Vừa nãy Khương Linh còn vênh váo, khoe khoang cuộc sống giàu sang và
người con rể giàu có của bà ta với cô. Vậy mà một giây sau bà ta đã phải đối mặt với khả năng phải ra đường ngủ màn trời chiếu đất rồi. Cuộc
sống này đúng là khó lường.
Khương Linh vẫn ngồi đó khóc, mà Lâm Tiểu Như và Lâm Hải Sinh cũng chẳng còn tâm trí nào nữa.
Nam Bá dùng điện thoại để điều tra một lúc, nhưng khi quay lại thì vẻ mặt
anh ta hơi nặng nề: “Mọi chuyện có vẻ khá phức tạp, người ở đầu bên kia
rất bí ẩn, năng lực của người đó rất mạnh, ngay cả cấp dưới của cháu
cũng không làm gì được, điều tra một lúc rồi mà vẫn chưa điều tra ra
được đó là ai."
Khương Linh nghe thấy Nam Bá nói vậy thì lại càng khóc to hơn.
Khương Linh đau khổ, cầu xin: “Ai lại muốn làm khó nhà họ Lâm chúng ta đến vậy chứ?”
Lâm Hải Sinh ngồi trên ghế sofa, đưa tay lên ôm ngực. Nam Bá thấy thế thì
vội vàng rót cho ông ta một cốc nước ấm, đứng cạnh an ủi.
Ngũ
Vận Uyển thấy vẻ mặt cả nhà họ đều u buồn như nhau thì có cảm giác mình
đứng đây cũng hơi thừa thãi. Cô muốn lên tiếng an ủi Lâm Hải Sinh. nhưng lại sợ mấy người này nghĩ mình ở lại đây để hóng chuyện, cô đành ngậm
miệng, lặng lẽ đi ra khỏi nhà họ Lâm.
Lâm Tiểu Như nhìn liếc về hướng Ngũ Vận Uyển rời đi, bỗng nhớ ra lời cảnh cáo của Nam Ngự đối với mình.
Nam Ngự đã từng nói là nếu như cô ta còn làm hại Ngũ Vận Uyển nữa thì anh sẽ khiến cô ta và cả nhà họ Lâm phải trả giá đắt!
Lâm Tiểu Như cảm thấy tay chân mình lạnh hẳn đi.
Đúng vậy, chắc chắn là thế rồi.
Do Nam Ngự ra tay, nếu không thì ở thành phố S này, làm gì còn ai có thể
lực nào đủ mạnh để ra tay nhanh, chuẩn, và ác như vậy chứ?
Lúc
này Ngũ Vận Uyển đã đi đến cổng ở sân nhỏ của nhà họ Lâm rồi, Lâm Tiểu
Như vội vàng đuổi theo, giữ chặt lấy tay Ngũ Vận Uyển, không cho cô rời
đi.
Ngũ Vận Uyển bị động tác bất ngờ của cô ta dọa sợ, cô nhíu
mày lại: “Lâm Tiểu Như, cô làm gì thế? Tôi có trêu chọc gì cô đâu hả?
Mau thả tôi ra”
“Chị còn dám nói là chị không trêu chọc gì tôi hả? Ngũ Vận Uyển, chị ác thật đấy!”
Lâm Tiểu Như nghiệm mặt nói: “Ngay cả ba ruột chị mà chị cũng không tha. Có nhất thiết phải cạn tàu ráo máng như vậy không hả? Chị đúng là đồ ma
quỷ!”
Nghe thấy Lâm Tiểu Như nói vậy, Ngũ Vận Uyển vẫn chẳng hiểu chuyện gì cả.
Lâm Tiểu Như chất vấn: “Tôi hỏi chị, có phải là chị đã cố tình mách Nam
Ngự, bảo anh ta dạy nhà họ Lâm chúng tôi một bài học đúng không? Ép công ty tạm dừng hoạt động, đóng băng dòng tài chính, muốn phá hỏng chuyện
làm ăn của nhà họ Lâm chúng tôi à?
Ba của tôi cũng là ba ruột
của chị đấy! Sao chị lại vô liêm sỉ thế nhỉ? Vì tôi giành mất Nam Bá của chị nên chị mới quay lại trả thù chúng tôi phải không?”
Cô ta
nghe đầu ra chuyện này vậy? Từ trước tới giờ cô chưa bao giờ nói những
chuyện như vậy với Nam Ngự, Ngũ Vận Uyển cô không bao giờ làm mấy chuyện thế này để bõ tức cả!
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT