Thế là cả tối tôi ở nhà con Lan chơi và trò chuyện , cũng chẳng thèm xin xỏ bố mẹ tôi nữa vì tôi đang rất bức xúc . Đến 4h30 thì thôi mò về nhà dọn dẹp đồ vì sợ những đồ cần thiết mẹ tôi sẽ không sắp cho tôi nữa thì khổ lắm .
Đúng 8h sáng , sau khi ăn uống chuẩn bị mọi thứ . Tôi lên xe và ra đi ,
để lại một tổn thất cho lũ bạn nghịch ngợm . Nhưng lại điều may mắn cho
mấy bà hàng xóm . Thật là , ước chi tôi có đủ cam đảm mà nhảy xuống xe , ôm cho chắc cái cột nhà để không phải đi đâu nữa . Tôi thề rằng nếu
không phải ở lại thì tôi nguyện ăn chay 1 tháng và đi làm việc thiện .
Nhưng mà niềm ao ước chỉ là ước ao , mọi chuyện không thể trở lại vị trí cũ của nó được . Càng nghĩ về cuộc đời này , tôi càng thấy bất công .
Mà càng thấy bất công thì tôi lại càng ước mong và ước mong cho lắm rồi
phải trở lại với cái thực tại vô cùng căm phẫn này .
****
- Muốn chết quá .
Đó là câu nói đầu tiên khi tôi có mặt tại Hà Nội “thân yêu ” – nơi mà tôi sẽ phải sống trong thời gian sau này .
Đúng là sau 1 ngày 1 đêm đi xe thật là khổ nên người tôi bây giờ chẳng
khác gì cọng bún , rất chi là mềm nhũn cộng thêm thật là mong manh dễ vỡ .
- Con có sao không vậy Ú ?
Dì Hoa nhìn tôi hỏi một cách lo lắng
- Ơ ! dạ không có chi đâu dì .
Tôi phẩy tay ý như không có chuyện gì xảy ra .
- Ừ ! vào nghỉ ngơi cho khỏe đi con . Phòng đầu tiên ở tầng 2 là phòng của con đó .
Dì cười hiền nhìn tôi .
- Vâng ạ !
Dì đã tốt thì cũng đành phải cố gắng vui vẻ cho dì mừng chứ không nên
dội gáo nước lạnh vào mặt dì làm dì buồn . Nhĩ thế nên tôi đành cố gắng
cười tươi rồi xách đồ đạc lên tầng .
***
Thấm thoắt mà thời gian trôi đi thật nhanh , thế là tôi đã sống ở Hà Nội gần được hai tuần . Cuộc sống vẫn thế , suốt ngày cứ như một con rô bốt , chỉ biết hoạt động theo những gì đã cài sẵn . Sáng 6h dậy , đi chợ
rồi về nhà . 11h ăn cơm . 6h30 ăn cơm và 10h đi ngủ .
Cứ thế , cuộc sống quả là buồn tẻ
- Mẹ à ? mẹ đang làm gì vậy ?
Đã 2 ngày rồi tôi mới gọi điện cho mẹ , thật là tôi nhớ mọi người ở quê quá đi .
-Mẹ ! mẹ cho con về nhà đi . Con nhớ mọi người quá à .
- Mẹ độc ác nó vừa vừa thôi .
Tôi bực mình cúp máy cái rụp . Sao mà mẹ tôi lại ác thế cơ chứ ?
- Trời ơi là trời .
Tôi hét lên trong đau đớn .
- Thôi thì lên mạng chơi vậy .
Tôi tự nhủ bản thân , đúng là lên Hà Nội cũng có cái hay . Ở chỗ tôi thì chuyện lướt web rất chi là hạn chế . Còn ở đây thì khác , tiền thì có
mọi người chu cấp rồi nên cứ thế mà sống thôi . Thật thì nghĩ ở tự lập
có cái hay mà cũng có cái không hay . Thôi thì đành chấp nhận sự thật
phũ phàng .
- Sao mà bữa nay có lắm web tìm việc làm quá vậy nhỉ ???
Tôi tự hỏi bản thân mình .
- A !!!!!
Tôi vội nghĩ ra một ý nghĩ , tôi còn 2 tháng hè để ăn chơi bay nhảy cơ
mà . Tại sao lại không kiếm một việc gì đó để làm cho qua ngày , vừa
kiếm được tiền vừa đỡ phải buồn chán .
++++++
hô hô mình tự phục mình quá.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT