Văn Ngoạn Thành là một con ngõ cụt, đi từ ngoài vào trong, tận cùng là cửa sắt.
Hai bên đèn đã tắt do ngừng kinh doanh, chỉ có dòng chữ "Văn Ngoạn Thành" trên biển hiệu ở ngoài cùng vẫn nhấp nháy, đó là quy định chiếu sáng đô thị, cửa hàng đóng cửa ban đêm nhưng không được tắt biển hiệu.
Lúc này Lữ Thụ còn hơi do dự, dù sao hắn có quá nhiều linh thạch trong tay, một cái chợ đen thì tiêu thụ được bao nhiêu? Thà để Thiên La Địa Võng tiêu hóa còn hơn, chỉ cần giá cả không vấn đề là được.
Suy nghĩ rất lâu, Lữ Thụ gọi điện cho Chung Ngọc Đường: "Ngài khỏe chứ, người dùng ngài vừa gọi hiện không có trong vùng phục vụ..."
Cái quái gì thế này, mặt Lữ Thụ đen lại, lão già Chung Ngọc Đường này có phải đã chặn số mình không?!
Hắn nghĩ nghĩ, dứt khoát gọi lại cho Niếp Đình: "Ngài khỏe chứ, máy của người dùng ngài vừa gọi đã tắt..."
"Ha ha, không để ý ta càng tốt, các ngươi đừng hối hận," Lữ Thụ cười lạnh, hắn không tin mình qua chợ đen lại không bán được số linh thạch này!

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play