Trong một căn phòng cũ kỹ, đồ đạc chất đầy khắp nơi, có một vài cái bịch nilon rơi dưới đất, có hai nữ sinh vừa chạy vào.
" Diêu Ngư phải làm sao đây, quỷ nhảy lầu sắp đuổi đến rồi" tiếng nói đầy sợ hãi của một nữ sinh vang lên bên tai.
Văn Dục nghi hoặc, nhưng cũng không để ý nhiều, chỉ cho rằng có người đang ở bên cạnh hắn nói chuyện mà thôi.
" Tĩnh Tĩnh cậu bình tĩnh lại, hiện tại chỉ có hai người chúng ta ở cạnh nhau, phải cùng nhau nghĩ biện pháp".
Lại một giọng nói của một cô gái vang lên, Văn Dục lúc này cũng tỉnh táo hoàn toàn, hắn phát hiện bản thân đang ở trong một cái hộp bút bằng chất liệu đặc biệt, vừa nhỏ vừa chật, bên cạnh còn có mấy cây bút khác đủ mọi loại.
" Nhưng mà Diêu Ngư tớ sợ quá" Quách Tĩnh Tĩnh nắm chặt tay của bạn thân Văn Diêu Ngư.
Văn Diêu Ngư vỗ tay bạn thân, mong cô có thể bình tĩnh trở lại.
Mà bên ngoài lớp sương mù, một cái màn hình giả lập đang chiếu trên không trung, bên dưới là những người dân bình thường đang ngẩng đầu nhìn lên.
3 năm trước sương mù xuất hiện quỷ dị hoành hành, muốn sống sót thì phải có một quỷ linh ở bên cạnh, quỷ linh có thể mạnh có thể yếu, nhưng chắc chắn có thể giúp người bình thường chống chọi với làn sương mù thần bí này.
Quỷ linh chính là những vật dụng có linh tính, giống như lúc sương mù xuất hiện đã từng có người đào ra một thanh kiếm có linh tính, bây giờ người kia đã trở thành kiếm tiên trấn giữ một thành rồi.
Cùng với sự xuất hiện của quỷ dị, các nơi trên thế giới đều sẽ xuất hiện một màn hình thực tế ảo trong suốt, cái màn hình này có thể coi là gần như livestream toàn bộ quá trình một người ở bên trong sương mù.
Mỗi một đứa trẻ đủ 18 tuổi thành niên đều phải bước vào trong sương mù để tìm quỷ linh phù hợp với bản thân, mà những đứa trẻ 18 tuổi trong cả nước là quá nhiều, nhiều đến mức không có đủ quỷ linh để cung ứng, cùng với sự thiếu hụt của quỷ linh, nhân loại phát hiện ra một sự thật tàn khốc.
Chỉ cần trong một thành phố không có thiếu niên nào có thể tìm được quỷ linh thì thành phố đó sẽ bị sương mù nuốt chửng, 3 năm nay số thành phố bị luân hãm trong sương mù đã lên đến 32 thành.
Năm nay lại là một lứa trẻ 18 tuổi khác bước vào trong vụ giới.
* Vụ: ở đây là sương mù
Mà sự kiện này diễn ra được hơn 2 ngày rồi trong thành phố Vân Nam đã có hơn 650 đứa trẻ đã bị tước đi tư cách tìm ra quỷ linh, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi đã có hơn 150 người bị đá ra ngoài 500 người chết do bị ăn mất, có thể thấy vụ giới này, nguy hiểm đến mức nào.
Tất cả người dân trong thành phố Vân Nam đều nhìn lên chiếc màn hình trong suối lớn trăm mét kia trong lòng chỉ có sự lo lắng và sợ hãi.
Nếu 200 thiếu niên còn lại không tìm được quỷ linh thì thành phố Vân Nam cũng sẽ bị luân hãm, thành phố Vân Nam nằm ở ngoài rìa của thục địa, nếu vụ giới sâm chiếm thì thành phố Vân Nam chính là nơi có khả năng bị vụ giới nuốt chửng nhất.
Trong vụ giới, tại một khu trung cư cao 18 tầng có một đám thiếu niên đang trốn tránh khắp nơi.
Trung cư này rất cũ kỹ, mặt tường bong tróc, nền nhà thì có vài vết lõm, trên tường là những dấu tay máu, trong một số nơi còn có thể thấy tay chân bị cắn đứt của những thiếu niên xấu số.
Ngoài trung cư là một cây liễu rất lớn, cành lá xum xuê không gió cũng tự lay động, chỉ cần nhìn vào thân cây ai cũng sẽ phải sợ hãi, bởi vì trên thân cây liễu là chi chít mặt người, có cái cười có cái khóc, có những biểu cảm khác nhau, ai nhìn vào cũng thấy âm trầm. Cành cây thì giống như cánh tay quỷ đang vươn ra, lúc này không ai còn nghi ngờ về việc vì sao không có gió lá cây vẫn đung đưa rồi.
Mà cách 100m lấy cây liễu làm trung tâm là một vùng sương mù đang di chuyển chập chờn.
Trong một căn phòng có biển số nhà ở tầng 15 , hai nữ sinh đang ôm nhau trốn dưới bàn làm việc của một gia đình nào đó.
Đây chính là hai cô gái ban đầu mà Văn Dục nghe thấy tiếng nói chuyện, hai cô gái này mặc dù sợ hãi nhưng vẫn không kêu ra tiếng, chỉ biết dùng tay bịt chặt miệng, chỉ sợ bản thân sơ ý sẽ khiến quỷ nhảy lầu chú ý đến.
Mà bên trong căn phòng này, quỷ nhảy lầu tay chân xiêu vẹo đang nghiêng ngả lảo đảo bước đi qua đi lại, tay chân nó gãy vặn vẹo buông thõng xuống, chân đi cà quéo qua lại.
" Diêu Ngư... Tĩnh Tĩnh...Diêu Ngư...Tĩnh Tĩnh..." tiếng gọi khàn đặc phát ra từ tiếng miệng của quỷ nhảy lầu.
Quỷ nhảy lầu là một nam quỷ, quần áo trên người nó rách rưới, thậm chỉ có thể nhìn thấy một vài nơi trên cơ thể của nó có những dấu vết bầm tím do bị va đập, nhưng điều khiển người ta kinh hãi nhất chính là phần bụng của quỷ nhảy lầu đã bị nát bét do rơi từ độ cao xuống, dạ dày lòng phèo tim gan đều rơi ra ngoài, cứ chốc chốc nó lại dùng cánh tay gãy xương đẩy nội tạng vào trong bụng.
Ghê tởm cực kì, cũng kinh dị đến mức tim của hai cô gái cũng sắp ngừng đập.
" Tĩnh Tĩnh...sao cậu không cứu tớ" Tiếng nói chuyện lại lần nữa phát ra, nhưng lần này âm thanh đó không còn khàn khàn như lúc trước nữa, mà thay vào đó là một giọng nam dễ nghe.
Vừa nghe thấy âm thanh này Quách Tĩnh Tĩnh chợt nắm chặt tay của bạn thân Văn Diêu Ngư, nước mắt từ trong hốc mắt chảy xuống không ngừng, tuy vậy Văn Diêu Ngư vẫn có thể nhìn thấy rõ sự sợ hãi trong mắt cô bạn thân này.
Bởi giọng nói kia là của một người bạn hàng xóm của Quách Tĩnh Tĩnh, cậu ấy tên Trần Siêu, vì giúp Quách Tĩnh Tĩnh chạy thoát Trần Siêu đã ở lại làm mồi nhử, Trần Siêu đã bị chính quỷ nhảy lầu ăn thịt, giờ đây nó lại dùng giọng nói của Trần Siêu để gọi Quách Tĩnh Tĩnh, một nỗi oán hận trào dâng trong lòng Quách Tĩnh Tĩnh, cùng với đó là một nỗi sợ hãi đến mức tuyệt vọng.
Bịch... bịch... bịch bịch bịch tiếng bước chân quái dị dần dần đi xa.
Văn Diêu Ngư lúc này mới buông tay xuống ngẩng đầu thở dốc, trong lòng có một sự thả lỏng, nỗi sợ hãi cũng tạm thời bị áp xuống.
" Hi hi hi hi~ tìm thấy người rồi" một cái đầu be bét máu tươi cùng óc trắng đột nhiên trồi ra, con mắt trong cái đầu kia đã rớt ra ngoài, nếu không có dây thần kinh kéo lại thì nó sẽ rơi lên khuôn mặt thanh tú của Văn Diêu Ngư.
“ Hítttt....”
“ aaaaaa....”
Tiếng hít khí cùng tiếng hét đồng loạt vang lên, tiếng hét kinh sợ của Quách Tĩnh Tĩnh khiến cho Văn Diêu Ngư đột nhiên cảm thấy màng nhĩ đau nhức, chỉ biết trơ mắt nhìn cô bạn thân lảo đảo ngã quỵ xuống.
Quỷ nhảy lầu hiện tại đang nằm trên bàn, hai chân đặt trên đất, lưng nằm trên chiếc bàn làm việc, cái đầu thì trực tiếp ngửa ra, cái cổ cũng đã bị gãy giờ chỉ còn một lớp da kéo lại.
Văn Diêu Ngư bình tĩnh lại nhanh chóng kéo bạn thân Quách Tĩnh Tĩnh chạy đi, nhưng mà do chịu sự kích thích quá lớn khiến cho đôi chân của Quách Tĩnh Tĩnh trở nên mềm nhũn, Văn Diêu Ngư vừa kéo một cái cả người cô ấy thậm chí còn ngã lên người cô, thậm chí còn kéo theo Văn Diêu Ngư cũng ngã xuống theo.
Lúc Văn Diêu Ngư ngã xuống tay vô thức đưa ra muốn nắm lấy một thứ gì đó, nhưng mà không những không nắm được thứ gì thậm chí tay của cô còn quơ qua khiến cho một hộp bút đổ xuống.
Văn Dục đang xem kịch vui đột nhiên bị hất đổ, ba chấm.
Quỷ nhảy lầu lúc này đã đi đến, nó đứng chắn trước lối đi duy nhất, nụ cười bên môi nó cong lên, nụ cười đó càng kéo càng rộng, rộng đến mức đến tận mang tai, thậm chí răng lợi đều bị lộ hết ra ngoài, hết sức kinh dị.
Quách Tĩnh Tĩnh đã sợ đến mức ngồi ngơ ngác ở đó, trong đầu không nghĩ được thứ gì khác.
Văn Diêu Ngư không cam lòng chết như vậy, nhưng nỗi sợ hãi đã khiến cô không thể nào hành động thêm nữa, chỉ biết trừng lớn mắt nhìn.
Lạch cạch lạch cạch.
Tiếng vật nhỏ lăn dưới nền đất khiến cho Văn Diêu Ngư vô thức nhìn xuống.
Cô nhìn thấy một cây bút được khắc họa hoa văn màu đỏ rất đẹp đang lăn đến trước đầu ngón tay của cô, cây bút này là một cây bút đỏ.
Trong lòng Văn Diêu Ngư khẽ động trực tiếp nắm chặt lấy cây bút đó, chờ khi quỷ nhảy lầu đến gần trở tay dùng hết sức lực đâm cây bút ra.
Vốn tưởng rằng cây bút này sẽ bị gãy khi chạm vào quỷ, nhưng không nghĩ tới cây bút này trực tiếp đâm thủng qua đầu của quỷ nhảy lầu.
Quỷ nhảy lầu vốn đang trong tư thế bước đi, khuôn mặt kinh dị đột nhiên ngưng đọng lại, đồng tử chỉ nhỏ như hạt đậu run rẩy dữ dội, giống như đang sợ hãi.