Về phần Hoắc Dận.
Cậu không nói một lời, chỉ lẳng lặng chạy vào bếp lấy cho mẹ một hộp sữa và hai chiếc bánh điểm tâm mà chị Vương vừa làm xong.
Mấy đứa trẻ này đều rất yêu mẹ của chúng.
Thế là chiều hôm đó, bốn mẹ con đã chơi rất lâu trong vườn hoa. . .
Hoắc Tư Tước về đến nhà vào khoảng hơn năm giờ. Vào một ngày hiếm hoi có nắng, ánh chiều tà vẫn chưa tan hẳn. Vừa bước vào, anh đã bắt gặp một khung cảnh tuyệt đẹp: hoàng hôn buông xuống, những vệt nắng chiều cuối ngày màu đỏ rực rọi xuống khu vườn được bài trí xinh xắn, tựa như khoác lên một tấm voan mỏng óng ánh. Dưới lớp voan ấy, những đứa trẻ đáng yêu hệt như những chú thỏ con lanh lợi đang đuổi bắt, nô đùa trong những lùm cây, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười giòn tan.
Còn người lớn thì sao?
Cô lặng lẽ ngồi trên ghế dài, mái tóc dài buông xõa trên vai, trên người khoác một chiếc áo khoác màu kaki, trông vừa tĩnh lặng vừa dịu dàng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play