Phụ huynh đám nghe Lữ Thụ lời này giận tím mặt:"Ngươi đứa bé này sao lại nói chuyện như vậy? Trong nhà không có người lớn dạy ngươi, ngươi liền có thể thiếu giáo dục đến thế ư?"
Lữ Thụ lắc đầu:"Trong mắt ta, thiếu giáo dưỡng chính là các vị đây.
Lữ Tiểu Ngư tuy phạm sai lầm, nhưng tuyệt đối chưa đến mức bị khai trừ.
Việc bắt người ta xin lỗi một trăm tiếng như vậy quá vũ nhục nhân cách, ta tuyệt đối sẽ không để nàng làm thế.
Các vị, điều mà con cái các vị cần làm bây giờ là đến bệnh viện, chứ không phải lãng phí thời gian ở đây."
"Nói thật lòng, nếu không phải sóc nhà ta hơi thần dị, e rằng cảnh tượng tiếp theo sẽ là đám nữ sinh kia lôi nó ra đùa giỡn, thậm chí Lữ Tiểu Ngư muốn lấy lại cũng khó," Lữ Thụ bình tĩnh nói: "Ta hoàn toàn có thể tưởng tượng được cảnh tượng đó."
Tiểu Hung Hứa nghe Lữ Thụ khen nó thần dị thì mừng rỡ, nhưng bị Lữ Thụ liếc mắt lạnh lẽo, lập tức im bặt, ủ rũ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play