Đó là những cuộc gọi từ bệnh viện.

Cô không phải bác sĩ Tây y, càng không phải bác sĩ khoa cấp cứu, nên việc bệnh viện gọi điện vào lúc nửa đêm chắc chắn không phải để gọi cô đi cứu người.

Nếu không phải cứu người, vậy tại sao lại gọi dồn dập như bùa đòi mạng thế này?

Chẳng lẽ?

Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu cô. Giây tiếp theo, cô đã bật dậy khỏi giường.

"Mặc Bảo, Nhược Nhược, dậy mau! Hôm nay mẹ dẫn các con đi du lịch, nhanh lên không trễ bây giờ!"

Cô lao vào phòng trẻ em, đánh thức hai đứa con còn đang say ngủ.

Nhược Nhược bảo bối:

"Mẹ ơi. . ."

Giọng cô bé lí nhí, ngái ngủ, đôi mắt to tròn long lanh vẫn không muốn mở ra, rõ ràng là chưa tỉnh ngủ hẳn.

Ngược lại, Mặc Bảo vừa nghe thấy hai chữ "du lịch" là tỉnh ngay.

"Du lịch ạ? Mẹ ơi, chúng ta đi đâu thế? Mẹ không phải đi làm ạ?"

"Mẹ xin nghỉ vài ngày, dẫn các con đi Nhật Bản chơi. Mẹ đặt vé máy bay xong hết rồi, định cho các con một bất ngờ đấy. Mau dậy đi nào."

Ôn Hủ Hủ vừa trả lời con trai, vừa nhanh chóng bế cô con gái còn đang nướng trên giường ra khỏi chăn.

Thấy vậy, Mặc Bảo cũng không chần chừ nữa, vội vàng trèo xuống giường.

Hai mươi phút sau, ba mẹ con cuối cùng cũng sửa soạn xong xuôi và ra khỏi nhà.

"Rung. . . rung. . ."

Đúng lúc này, điện thoại của Ôn Hủ Hủ lại rung lên. Cô lấy ra xem, thấy là bạn thân Chung Vãn gọi đến nên mới nghe máy.

"Alô?"

"Trời đất ơi, Nancy, bệnh viện đang làm cái gì thế? Sao phòng khám của cậu đông người thế, cứ như bị lục soát nhà vậy? Mà hình như họ đang tìm cậu đấy, rốt cuộc là có chuyện gì? Cậu đột nhiên xin nghỉ, rồi bệnh viện lại gà bay chó sủa thế này, xảy ra chuyện gì à? Cậu đắc tội với họ hả?"

Chung Vãn ở đầu dây bên kia nói một tràng như súng liên thanh.

Nghe vậy, sắc mặt Ôn Hủ Hủ càng thêm tái nhợt.

"Không có gì đâu, họ chỉ muốn tớ chữa bệnh cho một người, tớ không muốn nên họ đến phòng khám tìm hồ sơ thôi. Cậu đừng lo, đã họ đã tự đi tìm rồi thì cậu mau về đi."

"Thật không?"

Chung Vãn bán tín bán nghi.

Nhưng lúc này Ôn Hủ Hủ không thể nói nhiều với cô ấy nữa, cô không có thời gian, cũng không cần thiết!

Cúp điện thoại, cô lập tức lái xe đưa hai con đến sân bay với tốc độ nhanh nhất.

Ôn Hủ Hủ không thể để mình bị bại lộ. Chưa nói đến việc cả đời này cô không muốn gặp lại gã đàn ông khốn nạn đó, chỉ riêng việc nghĩ cho các con, cô cũng tuyệt đối không để anh ta biết về sự tồn tại của chúng.

Bởi vì, một khi biết, anh ta chắc chắn sẽ cướp chúng đi.

Và với khả năng hiện tại của cô, cô không thể nào đấu lại với một đế chế kinh doanh hàng đầu thế giới!

Chính vì vậy, sau khi nhìn thấy con tiện nhân đó ở bệnh viện tối qua, cô mới về nhà đặt vé máy bay ngay lập tức, rồi gọi điện nhờ Chung Vãn đến bệnh viện giúp cô che giấu giấy tờ và hồ sơ.

Thế nhưng, cô vẫn chậm một bước.

Cô không ngờ tên khốn đó lại hành động nhanh đến vậy, nửa đêm đã kéo đến bệnh viện.

Anh ta không cần ngủ sao?

Chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt của cô mà làm rùm beng lên như vậy!

Ôn Hủ Hủ nghiến răng, đưa hai con chạy như bay đến sân bay. Khi đến nơi, cũng chỉ mất khoảng ba mươi phút.

"Mặc Bảo, con ở đây trông em nhé, mẹ đi đổi thẻ lên máy bay."

"Vâng ạ, mẹ."

Mặc Bảo rất ngoan, cảm nhận được sự vội vã và lo lắng của mẹ, cậu bé liền đồng ý ngay.

Thế là Ôn Hủ Hủ vội vàng cầm giấy tờ đi đổi thẻ lên máy bay.

Nhưng điều khiến cô bực mình là khi cô đến máy làm thủ tục tự động, nhập thông tin vé và giấy tờ vào thì màn hình lại báo không thể nhận dạng.

Bị điên à?

Biết rõ là cô đang vội mà cứ làm khó.

Ôn Hủ Hủ đành phải kiên nhẫn cầm giấy tờ và vé máy bay đến quầy thủ công để đổi.

"Xin chào, tôi muốn đổi thẻ lên máy bay của chuyến bay XX."

"Cô Nancy phải không ạ? Rất xin lỗi, hiện tại cô đã bị hạn chế xuất cảnh."

Không thể ngờ được rằng, sau khi nhân viên ở quầy nhận giấy tờ và vé của cô, lại nói ra một câu như vậy.

Hạn chế xuất cảnh?

Tại sao? Cô đã làm gì chứ?

Ôn Hủ Hủ vô cùng kinh ngạc!

"Xin lỗi, tôi muốn hỏi tại sao tôi lại bị hạn chế xuất cảnh?"

"Xin lỗi, tôi không biết lý do. Tôi chỉ biết chúng tôi nhận được thông báo rằng bác sĩ Nancy của bệnh viện Clear bị cấm xuất cảnh. Nếu cô có thắc mắc gì, có thể gọi cho chính quyền hoặc hỏi bệnh viện của cô."

". . ."

Chết tiệt!

Mất hơn mười giây, Ôn Hủ Hủ cuối cùng cũng không nhịn được mà chửi thề một tiếng!

Bác sĩ Nancy của bệnh viện Clear!

Vậy còn cần phải hỏi nguyên nhân nữa sao? !

Tên súc sinh, cặn bã đó! Sao hắn đến đây mà vẫn có thể quyền lực đến mức này? Tùy tiện ra lệnh cho hãng hàng không hạn chế cô xuất cảnh sao?

Và điều đáng sợ nhất là, hắn còn điều tra ra được cô định bay đến Nhật Bản!

Ôn Hủ Hủ tức đến toàn thân run rẩy, trước mắt tối sầm lại.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play