Một buổi sáng mưa gió, Thiên Tử hai triều! Tình duyên ba người, theo đuổi bốn đời!
Trong đại doanh, Lục Nhi ôm Tinh Nhi, trong mắt Tinh Nhi chứa đầy nước mắt,
uất ức dẹp miệng không nói một lời, Thanh nhi đứng ở bên cạnh Linh Cơ
Tử, sắc mặt cũng không vuin! Đáy mắt bịt kín vẻ khổ sở! Dao nhi lưu
luyến nhìn một đôi nam nữ, thanh âm có chút nghẹn ngào: “Sư phụ, Lục
Nhi, bọn họ giao cho hai người!”
Lục Nhi gật đầu, trịnh trọng nói: “Hoàng hậu yên tâm! Lục Nhi liều mạng cũng bảo vệ công chúa thái tử chu toàn!”
“Đúng đó! Đồ nhi vẫn chưa yên tâm sư phụ sao? Bảo đảm nuôi hai đứa bé trắng
trẻo mập mạp chờ các ngươi trở lại!” Linh Cơ Tử cợt nhã nói, ông biết rõ Dao nhi không nỡ xa con, ông chỉ có thể tạo ra hoàn cảnh nhẹ nhõm!
Tránh cho mọi người ôm đầu khóc rống!
Dao nhi len lén lau sạch nước mắt, thúc giục: “Tốt lắm, thừa dịp sắc trời còn sớm mọi người đi nhanh lên!”
“Mẹ. . . . Mẹ. . . . Tinh Nhi không nỡ rời đi ngài. . . . Ô ô ô. . . .” Tinh Nhi uất ức bẹp miệng, khóc lớn lên! Tiếng khóc chọc người đau lòng.
Thấy muội muội khóc, Thanh nhi cũng rất muốn khóc! Mới vừa gặp mặt mẫu hậu
lại phải tách ra, nhưng hắn là nam tử hán, không dễ dàng rơi lệ, vì vậy
Thanh nhi cắn môi dưới, bức nước mắt vào trong hốc mắt không để cho nó
rớt xuống.
Dao nhi suy yếu cười một tiếng, bàn tay ấm áp yêu
thương sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Nhi, nhẹ giọng an ủi: “Tinh Nhi phải ngoan, phụ hoàng và mẹ rất nhanh sẽ đi đón các con, sau đó sẽ cũng không chia cách nữa nhé?”
“Có thật không? Mẹ không được lừa gạt Tinh Nhi!” Lấy được bảo đảm của Dao nhi, Tinh Nhi rốt cuộc ngừng khóc,
nhưng nước mắt trong suốt vẫn vươn trên lông mi!
Dao nhi nặng nề gật đầu, sau đó ngồi xổm người xuống, tầm mắt ngang hàng với Thanh nhi, ôm Thanh nhi vào trong ngực, nói: “Thanh nhi phải chăm sóc muội muội
thật tốt, nghe lời sư gia gia và Lục di biết không?”
“Dạ, mẫu
hậu!” Thanh nhi không thể khóc, hắn là người lớn, phải chăm sóc muội
muội, không thể khiến cho mẫu hậu và phụ hoàng lo lắng.
“Tốt
lắm, đi!” Dao nhi rưng rưng đưa tiễn, Linh Cơ Tử và Lục Nhi ôm một đôi
nam nữ đi về phía núi Thiên Tiên, hồi lâu sau trước mắt Dao nhi vẫn hiện lên một đôi mắt đẫm lệ của Tinh Nhi, còn có gương mặt khổ sở của Thanh
nhi!
Dao nhi cúi đầu gạt lệ, chợt một vòng tay ấm áp bao quanh
nàng thật chặt! Hoàng Phủ Hiên an ủi: “Mới vừa rồi ta đã nói rõ với
chúng, yên tâm, Tinh Nhi và Thanh nhi thật biết điều, sư phụ sẽ chăm sóc chúng thật tốt!”
“Ừ!” Dao nhi nghẹn ngào, nhào vào bộ ngực hắn, nói không ra lời!
Hiên cúi đầu nhìn người rơi lệ trong ngực, dịu dàng cười một tiếng, đưa tay
nhẹ nhàng lau khô nước mắt ở khóe mắt nàng, nhẹ giọng nói: “Ta đã bảo
Trương Lập mang binh trở về Đô thành bảo vệ mẫu hậu, Hàn Tuấn suất binh
làm hậu thuẫn!”
Dao nhi ngước đầu, nói: “Vậy chúng ta lên đường! Sớm xong chuyện sớm rời đi, ta đã chán ghét loại cuộc sống này, đại
công cáo thành rồi người một nhà chúng ta sẽ trải qua những ngày yên
bình, sẽ không bị ai đánh nhiễu!”
Nhìn trong mắt Dao nhi lóe ra
ước mơ đối với cuộc sống bình tĩnh tương lai, Hiên càng thêm xác định
khoản giao dịch với hắn ta đáng giá! Vì Dao nhi, vì một đôi nam nữ, vì
mẫu hậu, hắn không tiếc tất cả cũng muốn cho bọn họ cuộc sống mong ước
và hạnh phúc.
Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, Dao nhi và Hiên cưỡi một con ngựa chạy tới đích, đi xây dựng đất nước hạnh phúc của họ.
Bên phía thập hoàng thúc, đã sớm đứng ngồi không yên, trông mòn con mắt!
Rốt cuộc bồ câu đưa tin bay tới, hắn cao hứng nhếch miệng, giống như bồ
câu đưa tin mang đến cho hắn hi vọng, mang đến cho hắn thành tựu đại
nghiệp.
Mở thư ra xem, chân mày khóa chặt của hắn dần dần giản
ra! Cuối cùng vui vẻ ngửa mặt lên trời cười to đi ra cửa! Ngửa đầu nhìn
trời xanh, chim ưng bay lượn trên bầu trời, ý chí chiến đấu của thập
hoàng thúc tăng cao, mở ra hai cánh tay ôm gió nhẹ, ôm trời xanh! Nhắm
mắt lại, vinh dự trên vạn vạn người hiện lên ở trước mặt hắn! Thập hoàng thúc tựa hồ mê muội, không kịp chờ đợi triệu tập binh mã, chuẩn bị trận chiến cuối cùng.
Trăm vạn hùng binh, vượt núi băng đèo, vượt
thác vượt sông, cờ xí lồng lộng hùng dũng tung bay trên không trung,
phía trước đại đội binh mã là một chiếc xe ngựa sang trọng, bên trong
không thể nghi ngờ chính là thập hoàng thúc! Cao thủ bốn phía xe ngựa
nhiều như mây, bao vây thập hoàng thúc thật chặt, bảo vệ an nguy của
hắn. Sau đó là kỵ binh, tiếp là bộ binh, cuối cùng là tiễn thủ! Thập
hoàng thúc vén rèm lên, nhìn cửa thành đứng nghiêm ở trên đất bằng cách
đó không xa, đây là cửa Gia Lăng, chỉ cần thông qua cửa khẩu này, bọn họ sẽ có thể tiến đến Đô thành, dọc theo đường đi tiến quân thần tốc.
Không người nào có thể ngăn!
Trăm vạn hùng binh dừng ở trước cửa Gia Lăng, bụi đất tung bay không trung, mấy binh lính thủ thành đưa đầu ra liền bị trường hợp trước mắt làm sợ vỡ mật, lập tức rụt đầu về lại.
Thập hoàng thúc vén rèm lên đứng ở cửa xe ngựa, uy nghiêm thần thánh, hắn
giao lệnh bài thật vất vả mới có được cho một thuộc hạ bên phải, thuộc
hạ đó cầm lệnh bài bay đến dưới cửa thành Gia Lăng, lấy lệnh bài ra,
lệnh bài màu vàng phát ra ánh sáng lóa mắt ở dưới ánh mặt trời. Binh
lính thủ thành thấy rõ ràng lệnh bài trong tay hắn là lệnh của tướng
quân, không nói hai lời lập tức mở cửa thành ra, để trăm vạn hùng binh
của thập hoàng thúc vào thành.
Những binh lính này chỉ nhận lệnh bài không nhận người, vô luận là người nào, chỉ cần trong tay có lệnh
bài đều có thể đường hoàng tiến vào căn cứ quân sự bí mật. Thập hoàng
thúc trở lại trong xe ngựa, đắc ý cười! Lão thái bà ghê tởm đó nhất định không nghĩ tới hắn có chiêu này! Lão thất phu hại chết mẫu phi đó càng
thêm không nghĩ tới, hắn sẽ ngóc đầu trở lại, đoạt lấy giang sơn ông ta
thích nhất!
Sau khi thập hoàng thúc vào thành, nghỉ ngơi một lát liền chỉnh trang lên đường, một khắc hắn cũng không muốn đợi! Cả tâm tư hắn đều đặt vào bên trong hoàng cung, không chút lưu ý hơi thở dị
thường bên cạnh, hắn vốn thông minh, nhưng lại hám lợi đen lòng, cả hoài nghi theo bản năng cũng bị che mắt!
Bọn họ vừa rời đi, cửa
thành Gia Lăng lại bị mở ra, một đội nhân mã vọt vào bên trong thành,
vòng qua đường cái tiến vào trong hẻm nhỏ, đi vào một tòa biệt viện bên
trái, khóa chặt cửa lại, ở bên trong mưu đồ bí mật cái gì!
Hắn
không phải là người khác, chính là Lạc Thiên cùng 3000 tinh binh thủ hạ! Binh lính mập mạp vừa ngồi vừa hóng mát nghỉ ngơi, Lạc Thiên và Mai nhi thì đi vào trong nhà, đóng cửa lại, Lạc Thiên nhào tới trước người một
người nam nhân trung niên, nói: “Tướng quân, ngài chịu khổ!”
Mặt mũi tướng quân hiền lành, cười, thanh âm già nua vang lên: “Lưu thiếu
tướng quân không cần phải khách khí, lão phu sống hơn nửa đời người cũng đủ rồi, hôm nay chính là thời kỳ báo đáp ân tình của hoàng thượng đối
với lão phu. Lão phu chịu chút uất ức không coi là cái gì.”
“Tướng quân gan dạ hơn người, khiến Lạc Thiên bội phục!” Lạc Thiên mỉm cười,
trong mắt tràn đầy chân thành! Lão tướng quân không phải là người khác,
chính là tướng quân bị thập hoàng thúc bắt đi giam lại. Thập hoàng thúc
tốn công tốn sức chỉ vì lấy được lệnh bại dễ dàng tiến vào cửa Gia Lăng, vì tê dại thập hoàng thúc, lão tướng quân chủ động tự mình mạo hiểm,
gậy ông đập lưng ông!
Mà thập hoàng thúc không kịp chờ đợi muốn tấn công Hoàng Thành, lơ là sơ suất không thể hiểu rõ ràng âm mưu quỷ kế trong đó!
Hai người không hàn huyên nữa, lão tướng quân nói: “Phản tặc đã qua cửa Gia Lăng, Thiếu Tướng quân có có kế sách gì đối phó hắn?”
Lạc Thiên đưa thân thể lại gần bên tai Lão tướng quân, cười yếu ớt nói nhỏ: ”
hoàng thượng đã an bài, mệnh thần chặt đứt đường lui của thập hoàng
thúc, tất phải khiến hắn có đi không về!”
“Hay. . . . Hay. . . . Lão phu lập tức phái người làm, khiến thần không biết quỷ không hay,
đợi phản tặc biết được thì đã tối.” Lạc Thiên và lão tướng quân nhìn
thẳng vào mắt cười một tiếng, ăn ý lan tràn ở giữa hai người.
Thập hoàng thúc tính hết cơ quan, lại vạn vạn không nghĩ tới người mạnh còn
có người mạnh hơn, cuối cùng thua ở trong cái lưới mình đan, cái này gọi là mua dây buộc mình! Tự làm tự chịu!
Trong một đêm quân đội
cứu viện của thập hoàng thúc không còn sót lại ai, lương thảo bị cướp
đoạt hết, một cây đuốc hủy thi diệt tích, lửa mạnh hừng hực, nhiễm đỏ
nửa bầu trời!
Thập hoàng thúc ỷ vào binh cường ngựa khỏe, tiến
công Hoàng Thành một lượt, đem trong hoàng thành ba tầng ba tầng ngoài
bao bọc vây quanh, dân chúng trong thành thất kinh, nhà nhà đóng kính
cửa, trên đường phố vốn nên phồn hoa rực rỡ không còn người ở. Đồ rơi
thưa thớt trên đường phố, đều do dân chúng trong thành làm rơi khi chạy
trốn.
Dao nhi và Hoàng Phủ Hiên đi tới trên đường cái, trong
lòng đè nén cực kỳ, Dao nhi thở dài nói: “giang sơn này thật có lực hút
như vậy sao? Từ xưa đến nay nhà đế vương đều là máu nhiễm ghế rồng!”
Hiên biết rõ tâm tình lúc này của Dao nhi, nàng không đành lòng dân chúng
trải qua cuộc sống rung chuyển bất an khổ không thể tả, Hiên ôm Dao nhi, cho nàng ấm áp, nói: “Có lẽ là bị quyền thế che mờ cặp mắt!”
Dao nhi ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, không có mở miệng!
Đuôi lông mày hiện vẻ mệt mỏi, Hiên săn sóc nói: “Dao nhi mệt mỏi, chúng ta tìm một khách điếm nghỉ ngơi!”
Hắn tìm kiếm khắp nơi, rốt
cuộc thấy một cái khách sạn ở chỗ không xa, hai người đi tới gõ cửa ‘
Đông đông đông. . . . Đông đông đông. . . . ’, đã lâu cũng không người
mở cửa! Đợi lúc bọn họ vừa định xoay người rời đi, cửa chính khách điếm
kéo ra một đường, tiểu nhị đưa đầu ra, nói: “Hai vị khách quan, quán đã
đầy rồi, các ngươi tìm nhà khác!”
Hiên xuyên thấu qua khe hở
thấy bên trong yên lặng không có một bóng người, liền biết tiểu nhị nói
láo, nhưng đảo mắt nghĩ lại, nhất định là binh hoang mã loạn chủ quán
không muốn chọc phiền toái!
Hiên móc ra một thỏi bạc, hòa nhã
nói: “Chủ quán, vợ chồng chúng ta là người làm ăn nghiêm chỉnh, ở tại
ngoại ô! Chỉ vì cửa thành phong tỏa không cách nào ra khỏi thành, xin
tiểu nhị giúp cho!”
Tiểu nhị nhìn bạc sáng lên, lại quan sát
Hiên và Dao nhi, cảm thấy quần áo bọn họ đẹp đẽ, mặt không giống người
xấu, vì vậy mở cửa cho bọn họ đi vào: “Xem các ngươi không giống người
xấu! Cứ ở!”
“Cảm tạ tiểu nhị ca!” Hiên mỉm cười nói, tiểu nhị
dùng tay làm dấu mời, nói: “Mời hai vị khách quan! Tiểu nhân mang hai
người lên lầu!”
Bọn họ lên phòng trên lầu hai, tiểu nhị nói một
câu xong lập tức xuống lầu chuẩn bị nước nóng và thức ăn, Dao nhi đi tới bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra nhìn lại, mấy người lính cầm giáo dài trong
hẻm nhỏ tựa hồ đang tìm cái gì! Dao nhi cực kỳ khó chịu, ngón tay kẹp
một cây ngân châm lại bị Hiên ngăn cản!
Hiên nắm tay Dao nhi, nhìn nàng lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Đừng đánh rắn động cỏ!”
Dao nhi cố nén lửa giận trong lòng, thu hồi vũ khí, cắn răng nghiến lợi,
phẫn hận nhìn chằm chằm nóc nhà hào hoa phương xa, chỗ đó là hoàng cung!
Thập hoàng thúc sử dụng thủ đoạn tàn nhẫn sát hại tất cả binh sĩ thủ vệ bên
ngoài hoàng cung, sau đó đổi thành thân vệ của mình, hắn muốn kích động
một cuộc cung biến, kéo Hiên Viên Triệt từ ngôi vị hoàng đế xuống!
Mắt thấy bố cục hoàn thành, thập hoàng thúc thở phào nhẹ nhõm, giữa hai
lông mày lấp đầy nụ cười, tuy nói đêm dài lắm mộng, nhưng một cái chân
của hắn đã bước lên hành trình, tối nay nghỉ ngơi và hồi phục một đêm,
ngày mai giải quyết hoàn toàn, từ đó hắn có thể vô tư rồi.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT