Lại là một ngày mưa....một ngày mưa heo hút và ảm đạm...Từng dòng xe chạy
chầm chậm trên đường như nửa muốn tránh cơn mưa nửa muốn đùa nghịch cùng những giọt nước của tạo hóa....Những ngôi nhà, cay cối và ngay cả con
người cũng đang bị bao phủ bởi một màu xám u uất...Chiếc ô đã che đi
những giọt mưa chảy xuoongsn gười cô bé lạnh cóng...nhưng tâm trạng vẫn
vậy...Cuối cùng thì cũng phải đưa tiễn Joo Won đi sau gần 8 tháng đấu
tranh với bệnh tật...Cậu vẫn luôn gửi mail và trò chuyện với cô bé hàng
ngày như một người bạn đang ở xa....nhưng rồi một ngày không một lời
nhắn, không một cuộc điện thoại nào.....Đây là lần đầu tiên Min Jae mặc
bộ đồ như vậy....phải chăng đám tang nào cũng mưa?
Cô bé nhớ đến những lúc cùng học với Joo Won...một con người luôn ngủ
gục và lười biếng..nhưng lúc học lại cực kỳ nghiêm túc. Nhớ đến lúc Joo
Won ngồi nghe nhạc và những ngón tay thuôn dài luôn gõ gõ giai điệu trên đầu gối...Nhớ đến lúc Joo Won đau khổ khi đưa đồ ăn vào miệng...cũng
nhớ đến lần cuối cô bé được gặp Joo Won. Bàn tay thon dài đó chạm nhẹ
vào mắt cá chân thật dễ chịu...Và tiếng đàn ghita lại văng vẳng bên
tai...bài hát mà Joo Won đã sáng tác khi đang trong bệnh viện....
Hãy cười lên...đừng u buồn như thế...
Sẽ ổn thôi...đừng khóc nữa nhé...
Bài hát giờ đây tôi đang cất lên...
Tôi mong rằng có thể an ủi bạn chỉ trong giây lát..
Hãy cười lên, bạn luôn có tôi bên cạnh...
Tôi yêu bạn, bạn có nghe thấy lời trái tim tôi muốn nói...
Mặc kệ ai nói gì...tôi vẫn luôn tin bạn...
Tôi sẽ luôn cùng bạn vượt qua
Hãy cười lên bạn nhé...
.................
...................
Min Jae mỉm cười rồi lại bước đi trên con đường đầy mưa rơi sầu não...
Đám tang cũng không quá đông người....chỉ có ông quản gia và vài người
thân của Joo Won...từ xa đã nghe thấy tiếng khóc của chị Hee
Kyung....tiếng khóc thương đến nỗi ông trời cũng không cầm được lòng mà
khóc theo....từng đoàn người nỗi bước nhau đặt lên mộ caaujj những bông
hoacucs màu trắng....mưa vẫn không ngừng rơi....Joo đã ra đi như vậy
đây, ra đi thật sự...cuối cùng thì cậu vẫn không có ai bên cạnh...vẫn
chỉ có một mình....trong đời cậu chưa giây phút nào cậu được sống vì
mình...tất cả chỉ là chờ đợi...đứng sau và chờ đợi....chờ đợi người mẹ
quay lại...chờ đợi Hee Kyung...rồi chờ đợi một tình yêu muộn màng của
Min Jae...cho đến thời khắc mà cậu chết đi....cũng chỉ có những giọt
nước mắt và mưa là theo cậu.....
Cánh hoa cúc trắng đã rũ ra theo màm mưa dày đặc nhưng Min Jae vẫn đứng
như chô chân ở đó....sự thật là cậu đã không còn, một Joo Won đẹp đẽ
hoàn hảo đã ra đi, ra đi mãi mãi....
Quay bước đi....nhưng bất chợt bước chân cô bé dừng lại trước bóng dáng
chàng trai mặc đồ đen đang đứng phía gốc cây đằng xa kia....co dù mưa có lớn hay chiếc ô có to đến đâu...cô bé vẫn không quên được cái bóng dáng ấy..và nó đang tiến lại gần phía cô bé...Nó vụt qua cô bé như chưa từng quen biết,và rồi để lại nỗi chóng vánh cô quạnh trong, đau xót trong
lòng..Ngoảnh mặt bước đi....tất cả chỉ còn lại trong quá khứ....có gặp
lại cũng nên quên đi....như vậy sẽ tốt hơn....
....................
.......................
" Tôi đã nhìn thấy cậu đứng ở đó rất lâu....trong màm mưa ấy...cậu vẫn
vậy....vẫn lặng lẽ như vậy. Có lẽ cái chết của Joo Won là một sự đả kích lớn với cậu....cậu đã yêu hắn ta sâu đậm như vậy....giờ đây chắc cậu
khóc nhiều lắm...thật sựu tôi rất muốn ở bên cậu...muốn ôm cậu vào
lòng.... nhưng ý trí của tôi không cho phép tôi làm điều đó....xin lỗi
cậu nhé...vì đã đi ngang qua cậu mà vờ như không quen cậu...thật sự xin
lỗi cậu...."
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT