“Phong Nhi…” Mặc Vấn Trần rời khỏi cánh môi của Tô Linh Phong, hai tay nâng
khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng như nâng chí bảo, si mê nói: “Nàng thật
đẹp…”
Tô Linh Phong nhìn Mặc Vấn Trần, mỉm cười duỗi hai tay ôm cổ hắn, giọng nói nhu mị: “Mặc Vấn Trần, huynh có thích ta không?”
“Ta không biết…” Mặc Vấn Trần nhìn Tô Linh Phong dưới thân, rất nghiêm túc
nói: “Ta chỉ biết là có nàng thì tánh mạng của ta mới nguyên vẹn.”
Tô Linh Phong nhìn vào mắt Mặc Vấn Trần, nàng thấy được bóng dáng mình dưới đáy mắt, rất rõ ràng, rất sâu sắc…
“Ta biết Phong Nhi cũng bắt đầu thích ta, đúng không?” Hắn hiểu rất rõ
nàng. Nếu như không phải đáy lòng nàng bắt đầu tiếp nhận hắn rồi thì mấy lần này nàng sẽ quả quyết không trêu chọc hắn như vậy, cho dù đa phần
là nha đầu kia đùa dai với hắn…
Trong lòng hiểu rõ nhưng hắn vẫn không nhịn được muốn chứng thực, muốn xác định, muốn nghe chính miệng nàng thừa nhận.
Đáng tiếc Tô Linh Phong là đứa trẻ khó tính, muốn nghe chính miệng nàng nói
chút lời nói nhu tình thì so với để nàng trực tiếp làm gì đó với hắn
càng khó hơn.
Cho nên…
Nhìn nhau một hồi, Tô Linh Phong trực tiếp kéo cổ hắn xuống, đưa môi của
mình lên, đầu lưỡi trơn trượt còn nghịch ngợm tiến vào trong miệng Mặc
Vấn Trần, ôm lấy đầu lưỡi của hắn cùng dây dưa…
Tô Linh Phong không xác định được nhưng bây giờ nàng không bài xích việc
thân cận với Mặc Vấn Trần, thậm chí muốn chủ động quyến rũ hắn. Nàng
định thuận theo cảm giác của trái tim mình, lòng của nàng chỉ dẫn như
thế nào thì nàng liền như vậy, không dãy giụa, không mâu thuẫn, không
xoắn xuýt, thuận theo tự nhiên.
Tô Linh Phong chủ động nhiệt tình hôn trả lại làm cho cả người Mặc Vấn
Trần khẽ run lên, lập tức đáp lại nụ hôn của nàng càng thêm nóng nhiệt…
Thật ra kỹ thuật hôn của Tô Linh Phong không tốt, không hề có kỹ xảo đáng
nói, kể cả mấy lần nàng trêu chọc hắn đều bị Mặc Vấn Trần xoay ngược,
muốn dừng mà không được, thậm chí có thể nói là mất luôn phương hướng
rơi vào tay giặc.
Mặc Vấn Trần đưa tay vuốt ve da thịt trơn mềm của Tô Linh Phong, cuối cùng
lột cái yếm vướng bận xuống, nắm lấy nơi vừa phát dục mềm mại, hơi chút
thô lỗ vân vê nắm bắt. Trong miệng Tô Linh Phong không tự giác phát ra
một tiếng ngâm khẽ:
“Ưm… Mặc Vấn Trần…” Tô Linh Phong chỉ cảm thấy như bị điện giật, cả người run rẩy không ngớt.
Mặc Vấn Trần nghe thấy tiếng rên rỉ của Tô Linh Phong thì toàn thân càng
thêm cứng nhắc, nóng rực khó nhịn, dục hỏa trong người điên cuồng kêu
gào muốn được phóng thích.
“Phong Nhi, ta … Ta hơi không khống chế nổi rồi, làm sao bây giờ…?” Mặc Vấn
Trần chặt chẽ ôm lấy cơ thể mềm mại cửa Tô Linh Phong, giọng nói ấm ách
không biết làm sao.
Tô Linh Phong cũng tìm một chút lý trí về, ý thức được nếu lại tiếp tục
nữa thì bọn họ sẽ xảy ra chuyện gì, bèn vội vàng nói: “Mặc Vấn Trần, cơ
thể của ta bây giờ còn quá nhỏ…”
Lúc này cơ thể hai người chặt chẽ dán cùng một chỗ, Tô Linh Phong tự nhiên
cảm nhận được “tiểu Mặc Vấn Trần” đã ngạo nghễ đứng thẳng rồi.
Tư tưởng của nàng cũng không quá bảo thủ, chỉ cần cảm thấy hai người thích hợp thì phát sinh loại quan hệ này cũng rất bình thường. Nàng cũng
không bài xích việc quan hệ trước hôn nhân, nhưng mà cơ thể này còn quá
nhỏ, thậm chí còn chưa phát dục hoàn toàn, kinh nguyệt lần đầu còn chưa
tới mà đã làm chuyện như vậy, nàng cảm thấy không tốt đối với cơ thể
mình nên khó tiếp thu.
Tuy nhiên, trên thế giới này, cô gái mười bốn, mười năm tuổi cũng không
tính là quá nhỏ, thậm chí có cô gái ở cái lứa tuổi này đã lập gia đình
rồi.
“Ta biết…” Mặc Vấn Trần thương tiếc hôn một chút lên trán của Tô Linh
Phong: “Nàng không muốn ta sẽ không miễn cưỡng nàng.” Nói xong, Mặc Vấn
Trần đi xuống khỏi người Tô Linh Phong, nằm bên cạnh nàng, nhắm mắt lại
cố gắng dẹp ngọn lửa trong cơ thể mình đi.
Tô Linh Phong thấy vậy bèn xoay người một cái, lại áp Mặc Vấn Trần dưới thân.
“Phong Nhi, nàng làm gì vậy?” Mặc Vấn Trần trợn mắt, nhìn Tô Linh Phong, dưới đáy mắt đè nén ngọn lửa.
Linh hồn nhỏ bé của Mặc Vấn Trần nhanh chóng bị tiểu yêu tinh Tô Linh Phong
câu đi rồi. Yết hầu nhấp nhô vài cái, giọng nói trầm khàn vang lên:
“Phong Nhi, nàng còn như vậy, ta thật sự sẽ không nhịn được mà muốn
nàng…”
“Huynh còn nói không miễn cưỡng ta cơ mà.” Tô Linh Phong cố ý bất mãn chu đôi môi nhỏ, dáng vẻ quá trêu chọc người rồi.
“Thế nhưng nàng, nàng…” Mặc Vấn Trần cảm giác mình sắp điên lên rồi. Nha đầu kia không muốn làm cùng hắn nhưng lại cố ý đi trêu chọc hắn, quyến rũ
hắn, đây là tra tấn hắn mà!
Nha đầu xấu xa. Chờ đến khi hắn cưới nàng rồi, hắn nhất định đòi cả vốn lẫn lời! Mặc Vấn Trần nhắm mắt lại lần nữa.
Bây giờ hắn chỉ có thể nhịn, chỉ có nằm ngay đơ!
“Mặc Vấn Trần… Ta giúp huynh… Được không?” Tô Linh Phong thổi hơi nóng bên tai Mặc Vấn Trần.
“A… Phong Nhi…Ưm…” Yết hầu Mặc Vấn Trần phát ra chuỗi tiếng rên như khổ sở, lại như thống khoái, hai tay không tự giác ôm cơ thể ôn hương nhuyễn
ngọc trên người.
“Thoải mái à?” Tô Linh Phong nhẹ giọng hỏi bên tai Mặc Vấn Trần.
Tuy không phải lần đầu giúp Mặc Vấn Trần làm như vậy nhưng lúc trước nàng
chỉ cảng thấy buồn nôn, lúc ấy đều đã muốn một chưởng chụp chết Mặc Vấn
Trần. Nhưng lúc này đây, nàng cam tâm tình nguyện làm như vậy vì hắn,
cảm thấy loại chuyện này cũng không làm người ta khó chấp nhận như vậy.
“Ừ… Phong Nhi… Nhanh một chút, lại nhanh một chút nữa… Phong Nhi…”
Hồi lâu sau…
Lúc mà tay Tô Linh Phong đã đau xót, cuối cùng Mặc Vấn Trần gầm nhẹ một tiếng rồi tiết ra…
Tô Linh Phong nép trên người Mặc Vấn Trần, nàng cảm thấy mệt mỏi quá, cánh tay không còn tri giác.
Mặc Vấn Trần lấy một tấm khăn từ trong nhẫn trữ vật ra rồi nhẹ nhàng cẩn
thận giúp Tô Linh Phong lau chất lỏng sền sệt trên tay đi, lại xử lý
sạch sẽ “tiểu Mặc Vấn Trần”, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy Tô Linh Phong, dịu
dàng nói bên tai nàng: “Cảm ơn nàng Phong Nhi. Cảm ơn nàng chịu làm như
vậy vì ta…”
Tuy muốn nghe được mấy lời dịu dàng từ miệng cô nhóc này quả thật quá khó,
nhưng như vậy là đủ rồi, nàng cũng đã làm đến độ này vì hắn, hắn còn ép
nàng nói lời tâm tình gì đó thì thật quá không phải rồi.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT