Mọi người đều cho rằng Lưu Lý sẽ thắng.

Phần lớn cũng biết rõ Lưu Lý rất bất mãn với Lữ Thụ, còn lý do là gì thì ai cũng rành.

Nhưng ngay khoảnh khắc này, ưu thế áp đảo trong tưởng tượng của Lưu Lý đã không xuất hiện.

Ngược lại, chỉ trong thoáng chốc, Lữ Thụ đã ghì chặt cổ tay Lưu Lý xuống mặt bàn, y như cách Lưu Lý vừa không chút nương tay đánh bại cậu bạn béo.

Lưu Lý kinh ngạc nhìn Lữ Thụ.

Kết quả này hắn không thể chấp nhận được.

Tại sao mình đã tăng thêm cả trăm cân lực lượng lại vẫn không thắng nổi một Lữ Thụ yếu ớt, bệnh tật?

Khoảnh khắc vừa rồi quá nhanh đến nỗi hắn không kịp nghĩ xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

Hắn cảm giác lực Kính trên tay Lữ Thụ buông lỏng, muốn thừa cơ dùng sức mạnh vừa có được áp đảo Lữ Thụ.

Kết quả, cánh tay vừa nhấc lên, lại “bịch” một tiếng.

“Đến từ Lưu Lý cảm xúc tiêu cực giá trị, +999!”

Lưu Lý thì chết trân, ngược lại Lữ Thụ lại sáng mắt lên…

Lực tay lại nới lỏng, nhưng lần này Lưu Lý đã bỏ cuộc.

Lữ Thụ hơi thất vọng, vội vàng nói: “Nào nào nào, ngại quá, tay phải sức lực của ta lớn hơn, tay trái sức lực nhỏ hơn.

Chúng ta đổi tay trái đấu một chút!”

Lưu Lý mơ hồ đặt tay trái lên…

Đông!

Lưu Lý: “…”

Ngươi không phải nói tay trái sức lực của ngươi nhỏ à?

“Đến từ Lưu Lý cảm xúc tiêu cực giá trị, +999!”

Lữ Thụ vẫn còn chút chưa thỏa mãn, nhưng Lưu Lý đã hoàn toàn không còn ý định tỷ thí nữa.

Lưu Lý chầm chậm đưa mắt nhìn Lữ Thụ.

Lúc này hắn chợt phát hiện Lữ Thụ cũng đang kinh ngạc nhìn cánh tay mình: “Ta vừa rồi vậy mà đã thức tỉnh hệ lực lượng!”

Phốc! Thiếu chút nữa một ngụm lão huyết đã phun ra ngoài!

Cái này nếu Lữ Tiểu Ngư ở bên cạnh sẽ biết rõ, Lữ Thụ đây đang bắt đầu biểu diễn.

Còn đối với Lữ Thụ mà nói, đây có lẽ đúng là thời cơ tốt để hắn bại lộ hệ lực lượng của mình.

Vừa lừa được cảm xúc tiêu cực giá trị lại có thể phô diễn một chút thực lực, nhất tiễn hạ song điêu! Hơn nữa thứ này cũng không nằm trong phạm trù điều lệ giữ bí mật, không thuộc nội dung Giáo sư ban Đạo Nguyên, nói bừa cũng được!

Những người xung quanh đều chấn kinh.

Đậu má chứ, nói thức tỉnh liền thức tỉnh, ngươi đang đùa chúng ta à?! Ngươi cái này thức tỉnh cũng quá dễ dàng đi, tách cái cổ tay ngươi liền thức tỉnh rồi à?

Lữ Thụ nắm tay Lưu Lý: “Cảm ơn ngươi, thật sự cảm ơn ngươi.

Ngươi là bạn học tốt, không phải vật tay với ngươi ta đều không thức tỉnh được đâu!”

“Đến từ Lưu Lý cảm xúc tiêu cực giá trị, +1000!”

Lưu Lý bỗng nhiên có cảm giác cực độ khó chịu.

Tên khốn này… Có thật sự vật tay với mình mới phát hiện mình là tiện tay không? Có phải là tiện tay không?

Nghiệt chướng a! Sao lại để loại người này bỗng nhiên thức tỉnh a!

Nghiệt chướng a!

Lữ Thụ vào lúc này bỗng nhiên ý thức được, có phải mỗi người đơn lần cung cấp cho mình cảm xúc tiêu cực giá trị tối đa đúng là 1000 không…

Cảm xúc tiêu cực giá trị đến từ Lưu Lý sau khi xuất hiện con số 1000 này, tiếp theo vẫn có +40, +39, +36 dạng này tiếp tục xuất hiện.

Lữ Thụ trong nháy mắt đã cảm thấy Lưu Lý thật đáng yêu a, loại bạn học như thế này bình thường đi đâu mà tìm đây?

Không chỉ Lưu Lý, những bạn học một mực thầm cười nhạo tư chất cấp F của Lữ Thụ bên cạnh, tất cả đều đang cống hiến cảm xúc tiêu cực giá trị!

Vốn dĩ buổi sáng bán đậu hũ thúi không kiếm được bao nhiêu cảm xúc tiêu cực giá trị, kết quả tất cả kiếm lại trên người Lưu Lý.

Thêm hơn ngàn buổi sáng, lại thêm Lưu Lý cùng các bạn học này nữa, vừa lên buổi trưa đúng là hơn 6000!

Nói thật, Lưu Lý buổi sáng đến trường, trong đầu tràn đầy cảm giác ưu việt.

Bởi vì bây giờ toàn trường tư chất cấp B có bao nhiêu, người có được lực lượng siêu việt bình thường lại có được mấy ai? Hắn chính là một trong số đó a!

Loại cảm giác này giống như các bạn học còn chưa lấy được bằng lái, hắn đã có thể lái xe của lão cha chạy khắp nơi.

Người với người so sánh sau này mới có thể hiển thị ra giá trị không bình thường a.

Song lần này vật tay với Lữ Thụ tựa như một đòn cảnh cáo, trực tiếp cho hắn muốn ói.

Lữ Thụ vẫn nhìn xung quanh: “Cái kia… Nào nào nào, vật tay a!”

Kết quả tất cả mọi người xem xét tình hình dưới mắt này, quả quyết bỏ lại một đống cảm xúc tiêu cực giá trị rồi rút lui!

Không góp sức a, Lữ Thụ thở dài nhìn đám bạn học giải tán… Giờ khắc này Lữ Thụ bắt đầu suy nghĩ lại mình vừa rồi biểu diễn chỗ nào có vấn đề, nếu đổi một phương thức có thể hay không kiếm được càng nhiều cảm xúc tiêu cực giá trị, dù sao… Suy nghĩ lại mới có thể tiến bộ a!

Nếu để những bạn học đáng yêu biết rõ Lữ Thụ đang nghiên cứu cái gì, đoán chừng phải báo cảnh sát!

Trong lúc nhất thời, Lữ Thụ trở thành học sinh thứ hai tự chủ thức tỉnh của trường Ngoại ngữ Los Angeles, danh tiếng vang xa!

Nhưng khi mọi người biết Lữ Thụ thức tỉnh chính là hệ lực lượng, lại hơi thất vọng.

Cái họ muốn thấy, không phải hệ lực lượng!

Sau khi quỹ ngân sách công bố tình hình chi tiết và đẳng cấp của giác giả, mọi người đương nhiên hiểu rõ, đừng quản tiền cảnh của giác giả hệ lực lượng sau này thế nào, tối thiểu ban đầu sau khi thức tỉnh cũng chỉ là cấp F mà thôi.

Mọi người trên diễn đàn quỹ ngân sách thảo luận rất nhiều về chủ đề liên quan đến giác giả, thú vị nhất vẫn là: Rốt cuộc giác giả hệ nào lợi hại nhất?

Cái này thảo luận không ra kết quả, dù sao rốt cuộc có dị năng gì rất khó nói.

Ngay cả quỹ ngân sách cũng không công bố những thứ này, người bình thường thì càng không có cách nào tổng kết.

Hiện tại phân chia tốt nhất, đồng thời đã xuất hiện, cũng chỉ có hệ nguyên tố, hệ lực lượng, hệ động vật, hệ thực vật.

Có người trên diễn đàn nói, ban Đạo Nguyên của Trung Quốc xuất hiện, như vậy một số truyền thừa Cổ Lão ở nước ngoài e rằng cũng phải xuất hiện đi.

Cái này ai cũng không rõ, nhưng nói chung sẽ không siêu việt mô tả cấp bậc A B C D E F mà quỹ ngân sách công bố.

Bởi vì nhìn hiện tại, quỹ ngân sách không nắm chắc thứ gì đều không nói, nói ra cơ bản đều là thật.

Tại sao rất nhiều người lại cảm thấy giác giả hệ lực lượng rất yếu? Bởi vì quỹ ngân sách chuyên môn phân cấp F cho hệ lực lượng, còn lại đều là tồn tại cấp E ngay khi xuất hiện, chỉ có hệ sức mạnh đặc thù.

Cho nên cái này khiến mọi người cho rằng, hệ lực lượng thực ra là yếu nhất.

Hơn nữa có người cảm thấy hệ tu hành đáng tin cậy hơn một chút.

Dù sao ai đều không cách nào lần lượt thức tỉnh cuối cùng đạt tới cấp A, vậy phải thức tỉnh bao nhiêu lần, bị kích thích bao nhiêu lần a?

Nhưng Lữ Thụ không nghĩ vậy.

Tu hành liền dễ dàng sao? Nói đùa! Mình mỗi ngày tân tân khổ khổ kiếm lấy cảm xúc tiêu cực giá trị, bây giờ cũng mới vừa đạt tới cấp E được không!

Đường tu hành, chưa chắc đã dễ dàng hơn đường thức tỉnh a!

Nếu để người khác biết hắn là thế nào tu hành, đoán chừng sẽ có người trong đầu xuất hiện xúc động muốn thay đổi ý nghĩ này…

Trong Tiểu Quần của Lưu Lý, có người bỗng nhiên nói: “Lớp trưởng, cậu thật sự không nên vật tay với hắn a…”

“Đến từ Lưu Lý cảm xúc tiêu cực giá trị, +2 bi bi…!”

Lưu Lý nhìn thấy câu nói này thiếu chút nữa lại thổ huyết.

Hắn bây giờ đối với Lữ Thụ rốt cuộc có phải thức tỉnh lúc vật tay không biểu thị hoài nghi sâu sắc, thế nhưng… Lý Tề cũng đã nói, lúc hệ lực lượng thức tỉnh không có dấu hiệu gì đặc biệt, đúng là lực lượng bỗng nhiên tăng lên.

Hơn nữa dựa theo ý nghĩ của Lưu Lý mà xem, Lữ Thụ nếu sớm đã thức tỉnh, không có đạo lý một mực giấu giếm a, để mọi người lau mắt mà nhìn không tốt sao.

Ý nghĩ của Lưu Lý, cũng chung quy chỉ là của chính hắn.

Lữ Thụ cùng hắn trải qua cuộc đời không giống nhau.

Lưu Lý nhịn nửa ngày mới nhắn lại: “Không sao, bất quá là cái hệ lực lượng.”

Thiếu niên chạy loạn lại bởi vì ngẫu nhiên được một quyển Khô Thủy Kinh từ đó bước lên Tu Tiên Chi Lộ, mời đọc truyện này đã hơn 1k chương.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play