Cuối cùng em cũng biết, cho đến lúc này,
em vẫn muốn tin anh.
.
Đêm đó, Tô Cẩn nằm mơ, thấy cảnh vật xung quanh không
ngừng xoay chuyển, anh luôn ở bên cô, như thể trước nay chưa từng rời bỏ.
Thức dậy, cô đưa tay lên ôm lấy ngực, cảm giác bi
thương và mềm yếu khiến cô ngạt thở. Cô thực sự cảm thấy đau xót, thất vọng xen
lẫn nhớ nhung.
Ký ức là một chuỗi những mệt mỏi. Tất cả yêu thương,
hạnh phúc hay đau khổ trong thời khắc đó giờ lại một lần nữa hiện hữu, rút kiệt
sức lực của cô. Cho nên trước nay cô không dám nhớ về quá khứ, bởi cô thừa biết
mình không sao quên được, bởi cô biết rất rõ một khi đã quay đầu nhìn lại thì
sẽ chỉ dừng lại chứ không thể tiến lên.
Cô đã không còn sự mạnh mẽ của năm đó, không còn dũng
cảm đánh đổi tất cả vì tình yêu. Cô không biết hai người còn có thể bắt đầu lại
từ đầu hay không.
Tô Cẩn bật đèn ngủ, mở chiếc ngăn kéo cuối cùng của
chiếc tủ ở đầu giường ra. Trong ngăn kéo có một xấp ảnh.
Đó là những bức ảnh Tô Cẩn năm hai mươi tuổi, bức nào
vẻ mặt cũng phấn khởi, nụ cười rạng rỡ, nhưng dường như những niềm vui đó đã là
chuyện của kiếp trước. Lẽ nào khi tình yêu không còn thì ngay cả niềm vui cũng
biến mất? Cô lật giở từng tấm, từng tấm một, hóa ra Tô Cẩn ở bên Nhan Bác lại
hạnh phúc, vui tươi đến mức bản thân cũng không thể tưởng tượng nổi.
Tô Cẩn lật qua lật lại, rồi dừng lại trước một tấm ảnh
rất đặc biệt, bởi vì trong tất cả các bức ảnh, chỉ có bức này là cô đang khóc.
Đó là lúc từ trên đỉnh Thù Du leo xuống, xung quanh
đều là những vách đá thẳng đứng, cộng thêm quẻ bói bắt được trước đó đã khiến
cô sợ hãi, không dám đi xuống. Nhan Bác cho là cô thích ồn ào, nên đứng bên pha
trò: “Em vẫn tự cho mình là không sợ trời không sợ đất, ngọn núi nhỏ này mà
cũng phải sợ sao?”
Cô lúc đó cũng không biết tại sao, nhìn thấy những bậc
thang uốn lượn ngoằn ngoèo bên dưới, trong lòng bỗng thấy sợ hãi, nước mắt cứ
thế tuôn rơi, đành phải đứng yên một chỗ, tiến không được, lùi cũng chẳng xong.
Nhan Bác đến lúc ấy mới tin là cô sợ, tìm cách dỗ dành
cô, cố ý chụp cho cô một tấm ảnh, nhưng cô khóc to hơn.
Nỗi sợ hãi mà ngay cả bản thân mình cũng không giải
thích nổi mới thực sự khiến người ta sợ hãi, bởi cái cảm giác không biết gì về
con đường xa xăm, mù mịt phía trước.
Cuối cùng, Nhan Bác không biết làm thế nào, bèn đi đến
trước mặt cô, cương quyết nói: “Anh cõng em xuống nhé!”
Con đường núi này rất hẹp, một người đi cũng đã nguy
hiểm rồi, huống hồ lại cõng thêm người nữa. Rõ ràng là đang đùa giỡn với sinh
mạng của mình.
“Em không phải đang sợ sao? Anh cõng em. Nếu có chuyện
gì thì chúng ta cùng gánh chịu.”
Đó có lẽ là câu nói khiến cô cảm động nhất trong số
những lời nói ngọt ngào, âu yếm mà Nhan Bác dành cho cô. Bất luận con đường
phía trước thế nào, dù có nguy hiểm hay không, cũng luôn có một người tự nguyện
cùng bạn đi xuống dưới.
Cô rốt cuộc vẫn còn một chút lý trí, chỉ đưa tay ra,
nhẹ nhàng nói: “Anh không phải cõng em, chỉ cần giữ chặt tay em, chúng mình
cùng từ từ đi xuống, được không?”
Nhan Bác gật đầu, sau đó nắm chặt tay cô, từng bước,
từng bước cẩn thận đưa cô xuống núi. Thật ra cô vẫn rất sợ, nhưng vì có anh ở
phía trước nên cô tự nguyện giao phó mình cho anh, sẵn lòng tin tưởng anh vô
điều kiện, cùng anh đi tới một con đường không rõ ràng phía trước.
Thật sự lúc đó, ngay cả mạng sống của mình cô cũng sẵn
lòng giao phó cho anh, cô đã từng tin tưởng anh như thế, từng đánh cược cả sinh
mệnh mình.
Vậy thì rốt cuộc vì lẽ gì, bây giờ cô lại không thể
làm được?
Có lẽ không phải không làm được mà là không muốn làm.
Cô cũng muốn thử xem, bản thân còn có thể lấy lại được
sự tự tin và lòng can đảm của năm đó nữa hay không.
.
Khi Lâm Tiêu gọi điện cho Tô Cẩn, cô đang cùng bố mẹ
đi dạo trong vườn hoa.
“Mình đã tìm được nhân chứng của vụ tai nạn năm đó.
Cậu có muốn đi hỏi xem sao không?”
Tô Cẩn ngập ngừng vài giây mới trả lời: “Không cần
đâu, mình sẽ không can thiệp vào chuyện này nữa. Cậu cũng không cần vì mình mà
bận tâm đến chuyện này.”
Sau khi cúp máy, cô thở phào một cái, nói với bố mẹ:
“Bố mẹ, chúng ta cùng đi du lịch hai ngày được không? Bố hiếm khi mới được nghỉ
lâu như vậy, nhân cơ hội này chúng ta cùng đi chơi một chuyến cho thay đổi
không khí.”
Bà Tô mỉm cười nhìn ông Tô như muốn thăm dò ý tứ, cố
gắng không để lộ vẻ mong chờ.
Ông Tô nhẹ nhàng ôm lấy vợ, mỉm cười nói: “Được thôi,
con thử hỏi xem thích đi đâu?”
“Tôi thì đi đâu cũng được, hai bố con quyết định là
được rồi.” Vẻ mặt bà Tô rạng ngời hạnh phúc.
Tô Cẩn nói là làm. Về đến nhà, cô liền lên mạng tìm
hiểu các địa điểm tham quan, cuối cùng chọn Quế Lâm. Khi đến hỏi ý kiến mẹ, bà
Tô cười khúc khích hồi lâu mới nói: “Mười mấy năm trước, mẹ và bố con lần đầu
tiên đi du lịch với nhau cũng chính là nơi này.”
“Vậy có cần đổi chỗ khác không? Bố mẹ đã từng đi rồi.”
Tô Cẩn nói mà không khỏi luyến tiếc.
“Không cần, không cần, mẹ cũng rất muốn quay lại đó
lần nữa.” Bà Tô sắc mặt ửng hồng, vội vàng xua tay.
Nơi đó nhất định đã để lại cho hai người những hồi ức
đẹp.
Tô Cẩn bỗng muốn được biết nhiều hơn về quá khứ của bố
mẹ, muốn được cùng họ tham dự vào những ký ức đó, nên cũng không thay đổi địa
điểm nữa.
Trong suốt chuyến đi Quế Lâm, Tô Cẩn luôn bắt mẹ kể
chuyện của hai người cho cô nghe, nhưng bà Tô chỉ cười nói: “Bảo bố con kể cho
mà nghe!”
Cô sao dám bắt bố kể chứ, đành hậm hực cho qua.
.
Đêm cuối cùng trước khi quay về nhà, Tô Cẩn và bố ngồi
trong quán bar của khách sạn, vui vẻ chuyện trò.
Tô Cẩn nói đùa: “Bố, sao bố không đi cùng mẹ mà lại
một mình ra đây ôn lại chuyện cũ thế?”
“Mẹ con ngủ rồi. Thấy con không ở trong phòng nên bố
mới đi xuống tìm con.” Ông Tô ngồi xuống cạnh cô, nhẹ nhàng nói: “Con có điều
gì khó nghĩ sao?”
Hóa ra cô càng muốn che giấu thì lại càng không thể
giấu được.
Thấy cô không trả lời, ông Tô khẽ thở dài, nói: “Nhan
Bác đã đến tìm bố...”
Tô Cẩn ngẩng lên, bối rối nhìn ông Tô, nghe ông nói.
“Con gái, bố biết cậu ấy là một vết sẹo trong trái tim
con, nhưng có những vết sẹo sẽ theo con đến suốt cuộc đời. Nếu như con không để
ý đến nó, nó mãi mãi sẽ không lành được. Bố không hy vọng con chỉ biết trốn tránh,
mà hy vọng con có thể làm cho nó lành lại. Con đã luôn can đảm, bố tin con có
thể làm được.”
Nghe những lời bố nói, những do dự, bất lực, tủi hờn
cùng lúc hiện lên trong tâm trí cô. “Bố, con thật sự không biết phải làm thế
nào. Gặp anh ấy, con thấy vẫn còn rất oán hận. Con luôn tự nhủ với lòng mình
rằng sẽ từ bỏ, con cũng nghĩ là mình có thể làm được điều đó. Nhưng càng tiếp
xúc với anh ấy, con càng thấy khó khăn. Con biết anh ấy luôn cố gắng để hàn
gắn, nhưng tại sao phải bắt con đợi lâu đến thế rồi mới muốn bù đắp, mới nói
yêu con? Con sợ mình không làm được. Con rất sợ, sợ một lần nữa phải chịu tổn
thương, sợ cuối cùng chúng con vẫn không thể đến được với nhau...”
Ông Tô đau lòng nhìn con gái, vỗ nhẹ vào vai cô.
“Không phải con luôn muốn nghe chuyện của bố mẹ sao? Bây giờ bố sẽ kể cho con
nghe.”
.
Ồng ngoại Tô Cẩn không đồng ý cho mẹ lấy bố, nhưng mẹ
quyết một lòng đi theo bố. Vì vậy, ông ngoại đã lợi dụng chức quyền điều bố đi
huấn luyện quân sự, để mẹ dần dần từ bỏ. Khi đó, bố cô chẳng có gì. Ông không
muốn thấy mẹ cô lại một lần nữa đau khổ vì mình, nên ông đã nghĩ, nếu mẹ cô từ
bỏ thì ông sẽ tôn trọng quyết định của bà.
“Từ bỏ không có nghĩa là không yêu. Chính vì yêu, nên
mới cho đối phương cơ hội chọn lựa. Năm đó, không phải con cũng vì điều đó mà
rời xa Nhan Bác sao? Như vậy, con dựa vào cái gì mà nghĩ cậu ấy không phải vì
nguyên nhân đó mới khiến con phải từ bỏ? Con và mẹ con có điểm giống nhau, đó
là không đến phút cuối thì không bao giờ chịu thừa nhận thất bại. Lần cuối cùng
đến doanh trại tìm bố, mẹ con nói: “Nếu như lần này anh còn không cần em thì
sau này em sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa.” Tình yêu luôn cần sự
kiên trì của cả hai người, bố thấy mẹ con đã quyết như thế thì nhất định mẹ con
đã nghĩ như vậy sẽ tốt cho cả hai người. Không phải vì Nhan Bác mà bố nói những
điều đó. Cậu ấy không giống bố, bố và mẹ con trước nay không hề phản đối cậu
ta, chỉ vì cậu ta không thể vượt qua được chính mình. Sự việc năm đó, con có
thực sự lưu tâm không? Nếu thật sự quan tâm, tại sao con không để cậu ta có cơ
hội giải thích? Đã nhiều năm như vậy rồi, sao con không thể từ bỏ? Với tính
cách của hai đứa thì cho dù năm đó không xảy ra chuyện ấy thì các con cuối cùng
cũng chưa chắc sẽ có được kết cục tốt đẹp. Nói cho cùng, hai đứa vẫn chưa thực
sự hiểu nhau. Bố hy vọng con có thể hiểu ra, yêu một người không phải chỉ có sự
nhiệt huyết và lòng can đảm mà còn cần sự khoan dung, tha thứ. Bố mẹ luôn hy
vọng con đạt được những hạnh phúc mà mình mong muốn, có được những niềm vui
thực sự. Nếu con không còn yêu cậu ấy thì hãy xem nó như những ký ức đã qua và
bắt đầu một cuộc sống mới. Còn nếu con vẫn còn yêu cậu ấy, vậy thì đừng ngại mà
tự hỏi lòng mình, nếu cứ thế buông tay, liệu con có cam tâm, có thấy hạnh phúc
không?”
Nghe xong những lời nói thấm thía của bố, Tô Cẩn gật
đầu. “Bố, con sẽ suy nghĩ về những gì bố nói.”
Ông Tô mỉm cười nói: “Bố có thể nhìn ra, cậu ấy đối
với con tình sâu nghĩa nặng. Con không thấy sao? Hôm đó, ở phòng làm việc của
bố, cậu ấy đã nói: “Cháu sẽ không trở thành công cụ của bất cứ ai, cháu thụ lý
vụ án này chỉ vì bác là bố của Tô Cẩn.”
Cô nhìn lên, hơi bối rối. “Nha đầu ngốc, con nghĩ vụ
án này đơn giản lắm sao? Đang yên đang lành, tự nhiên ai lại lôi vụ tai nạn xảy
ra rất lâu rồi ra nói? Thủ phạm năm đó là người chiến sĩ chính tay bố đưa về,
đương sự trong vụ án này sao lại biết được điều đó?” Ông Tô cười cười.
“Bố, con không hiểu. Vậy liệu bố có sao không?”
“Tất cả những điều đó đều không quan trọng. Quan trọng
là bố không làm gì có lỗi. Mỗi việc bố làm đều xứng đáng với lương tâm, với
danh hiệu bố mang trên vai. Nhưng việc này đối với Nhan Bác mà nói không biết
là phúc hay họa, cậu ấy hoàn toàn không nên vì bố mà để tuột mất tương lai của
mình.”
“Anh ấy là người như thế.” Tô Cẩn nói như đinh đóng
cột. “Con tin anh ấy nhất định sẽ tìm lại được sự công bằng cho bố.”
Cuối
cùng em cũng biết, cho đến lúc này, em vẫn muốn tin anh.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT