Anh việc gì phải làm thế.
Nếu cô thật sự định nói ra, thì hôm qua ở bữa tiệc, việc gì phải liều mạng như vậy.
Ôn Hủ Hủ ngồi trên giường bệnh, mọi ánh sáng trong mắt đều vụt tắt. Giống như một bông hoa đột nhiên mất đi sức sống, cô ngồi im lìm ở đó, rất lâu, rất lâu không hề cử động.
Mãi đến gần trưa, bên ngoài vang lên tiếng bước chân vui vẻ.
"Mẹ ơi, mẹ ơi chúng con đến thăm mẹ này, mẹ có nhớ chúng con không?"
Giọng trẻ con non nớt vang lên từ bên ngoài, Ôn Hủ Hủ nhìn ra cửa phòng bệnh, lập tức nhìn thấy một cô bé mặc váy hồng, nhanh như một con én lao về phía cô.
Là bé Nhược Nhược.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT