Tháng sáu nắng chói chang, khu chung cư mới xây có một khu chợ chim cảnh và hoa khai trương. Sáng sớm, tiếng trống chiêng đã vang trời, cứ như hội chợ tưng bừng ngày Tết, thu hút cư dân cách đó mấy cây số đổ về.
Chẳng vì lí do gì khác, chỉ là vì họ thích náo nhiệt.
Giản Thời Nhất vừa đến đã thấy dòng người chen chúc không ngớt, lập tức làm cậu hoa cả mắt.
Cậu sợ nắng, đội một chiếc mũ lưỡi trai vàng trắng xen kẽ nổi bật giữa đám đông. Chiếc áo phông rộng thùng thình mặc trên người càng tôn lên vóc dáng mảnh khảnh của cậu. Đôi tay trắng nõn quanh năm không lộ ra ngoài, dưới ánh mặt trời phản chiếu một màu trắng trong suốt, đủ để khiến không ít cô gái phải ngưỡng mộ.
Dưới vành mũ là mái tóc ngắn màu đen mềm mại, mắt hai mí lót khá sâu. Đôi mắt đen láy trong suốt và linh động, cứ thế di chuyển theo dòng người.
Bên phải khuôn mặt của Giản Thời Nhất có một chiếc má lúm đồng tiền nhạt màu, khi cười sẽ lõm xuống một chút.
Nhưng lúc này cậu chẳng có thời gian để cười, đang chen chúc trong đám đông, khó khăn tìm kiếm mục tiêu của mình.
Lí do cậu xuất hiện ở đây rất đơn giản, trước đó không lâu, chậu hoa hồng tỉ muội cậu dốc lòng chăm sóc đột nhiên mọc đầy mạng nhện, dù cố gắng cứu vãn nhưng vẫn không sống được, cành khô héo rũ.
Đây đã là chậu cây thứ 10 cậu phá hoại trong năm nay, nhưng Giản Thời Nhất không tin vào điều đó, kiên quyết muốn nuôi thêm một chậu nữa để thử.
Cậu bạn thân nhiều năm Lục Ngải Ngải sau khi nghe xong đã không chút nể nang mà chế giễu cậu một trận, còn phong cho cậu cái biệt danh “sát thủ chậu hoa”, đồng thời hỏi cậu hôm nay lại định phá hoại thêm loài hoa nào nữa.
Giản Thời Nhất chưa nghĩ ra, đến quầy hàng, lựa chọn mãi vẫn không thấy vừa ý. Chủ yếu là vì hầu hết các loại cây đều đã bị cậu phá hoại qua, cậu thấy ngứa tay, muốn tìm một loại chưa từng nuôi bao giờ.
Chủ quầy là một người đàn ông mập mạp, thoải mái ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ nhìn cậu chọn đi chọn lại. Vì muốn bán được hàng nên hắn ta đứng dậy và đề nghị:
“Soái ca, cậu là người mới hả?”
Giản Thời Nhất, người đã hại chết liên tiếp mười chậu cây hoa, cảm thấy vô cớ chột dạ, sờ mũi gật đầu: “...Ừm.”
Người đàn ông nghe vậy liền có tinh thần, bắt đầu giới thiệu cho Giản Thời Nhất: “Soái ca, người mới nuôi hoa thì tốt nhất nên chọn những loại dễ trồng, tôi đề nghị cậu nuôi loại này. Vừa rẻ lại vừa thiết thực, chăm sóc tốt vẫn có thể ra hoa.”
Nói xong, người đàn ông ung dung chỉ tay vào một nơi khuất nhất ở góc: “Cây mắc cỡ thì sao? Có phải chưa nuôi bao giờ không?”
Đúng là chưa nuôi thật.
Giản Thời Nhất nhìn theo hướng người đàn ông chỉ, một chậu cây xanh tốt đầy lá, vô cùng bình thường. Giữa những chậu hoa đua nhau khoe sắc xung quanh, nó thực sự chẳng nổi bật chút nào, ngay cả những cây mọng nước tinh tế tương tự còn đẹp hơn nó, ít ra người ta còn được trang trí thêm đá nhiều màu sắc, còn nó chỉ có độc một cái chậu lẻ loi.
Nhưng Giản Thời Nhất vốn không phải người chỉ nhìn vẻ ngoài, nuôi hoa luôn theo cảm hứng, không nhất thiết phải nuôi một loại đặc biệt.
Nghe nói cây mắc cỡ chỉ cần chạm vào một cái là sẽ cụp lại, trước đây Giản Thời Nhất chưa từng thấy bao giờ, không khỏi tò mò.
Cậu đi đến, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay chạm vào một chiếc lá xanh của chậu cây mắc cỡ. Chiếc lá xanh lập tức cụp lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, hai nửa chiếc lá như hợp lại thành một.
Giản Thời Nhất cảm thấy thú vị, lại liên tiếp chạm vào vài cái. Những chỗ đầu ngón tay chạm tới quả thực đều “xấu hổ” mà khép lại lá.
Người đàn ông bán hàng là người biết nhìn mặt khách, thấy Giản Thời Nhất nở nụ cười, biết là cậu đã có ý định mua, lập tức thêm thắt để giới thiệu thêm.
Cuối cùng, Giản Thời Nhất bị người đàn ông bán hàng thuyết phục bởi câu nói “bán chạy lắm, chỉ còn một chậu duy nhất này thôi”. Cậu chỉ mất năm tệ* để mua chậu cây mắc cỡ độc nhất vô nhị này, rồi vui vẻ ra về.
[*5 tệ Trung Quốc ≈ 18.425 đồng Việt Nam (1 tệ ≈ 3.685 đồng)]
Không ngờ sau lưng cậu, người đàn ông bán hàng đợi cậu vừa đi, đã cười tủm tỉm nói với người khác rằng đồ nhập về kèm khuyến mãi thế mà cũng bán được.
Hắn ta thầm nghĩ: “Người trẻ đúng là ngây thơ thật.”
“Cho nên sáng sớm cậu đi chợ chim cảnh và hoa chỉ để mua cái thứ này thôi à?”
Đầu video bên kia là một gương mặt non nớt sạch sẽ, Lục Ngải Ngải như vừa mới ngủ dậy, mái tóc màu hạt dẻ lộn xộn lười biếng, không xương cốt tựa vào đầu giường, giơ điện thoại lên không thể tin được nhìn chằm chằm Giản Thời Nhất.
Hắn ta biết rằng vào ngày nghỉ thông thường, nếu không phải Giản Thời Nhất gọi video cho hắn, giờ này hắn ta vẫn có thể ngủ tiếp, kết quả bị lôi dậy chỉ để xem cái chậu cây xấu xí này.
“Đúng vậy, Ngải Ngải cậu xem này, thực sự rất thú vị.”
Giản Thời Nhất mắt sáng lấp lánh, nhìn ra tâm trạng rất vui vẻ. Cậu như dâng hiến một món đồ quý giá, quay màn hình điện thoại về phía chậu cây mắc cỡ đặt trên giàn hoa ngoài ban công, dùng đầu ngón tay làm mẫu một lần.
Lục Ngải Ngải không nhịn được đảo mắt, thấy cậu kia hiếm lạ, hắn ta vui vẻ nói: “Tiểu Thập Nhất, cược không?”
Lục Ngải Ngải và Giản Thời Nhất là bạn thân lâu năm, từ khi học cùng trường cấp hai đã quen biết đến tận bây giờ, biết tất cả bí mật của nhau, cũng hiểu rõ tính cách của nhau.
Giản Thời Nhất vừa nghe câu này, liền biết Lục Ngải Ngải nói như vậy khẳng định lại muốn chơi trò gì đó.
Nhưng dù biết rõ có bẫy, Giản Thời Nhất vẫn cam tâm tình nguyện làm theo. Dù sao bọn họ cũng không phải chưa từng cược, hình phạt cũng không có gì đau khổ, nhiều nhất là bị ăn thịt một bữa.
“Cược gì?” Giản Thời Nhất hỏi.
“Cược chậu cây của cậu nhiều nhất chỉ nuôi được ba tháng. Nếu cậu nuôi sống được quá ba tháng, tôi mời cậu một bữa tiệc lớn.”
Giản Thời Nhất nghĩ lại thành tích trước đây, lâu nhất cũng chỉ được hơn một tháng, quả thực hơi khó.
Nhưng mà, Lục Ngải Ngải ở đầu dây bên kia khuyến khích cậu phải có chí khí sau, Giản Thời Nhất lập tức tin tưởng, đồng ý ngay, thậm chí còn hào sảng nói: “Tôi muốn ăn cua to.”
Cùng với vẻ ngơ ngác lúc nãy quả thực khác nhau như hai người.
Lục Ngải Ngải quá hiểu người anh em này của hắn ta. Ngốc nghếch, chỉ cần vài câu khích lệ đã khiến cậu quên mất bản thân mình là ai. Mỗi lần xem vẻ vô tư vô lo của cậu, Lục Ngải Ngải vừa vui vừa lo, luôn sợ sau này bị tên đàn ông thối tha nào đó lừa đi, còn giúp hắn ta đếm tiền.
Không sai, hắn ta và Giản Thời Nhất quen biết nhiều năm, hiểu nhau tận gốc rễ, tự nhiên cũng biết giới tính của nhau.
Ngày nay, mặc dù Luật Hôn nhân đồng tính vẫn chưa được thông qua, nhưng sự chấp nhận đối với tình yêu đồng tính đã rộng rãi hơn nhiều so với trước đây, cũng sẽ không bị ai lên án.
“Thành giao! Bất quá...” Ánh mắt Lục Ngải Ngải lướt qua một tia ranh mãnh, cười nói: “Nếu cậu thua thì ngược lại.”
“...Ừm.” Giản Thời Nhất đau lòng nghĩ về bữa cua to gần như tiêu tốn gần nửa tháng lương của cậu, cuối cùng vẫn đồng ý.
Dù sao ba tháng mới ăn một lần, cũng không lỗ.
Cậu nghĩ.
Giản Thời Nhất cúp video, bắt đầu tìm kiếm bí kíp nuôi dưỡng cây mắc cỡ.
Ai ngờ cái nhóm chat luôn chỉ sôi động vào giờ làm việc, đến cuối tuần thì lại im lìm như chết, hôm nay lại bất ngờ nhảy ra tin nhắn.
Thiết kế - Lâm Lâm: Tin tức lớn! Nghe nói Lý tiền bối bị điều đi rồi, ngày mai công ty sẽ có lãnh đạo mới!
Trang trí - Tiểu Vũ: Không phải đâu, sao đột ngột vậy, chẳng có tin tức gì cả, trực tiếp công bố à?
Thiết kế - Lâm Lâm: Đúng vậy, nghe các đồng nghiệp văn phòng nói, hôm nay họ còn đi trước đến công ty dọn dẹp vệ sinh đấy [cười khóc.JPG]
Truyền thông - Từ Lệ: Lãnh đạo mới thế nào vậy? Có ai biết không?
Thị trường - Vương Hạo: Tôi cũng nghe nói, hình như là từ tổng bộ phái về, cũng quá coi trọng cái nơi nhỏ bé này của chúng ta rồi.
Thiết kế - Lâm Lâm: Các đồng chí, tôi nói cho mọi người một tin không may mắn đây, tìm hiểu rồi, nghe nói lãnh đạo mới có quan hệ với giám đốc của chúng ta, tính tình không tốt. Xong đời! Tôi ngày mai phải đi sớm để dọn dẹp bàn làm việc. Tuần trước tăng ca bàn làm việc của tôi bừa bộn quá, lỡ ngày mai lãnh đạo đi ngang qua mà thấy thì không chừng bị mắng.
Trang trí - Tiểu Vũ: Tôi cũng phải đi!! Mau gọi 11 đi, tên này đừng ngày mai lại đến công ty trễ. @ thiết kế -11.
Thiết kế -11:?
Đi làm muộn thì làm sao?
Đi làm muộn là sự kiên cường cuối cùng của kẻ làm công.
Tuyệt đối không hối hận!
Giản Thời Nhất dưới sự nhắc nhở của đồng nghiệp vẫn không hối hận, như cũ “chống lại dòng gió”, đúng giờ bước vào cổng công ty, quẹt thẻ thành công, thầm vui trong lòng.
Vừa vào cổng, thấy thang máy sắp đóng cửa, để tiết kiệm thời gian, Giản Thời Nhất ôm chậu cây mắc cỡ chạy chậm vài bước, thành công khiến chiếc thang máy sắp đóng lại mở ra lần nữa.
Trong thang máy không còn ai khác, chỉ có một người đàn ông mặc vest giày da, vẻ mặt lạnh lùng. Anh nhíu mày, lướt qua cậu một cách hờ hững.
Chỉ một cái liếc mắt này, khiến Giản Thời Nhất sững sờ.
Cậu đã đến công ty hơn ba năm, đi lên xuống thang máy hàng trăm lần, chưa bao giờ gặp ai mặc vest vừa vặn và đẹp đến vậy. Trông không già dặn, cũng không có cái bụng bia mà những người thành đạt trong truyền thuyết hay có.
Tất nhiên, người đàn ông nhìn qua ước chừng mới khoảng ba mươi tuổi, chỉ là cái cảm giác áp lực vô hình khiến Giản Thời Nhất tự động xếp anh vào loại người thành đạt.
Và tiêu chuẩn phổ biến nhất của người thành đạt chính là bụng bia, đây là kinh nghiệm mà Lục Ngải Ngải đã đúc kết được sau nhiều năm, dù sao hắn ta cũng đã xem vô số người, bản thân cậu cũng đã chứng kiến một chút.
Giản Thời Nhất tin rằng, lúc này muốn Lục Ngải Ngải ở đây, nhất định không nói hai lời sẽ đuổi theo người ta để xin thông tin liên lạc.
Ai cũng có lòng yêu cái đẹp, nhưng Giản Thời Nhất thì nhát, cậu mới không dám.
“Không vào à?” Giọng nói trầm ổn của người đàn ông vang lên, phá vỡ dòng suy nghĩ miên man trong đầu Giản Thời Nhất.
“À, xin, xin lỗi.” Giản Thời Nhất lập tức vô cùng ngượng ngùng, vội vàng bước vào, lại nhỏ giọng bổ sung một câu “xin lỗi”.
Người đàn ông không đáp lại cậu, mắt nhìn thẳng phía trước không biết đang suy nghĩ gì, cho đến khi thấy Giản Thời Nhất nhấn nút tầng dưới, ánh mắt anh khẽ động, tựa như đánh giá, lại quay lại nhìn cậu một cái, nhìn đến Giản Thời Nhất đầy vẻ ngây thơ vô tội.
Chiếc thang máy hẹp đủ chỗ cho hai người, ở giữa còn cách nhau một khoảng bằng ba nắm tay. Giản Thời Nhất không tự chủ được mà liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.
Chiều cao của anh ta ước chừng từ 1m85 trở lên, Giản Thời Nhất cao 1m75 nên thấp hơn anh ta nửa cái đầu. Chỉ từ sự so sánh chiều cao, khí thế của cậu đã lùn hơn hẳn một bậc, càng không nói đến vẻ ngoài tuấn tú của anh.
Giản Thời Nhất có một gương mặt baby, nhìn thế nào cũng không già đi, chẳng sợ đã tốt nghiệp nhiều năm như cũ vẫn bị người ta xem như sinh viên chưa tốt nghiệp, ở công ty được một đống chị em hâm mộ.
Người đàn ông này lại cùng cậu hoàn toàn tương phản, vai rộng eo thon, có một khuôn mặt mà phần lớn các nữ sinh mơ ước.
Dưới mái tóc vuốt sáp, xương chân mày hơi nhô, ngũ quan lập thể. Khi nhìn người, ánh mắt sâu thẳm tĩnh lặng, mặc ai cũng đoán không ra tâm tư của anh ta, là hình mẫu mạnh 1 mà Giản Thời Nhất cầu mà không được.
Đương nhiên, đây chỉ là ý tưởng nội tâm của cậu, vạn lần không dám nói ra ngoài.
Giản Thời Nhất thấy người này lại liếc nhìn chậu cây mắc cỡ trong lòng cậu, bị cậu phát hiện thì làm bộ như không thấy, thu ánh mắt lại và tiếp tục nhìn chằm chằm vào bảng số tầng đang tăng lên.
Cậu cho rằng người này đối với cây mắc cỡ có hứng thú, liền đặc biệt chủ động đáp lời.
“Đây là cây mắc cỡ, anh đã thấy bao giờ chưa?”
Giản Thời Nhất thẹn thùng cười một cái, mặt mày cong cong, sáng lấp lánh nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh, từ lén lút nhìn trộm biến thành công khai thưởng thức.
“Ừm.” Trần Phác đã từng gặp nhiều loại người quen biết rồi, chuyện có người tỏ ra thân quen với mình cũng không lạ lẫm gì, nhưng vẫn bị đôi mắt kia mê hoặc mà đáp lại.
Ngay khi Giản Thời Nhất đang có vẻ mặt thân thiện như vậy, Trần Phác lại vô tình bổ sung một câu: “Trên mạng thấy rồi.”
Một thứ xấu xí như vậy, nhà bọn anh ta quả quyết sẽ không nuôi.
Trần Phác thầm nghĩ.
Quả nhiên, Giản Thời Nhất nghe xong, nụ cười cứng lại trên mặt, ngượng ngùng cúi đầu, rồi sau đó lại lấy hết dũng khí, như dâng hiến một món đồ quý giá, đưa chậu cây mắc cỡ về phía Trần Phác.
“Anh có muốn chơi thử một chút không, thực sự rất thú vị.” Giản Thời Nhất nói, “Chạm vào một cái là nó sẽ co lại.”
Mày Trần Phác nhíu lại càng sâu, phảng phất như nhăn lại thành một ngọn núi nhỏ.
Nghe xong liền cảm thấy ấu trĩ.