Trong vực sâu, đám khói đen hỗn độn đã bị con rắn nhỏ nuốt hết vào bụng.
Lữ Thụ cảm thấy giờ đây con rắn nhỏ này không thể gọi là rắn vàng được nữa.
Gọi là rắn đen nhỏ cũng không mấy phong cách, làm như thể khả năng đặt tên của mình quá tệ, là màu gì thì gọi tên đó vậy.
Vậy thì gọi là hỗn độn rắn nhỏ đi? Lữ Thụ cảm thấy cái tên này đáng tin cậy hơn.
Lúc này, Minh Nguyệt Diệp ngồi xếp bằng dưới đất nhìn chiếc gương Nhật Kính trong tay Lữ Thụ lúc sáng lúc tối chiếu về phía khác.
Hắn không rõ thiếu niên này đã vào bằng cách nào.
Có một số việc hắn cũng quả thực chưa nói thật.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play