cho nhân viên viện nghiên
cứu khoa học đứng lặng im ở sâu trong ngõ hẻm an tĩnh.
Trình Chinh đi tới cửa, lấy mắt kính xuống lau mồ hôi. Vào thời
điểm nóng nhất trong ngày, nếu không phải quên một văn kiện ở nhà, ông cũng sẽ
không đi rồi còn quay lại.
Một căn nhà nhỏ trong niên đại này, có 3 phòng ngủ và một phòng
khách vô cùng rộng rãi, trang trí đơn giản nhưng không tầm thường, trên giá
sách để rất nhiều sách. Thời tiết nóng bị quạt điện xua tan, làm lòng người
thoải mái. Chỉ tiếc toàn bộ vật dụng trong nhà đều bị phủ lên lớp vải hoa lớn,
chén sứ cổ đổi thành ly thủy tinh in hoa, giấy vụn và đống đồ lộn xộn vứt đầy
trên bàn trà, hoàn tàn không hợp.
Trên sàn nhà đầy dấu chân bụi đất xám xịt, mùi đồ ăn bay tới, chỉ
thấy bát đũa trên bàn ăn cơm bừa bộn, trên mặt bàn đầy nước canh và xương cá.
Đó là cá biển đơn vị ông phát, Ngụy Thục Quyên luôn không nỡ lấy ra ăn, hôm nay
lại ăn sạch.
Tiếng nói chuyện từ phòng ngủ cuối truyền đến: “Quần áo của con
nhóc này quá nhiều! Nhìn cái này xem, cho Linh Linh của mình mặc vừa vặn!”
“Cái này, cái áo khoác lông cừu này là hàng Liên Xô, vẫn mới!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.