Khắp nơi trong Bình An thành đều diễn ra chiến đấu, ngay cả thế giới ngầm cũng không thoát được liên quan, các băng đảng có sự hộ thuẫn của Trần gia trong thành từ sớm đã bị quan binh tập kích, ngăn không cho bọn chúng tạo ra sóng gió gì. Phải nói vì muốn triệt để loại trừ mọi mối nguy hại, An Bình đã sớm an bài kế hoạch hoàn hảo, nhưng hắn ngàn tính vạn tính cũng không tính ra một chuyện.
Đường phố khắp Bình An thành giờ rất vắng vẻ, dân chúng trong thành sớm nghe động tĩnh đã di tản ra bên ngoài, trên các lộ chính dẫn ra cổng thành đang xếp thành từng hàng dài dân chúng chạy nạn, tay xách theo hành lý lỉnh kỉnh, tay dắt theo con nhỏ, những đứa trẻ không quen thức khuya đã sớm dựa vào người cha mẹ ngủ gà ngủ gật.
Ngược lại bên con đường nhỏ dẫn vào trung tâm thành lại rất vắng vẻ, ngay cả con chó nhỏ cũng không thấy, nhưng lúc này cả đoàn người đang mắt to mắt nhỏ nhìn một cặp già trẻ đang đi vào con đường đó. Một đại hán bộ dạng thật thà, tốt bụng lên tiếng:
"Ông lão, ông đừng vào trung tâm thành, trong đó đang có đánh nhau, rất nguy hiểm đấy".
Ông lão được nhắc nhở, xoay đầu mỉm cười nhìn đại hán kia cười hoà nhã:
"Cảm ơn đã nhắc nhở, không sao đâu, có đánh nhau cũng không kiếm ông lão già khổ như ta đâu"
Ông lão nói cũng không dừng bước chân, chỉ mấy giây sau đã cùng thanh niên bên cạnh biến mất trong màn đêm, đại hán thấy khuyên không được chỉ còn cách lắc đầu thở dài. Đoàn người cũng không quan tâm tiếp tục chờ đợi để ra khỏi thành.
Trong con đường nhỏ, thanh niên nãy giờ bộ dạng dửng dưng lúc này vô cùng cung kính cúi đầu trước ông lão nói nhỏ:
"Trưỡng lão, chúng ta thật sự nhúng tay vào chuyện này sao, An Bình kia hình như có quen biết với người Thiên Trụ tông, có thể phát sinh phiền phức"
Ông lão mỉm cười nhìn thanh niên, vươn tay xoa nhẹ đầu hắn cười như không cười:
"Chỉ là một tiểu gia tộc tất nhiên không phiền chúng ta ra tay, chủ yếu bọn chúng có thứ tông chủ muốn, bên nào thắng không quan trọng, chỉ cần thu thứ đó về tay là được"
"Ý của ngài là ta không cần ra tay, Trần Lam hay cháu của hắn nắm đại quyền Trần gia đều như nhau, nhưng giao kèo của ngài là với Trần Lam, nếu cháu hắn không tuân thủ thì sao"
"Ha ha, giao kèo của ta là với Trần gia, không phải với Trần Lam"
Ông lão cười lớn nói rồi bỗng nhiên gương mặt chuyển sang âm u đáng sợ, giọng nói phảng phất mang theo hương vị chết chóc, không lạnh mà khiến người rét run:
"Nếu Trần gia không tuân thủ ta có vô vàn biện pháp khiến Trần gia biến mất vĩnh viễn khỏi Việt Quốc này".
Nghe tiếng cười quỷ dị của ông lão, thanh niên bên cạnh không tự chủ được rùng mình một cái, ai hắn không rõ chứ vị trưởng lão này hắn vô cùng quen thuộc, thủ đoạn của trưởng lão trong tông ngài nói số hai không ai dám nói số một cả.
Hai người bí ẩn xuất hiện trong Bình An thành không làm người khác chú ý chỉ có duy nhất một người quan tâm. Trần Lam bị An Bình ép cho càng ngày càng thảm, hắn một kiếm đỡ được kiếm đối phương nhưng thuỷ khí bị đánh cho tan thành bọt nước, kim khí từ kiếm của An Bình cắt vào người Trần Lam tạo ra thêm vài vết rách trên chéo áo, cả người còn bị phản lực đầy lùi cả chục bước mới đứng vững, Trần Lam lau vết máu nơi khoé miệng lòng âm thầm kêu khổ:
"Không ổn, An Bình đã là luyện thần tầng một đỉnh phong, hơn ta một tiểu cảnh giới nhỏ, cứ chiến tiếp cuối cùng ta cũng thất bại"
Trần Lam mắt liếc phương xa vẫn không thấy người ma hắn cần lòng càng thêm nguội lạnh: