Trên mặt Trì Chu Hùng đầy vẻ cười lạnh, hắn giơ tay vung lên, sáu tên thủ hạ của hắn lập tức vây kín Lâm Phàm.
"Chỉ có mấy người các ngươi? Không còn ai khác?" Lâm Phàm liếc nhìn một lượt rồi hỏi.
"Sợ hãi?" Trì Chu Hùng cất lời: "Biết đã đắc tội ai chưa? Bây giờ hối hận cũng đã muộn rồi." Có vẻ tên này đã hiểu sai ý của mình. Lâm Phàm lập tức cảm thấy có chút câm nín. Bên ngoài con hẻm, Vương Chính Vĩ với vẻ mặt lạnh nhạt bước đến:
"Lâm Phàm này Lâm Phàm, vừa rồi ta đã cho ngươi đủ mặt mũi rồi, không ngờ ngươi không biết tốt xấu, bây giờ thì đã muộn rồi." Vương Chính Vĩ bước đến bên cạnh Trì Chu Hùng, việc hắn nhờ Trì Chu Hùng làm chuyện như thế này cũng không phải lần một lần hai.
Hắn cất lời: "Hay là thế này, ngươi quỳ xuống dập đầu xin lỗi ta, ta chỉ đánh gãy một cái chân của ngươi thôi, thế nào?" "Tiểu huynh đệ, mau mau quỳ xuống đi, Vương thiếu gia không phải là người ngươi có thể chọc nổi đâu."
Trì Chu Hùng ‘hảo tâm’ khuyên nhủ: "Bây giờ Vương thiếu gia đang có tâm trạng tốt, chỉ cần quỳ xuống là có thể tránh được việc bị gãy một cái chân. Lúc này mà cậy mạnh thì vô ích thôi, cứ dập đầu đi, sau này mấy cái chân còn lại mà sống, vẫn có thể là một người thọt, nếu không thì nửa đời sau cũng chỉ có thể sống trên xe lăn mà thôi." Đám người này lấy đâu ra tự tin mà đòi đánh gãy chân của mình chứ?
Lâm Phàm khẽ lắc đầu, vừa mới chuẩn bị ra tay thì đột nhiên, trong hẻm nhỏ truyền đến tiếng của Tô Thanh: "Vương Chính Vĩ! Ngươi muốn làm gì!" Đám người nhìn lại, Tô Thanh và Hứa Đông đang đứng ở lối vào hẻm nhỏ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play