"Hoắc Dận, sao không nói gì? Ta hỏi con mà? Tại sao không ở yên trên lầu? Lúc ta đi xuống đã dặn con thế nào? Bây giờ con đã trở nên không nghe lời như vậy rồi sao?"
Sau khi nghe tin con trai lén chạy xuống lầu, Hoắc Tư Tước, người bị ép phải tạm dừng cả cuộc họp, vừa bước vào văn phòng đã mắng một trận.
Mặc Bảo: '. . .' Mặc Bảo cũng rất tủi thân. Cậu muốn nói rằng cậu không phải là đứa con mà anh đang tìm, cậu là một đứa khác. Cậu làm sao biết được tên nhóc cứng đầu kia lại đột nhiên chạy xuống?
Mặc Bảo chán nản ngồi trên sofa, úp mặt vào tay hờn dỗi.
"Ba, ba đừng la con nữa, con cũng đang bực mình lắm đây. Con chạy xuống đây dĩ nhiên là để đi chơi rồi, con đã năm tuổi rồi, không còn là em bé nữa, không thể cứ bị nhốt mãi được!"
"Cái gì?"
Hoắc Tư Tước đang ngồi ở bàn làm việc, tưởng mình đã nghe nhầm!
Hoắc Dận là một người tuyệt đối không nói nhiều một lúc, lại càng không nói với người khác rằng mình đang bực. Cậu là một người sống nội tâm đến mức gần như tự kỷ, khi tức giận chỉ biết tự nhốt mình trong phòng.
Tuyệt đối không thể nào nghe được từ "bực" từ miệng cậu.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play