Hoắc Dận vẫn bị người giúp việc dắt đi.
Nhưng không hiểu sao, cậu cứ cảm thấy có hai luồng ánh mắt từ phía sau đang nhìn mình chằm chằm. Ánh mắt đó khiến cậu bất giác nhớ lại lúc ở trên thuyền.
Khi đó, cũng là ánh mắt như vậy. Cô ở trong khoang thuyền bị nhốt, khổ sở cầu xin cậu đi qua để cô nhìn một chút.
"Đưa nó cho tôi!"
Cậu đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía người phụ nữ này.
Trong phút chốc, Ôn Hủ Hủ đang chìm trong đau buồn bỗng vui mừng khôn xiết, như thể được sống lại. Cô lập tức ôm hộp bánh đậu xanh chạy tới.
"Dận Dận. . . dì biết con sẽ không ghét bỏ mà. Con yên tâm, dì làm rất sạch sẽ, cũng rất ngon, lát nữa con thử xem."
Cô ngồi xổm trước mặt cậu bé, khóe mắt vẫn còn đỏ hoe, nhưng khi nói những lời này, cô đã không kìm được niềm vui trong lòng, vừa khóc vừa cười, trông như một đứa trẻ ngây ngô trong phim hoạt hình.
Hoắc Dận lạnh lùng "ừm" một tiếng.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT