"Lữ Thụ! Đây là cái gì!" Lữ Tiểu Ngư nhìn thấy trang giấy kim sắc hóa thành lấm tấm bụi vàng bay vào cơ thể mình, có chút luống cuống: "Ta cái gì cũng không làm cả!"

Lữ Thụ nghĩ nghĩ: "Khả năng đây nhất định là thứ thuộc về ngươi đi."

Hắn cũng không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng khi cầm trên tay hắn thì không có phản ứng, ngược lại Lữ Tiểu Ngư vừa lại gần thì liền lập tức có phản ứng.

Vậy chỉ có thể giải thích là: Nó nhận định Lữ Tiểu Ngư.

"Nhanh cảm thụ một chút, xem có cảm nhận được trong cơ thể ngươi có gì bất thường không?" Lữ Thụ hiếu kỳ nói.

Hắn rất muốn biết cái thứ này là công pháp gì.

Lữ Tiểu Ngư sau khi nghe nhắm mắt lại, rồi nhanh chóng mở ra, kinh ngạc nói: "Trong lồng ngực của ta giống như nhiều thêm một cái tinh đồ, trong tinh đồ còn có 7 đóa tinh vân!"

"Cái gì cơ!" Lữ Thụ lần này thật sự kinh ngạc: "Chắc chắn không?"

Sao có thể như vậy, lại giống hệt công pháp của mình!

"Chắc chắn," Lữ Tiểu Ngư gật đầu: "7 đóa tinh vân, có lớn có nhỏ.

Ta cảm giác...

ta giống như có thể giao tiếp với hư không trên trời, dường như có cái gì bóng tối đen sì đang tụ hợp vào tinh đồ trong cơ thể ta, viên chấm nhỏ nhất đó.

Chỉ là thật kỳ quái, tinh đồ thì sáng, chấm nhỏ lại như là hố đen...

Chấm nhỏ không phải nên sáng sao?"

Thế nhưng...

vì sao Lữ Tiểu Ngư lại không cần hát "Ngôi sao nhỏ"?

"Ngươi mẹ nó!" Lữ Thụ lúc đó mặt liền đen lại.

Vì sao mình phải hát "Ngôi sao nhỏ", còn Lữ Tiểu Ngư thì không cần?

Không đúng, trọng điểm mình chú ý hình như không đúng, ha ha.

Lữ Thụ bắt đầu suy tư.

Theo lời Lữ Tiểu Ngư miêu tả, kỳ thực tinh đồ của Lữ Tiểu Ngư và của hắn không giống nhau!

Tinh đồ của hắn là tối tăm, chỉ khi thắp sáng sao trời mới có thể sáng lên một mảnh nhỏ.

Tinh đồ của Lữ Tiểu Ngư thì sáng, sao trời lại tối tăm.

Sau khi Lữ Thụ hát "Ngôi sao nhỏ", tụ hợp vào cơ thể là ánh sao trên trời, sáng chói vô cùng.

Còn Lữ Tiểu Ngư, xác thực là bóng tối đen sì.

Một sáng, một tối tăm, có liên hệ gì sao?

Lữ Thụ không hiểu, Lữ Tiểu Ngư cũng không hiểu, chỉ sợ đám áo khoác đen cũng không hiểu.

Chuyện này quá kỳ lạ rồi.

"Vậy thứ bóng tối đó tụ lại trong cơ thể ngươi là gì, có gì kỳ lạ không?" Lữ Thụ tiếp tục hỏi.

"Không rõ ạ, nó tự tiến vào, sau đó liền tự mình đi vào tinh đồ..." Mắt Lữ Tiểu Ngư sáng lấp lánh: "Lữ Thụ, có phải ta đã thức tỉnh rồi không?"

"Ha ha, ngươi đã thức tỉnh, ta rất chắc chắn..." Lữ Thụ có chút nhức trứng.

Hợp lại người ta không chỉ không cần hát "Ngôi sao nhỏ", mà tu hành đều là tự động, chẳng cần quản gì cả.

Đây chẳng lẽ là công pháp dành riêng cho Lữ Tiểu Ngư lười biếng sao?

Điều này cũng có nghĩa là...

Lữ Tiểu Ngư cũng không cần giống mình không ngủ được, bởi vì Lữ Tiểu Ngư không cần tốn sức dẫn dắt ánh sao tiến vào tinh đồ!

Cái hệ thống yêu thiêu thân gì vậy, vì sao ta lại phiền phức thế này! Chơi chó đẻ à! Ta giờ đổi công pháp còn kịp không, online các loại, rất gấp!

Lữ Thụ lập tức từ danh sách cửa hàng đổi ra một quả Tinh Thần Quả đưa cho Lữ Tiểu Ngư: "Ăn cái này đi, xem có phản ứng gì."

Ngay khi Tinh Thần Quả vừa tiếp xúc với lòng bàn tay nhỏ của Lữ Tiểu Ngư, lại nhanh chóng tan chảy, biến thành ánh sao sáng chói bay vào cơ thể Lữ Thụ...

Không thích hợp, Lữ Thụ cảm thấy không thích hợp.

Không có lý nào Tẩy Tủy Quả có thể ăn, Tinh Thần Quả lại không thể cho người khác ăn.

Là vấn đề công pháp, là công pháp của Lữ Tiểu Ngư bài xích Tinh Thần Quả! Thật kỳ lạ.

Việc này khiến Lữ Thụ một đầu dấu chấm hỏi, chẳng lẽ nói công pháp của hai người họ là đối lập sao?

Tuy nhiên cả hai vẫn còn vài điểm khác biệt.

Lữ Thụ cầm lấy bàn tay nhỏ của Lữ Tiểu Ngư nhìn thoáng qua.

Trên tay mình có một mầm cây, hiện tại đã mọc ra 5 lá cây đại diện cho việc thắp sáng năm ngôi sao thần, còn trong lòng bàn tay Lữ Tiểu Ngư lại không có gì cả.

Hơn nữa, ngọn lửa trong tim Lữ Thụ, Lữ Tiểu Ngư cũng không có.

Không nghĩ ra chuyện gì xảy ra thì dứt khoát không nghĩ nữa.

Trước hết có thể xác định là đây đúng là một công pháp tu hành.

Nếu Lữ Tiểu Ngư có thể sớm một chút thắp sáng sao trời, có được lực lượng siêu việt người thường, Lữ Thụ cũng yên tâm hơn một chút.

Lữ Tiểu Ngư hiện tại càng xinh đẹp hơn, biết đâu lúc nào lại gặp phải người xấu.

Có chút năng lực tự bảo vệ mình cũng coi như không tệ, có thể giúp Lữ Thụ tiết kiệm không ít lo lắng.

Nếu không, vạn nhất Lữ Tiểu Ngư bị bọn buôn người bắt cóc thì sao?

Lúc trước Lữ Tiểu Ngư đi bán trứng gà luộc, chú Lý đã nhắc nhở Lữ Thụ, có người để ý đến tiểu cô nương.

Đây cũng là lý do về sau Lữ Thụ rất ít khi cho Lữ Tiểu Ngư đi giúp, cũng là lý do về sau khi quen biết chú Lý và những người khác hơn, thậm chí chú Lý và họ vỗ ngực cam đoan tổ đội đưa Lữ Tiểu Ngư về nhà, hắn mới hơi yên tâm.

Hiện tại thì hoàn toàn không cần lo lắng nữa.

Chờ qua hơn nửa tháng, Lữ Tiểu Ngư gặp lại người xấu, ha ha, một quyền hơn ngàn cân loli hỏi ngươi có sợ không?

Thêm vào cái đầu nhỏ sớm trưởng thành của Lữ Tiểu Ngư này, ai tốt ai xấu phân biệt rõ ràng.

Nếu thật sự đụng phải bọn buôn người, xem chừng một quyền có thể đánh cho bọn buôn người ị ra shit.

Tuy nhiên Lữ Thụ vẫn nói rõ với Lữ Tiểu Ngư rằng năng lực không thể dùng tùy tiện, dù sao vẫn còn sự tồn tại của áo khoác đen.

Thế là Lữ Thụ lại kể cho nàng nghe những chuyện của Lương Triệt, áo khoác đen, chuyện ở trường, chuyện bị rút máu cũng đều nói một chút.

Đến khi Lữ Thụ chắc chắn Lữ Tiểu Ngư đã nghe lọt tai mới yên tâm.

Về phương diện này, Lữ Tiểu Ngư vẫn rất hiểu chuyện.

Hai người về việc "lặng lẽ phát đại tài" đã đạt được sự nhất trí chung.

Hai người ngồi trên ghế sofa lủm bủm nghiên cứu hơn nửa ngày.

Lữ Thụ cũng kể cho Lữ Tiểu Ngư nghe tình hình công pháp của mình.

Lúc này Lữ Tiểu Ngư mới cuối cùng miễn cưỡng tin rằng Lữ Thụ thật sự không có cách nào biến bánh rán!

Vô cùng miễn cưỡng!

Tuy nhiên tuy nhiên không còn yêu cầu Lữ Thụ biến bánh rán nữa, nhưng vẫn yêu cầu sau này Lữ Thụ mỗi ngày cung cấp đúng giờ hai phần đậu hũ thối, không cung cấp liền làm ầm lên!

Lữ Tiểu Ngư dụi dụi mắt: "Lữ Thụ, ta buồn ngủ.

Ngươi kể chuyện cho ta nghe dỗ ta ngủ đi."

"Không nói, lớn thế rồi còn muốn nghe chuyện?" Lữ Thụ bĩu môi.

"Đến từ cảm xúc tiêu cực của Lữ Tiểu Ngư, +199!"

"Lữ Thụ, ngươi thay đổi! Ngươi trước kia..."

"Dừng, dừng, dừng...

Thay đổi cái rắm thay đổi, kể!" Lữ Thụ hết cả nói.

Cả ngày chỉ biết lẩm bẩm câu này.

Đúng là, trước kia ở viện mồ côi, Lữ Thụ đã kể chuyện cho Lữ Tiểu Ngư nghe rồi.

Lữ Thụ ngồi bên giường Lữ Tiểu Ngư kéo chăn cho nàng, nghĩ nửa ngày cũng không biết kể chuyện gì.

Những câu chuyện nên kể đều đã kể xong rồi.

"Ờ, ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có một ngôi miếu..." Lữ Thụ vừa nói xong, liền phát hiện Lữ Tiểu Ngư đang nằm trên giường bắt đầu cười lạnh...

"Lữ Thụ, ngươi lại chuẩn bị lừa ta bằng cái này...

Ngươi thay đổi..."

"Nghe ta nói hết! Ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có một ngôi miếu, trong miếu có một lão hòa thượng, lớn lên thật xinh đẹp! Xinh đẹp cũng không tranh xuân, chỉ đem xuân tới báo.

Đợi đến khi hoa trên núi rực rỡ, hắn cười giữa bụi cây!" Lữ Thụ tự mình cũng vui vẻ: "Ha ha, cái này ngươi chưa nghe bao giờ phải không!"

Lữ Tiểu Ngư: "..."

"Đến từ cảm xúc tiêu cực của Lữ Tiểu Ngư, +399..."

Thiếu niên chạy loạn lại bởi vì ngẫu nhiên được một quyển Khô Thủy Kinh từ đó bước lên Tu Tiên Chi Lộ, mời đọc, truyện đã hơn 1k chương.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play