"Ông chỉ có được tài làm dữ với tôi, có giỏi thì làm dữ với cháu trai mình kìa! Ông cảm thấy ăn khoai lang rất tủi thân sao? Ông có giỏi thì giống như người ta kia kìa, ăn thịt nha! Tôi cũng được ăn ké đội trưởng đội sản xuất nhà ông!"

Trần Hồng Mai bực bội nói.

Giang Phúc Toàn sửng sốt.

"Ai? Cháu trai nào?"

Ông buột miệng hỏi.

Khi bình tĩnh lại mới biết đó là Giang Châu.

Dù sao con trai của lão nhị không ở thôn Lý Thất.

Trần Hồng Mai cười nhạt: "Ngoại trừ Giang Châu, còn có thể là ai? Ngày hôm nay thằng ranh kia ăn thịt xào ớt đó! Tui ngửi được rất rõ ràng! Cây ớt trong sân nhà hắn bị hái không ít trái! Chắc chắn không sai!"

"Hắn chỉ là một kẻ vô công rỗi nghề cũng có thể ăn thịt, ông là đại đội trưởng đội sản xuất, mỗi ngày ăn khoai lang, ông nghĩ mình hay lắm sao!"


Giang Phúc Toàn có chút choáng váng.

Phải một lúc sau mới trấn tĩnh, hiểu ra rốt cuộc Trần Hồng Mai đang nói gì.

"Ăn thịt? Chắc bà ngửi lầm rồi đó!"

Giang Phúc Toàn lạnh mặt, nói: "Nãy giờ cứ úp úp mở mở, tình huống của gia đình hắn bà còn không rõ sao? Hai con bé kia sắp chết đói rồi! Khoai lang cũng không có mà ăn, thịt từ đâu ra?"

"Dầu gì cũng là thím của người ta, phải giữ ý chút chứ, nói xàm!"

Trần Hồng Mai muốn phản bác.

Thế nhưng lời đến miệng, lại không biết nên nói như thế nào!

Bà không có chứng cứ!

Cũng không thể đã nói là mình đã ngửi được!?

Trên thực tế, bà cũng hiểu được chuyện này cực kỳ phi lý.

Chẳng qua hôm nay vừa gây sự với Giang Phúc Toàn, bà giận dữ lên tiếng.

"Ngày mai Tiết Thanh Minh rồi, tui vào huyện thành mua chút thịt, trở về làm Thanh Minh Quả."

Giang Phúc Toàn gặm khoai lang.

Nói đến thịt, ông ta cũng thèm.

Nói xong lại nhìn về phía Trần Hồng Mai.

"Xem dáng vẻ thèm thuồng của bà đi! Để người khác nhìn thấy, lại khiến con trai mất mặt!"

Lúc này Trần Hồng Mai nghe có thịt ăn, lập tức trở nên dễ chịu hơn hẳn.

"Hừm."

Bà châm lửa bếp, nhét củi vào lò lửa.

"Ai không ghen tỵ khi gặp tui? Tui sẽ không để con trai tui mất mặt đâu!"

Nhắc tới con trai Giang Minh Phàm.

Hai người đều cười tươi như hoa.

Cũng đúng tôi.

Mặc kệ người ta có ăn thịt hay không?

Dfu sao có Giang Minh Phàm, đó chính là cháu trai vàng bạc của lão Giang gia bọn họ!

Bọn họ vô cùng tự hào!

~~~

Đoàn Đoàn Viên Viên lần đầu thấy đèn điện, vui vẻ đến mức nhảy tưng tưng trên giường.

Sau khi Giang Châu cùng hai đứa trẻ chơi đùa một lúc, sau đó cùng Mộng Ly dỗ hai cô con gái ngủ.

"Em và con ngủ đi, anh đi ra ngoài một chuyến, chắc khuya lắm mới về, không cần lo lắng cho anh."

Liễu Mộng Ly liếc nhìn Giang Châu.

Có chút mất tự nhiên nói: "Ai lo lắng cho anh?"

Giang Châu cười cười không nói gì.

"Nhớ kỹ khóa chặt cửa, anh sẽ mang chìa khoá đi ra ngoài."

Giang Châu nói xong cũng cầm lấy cây đèn dầu chuẩn bị ra khỏi cửa.

Hắn chuẩn bị đi ra ngoài hái lá ngải cứu.

Ngày mai sẽ là Tiết Thanh Minh, hắn muốn tranh thủ trời còn chưa sáng đi hái lá ngải cứu.

Càng nhiều thời gian, thì càng hái được nhiều lá hơn.

Nói như vậy, sáng sớm ngày mai là có thể sớm xuất phát.

Nhìn Giang Châu mang theo đèn dầu ra khỏi nhà.

Liễu Mộng Ly đoán được hắn muốn đi hái lá ngải cứu.

Trong lòng cực kỳ phức tạp.

Giang Châu đi tới gần cổng.

Liễu Mộng Ly suy nghĩ một lúc, bước nhanh tới, nhẹ giọng nói: "Về sớm một chút, chú ý an toàn, đừng tới chân núi gần quá, có lợn rừng."

Thôn Lý Thất là vùng núi.

Ba mặt toàn núi.

Lợn rừng nhiều, sói nhiều, nghe người già nói, cả hổ cũng từng thấy.

Nói chung, rất nguy hiểm.

Giang Châu quay đầu nhìn cô cười.

"Biết rồi, yên tâm đi."

Dứt lời, lập tức cầm theo đèn dầu ra cổng.

Liễu Mộng Ly đứng ở tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm cửa viện một lúc, sau đó âm thầm giậm chân, xoay người trở về phòng.

Cô lo cho Giang Châu làm gì?

Cái thôn Lý Thất này, hắn quen thuộc hơn mình nhiều.

Sẽ không đến mức làm chuyện điên rồ, dâng mình vào miệng của dã thú!


~~~

Nhưng Giang Châu thật lựa chọn làm chuyện điên rồ.

Cũng không phải vì hắn liều.

Mà là sáng sớm hôm nay lúc hái lá ngải cứu, hắn phát hiện, tới gần chân núi Bàn Cửu Loan, có một mảng lớn lá ngải cứu cùng rau dại mọc cực tốt.

Bàn Cửu Loan sở dĩ kêu tên này, nghe các cụ tại thôn Lý Thất kể là vì ngọn núi này rất cao.

Phải leo lên chín khúc cua lớn mới lên đến đỉnh núi.

Sơn thế hiểm trở, mãnh thú rất nhiều, vô cùng nguy hiểm.

Tới ban ngày còn đỡ.

Buổi tối quá nguy hiểm.

Nhưng Giang Châu lựa chọn mạo hiểm.

Dù sao hắn phải tốc chiến tốc thắng, hái đầy hai cái ni lông túi, lại hái một giỏ rau dại, như vậy thu nhập có thể gấp bội.

Vì tiền, mạo hiểm một lần, đáng giá.

Giang Châu bắt đầu hái lá ngải cứu.

Lá ngải cứu rất nhiều.

Giang Châu hái với tốc độ rất nhanh.

Hơn một giờ sau, hai cái ni lông túi đã đầy ắp.

Hắn gói lại túi ngải cứu, lại đi vào rừng trúc dưới chân núi.

Lúc này, măng xuân mọc rồi.

Đây cũng là mỹ vị hiếm có.

Trong huyện thành gần như không ăn được, nếu như đem đi bán, chắc chắn cũng vô cùng hút hàng.

Giang Châu mang theo giỏ đi vào rừng trúc.

Đi chưa được mấy bước đã nhìn thấy măng mới mọc..

Vỏ ngoài đen trắng, có lông tơ, thêm vài chiếc lá nhỏ.

Đang trong thời điểm tươi ngon nhất.

Hắn mừng rỡ, vội ngồi xổm người xuống bắt đầu đào măng.

Sau khi đào được hai ba gốc, hắn đang chuẩn bị nhỏm dậy, rời khỏi rừng trúc.

Bỗng nhiên nghe phía sau truyền đến một loạt tiếng bước chân dày đặc lao nhanh.

Là lợn rừng.

Đàn lợn rừng thành đang chạy qua.

Nhân lúc bóng đêm, tới đồng ruộng phá hoại hoa mầu.

Trong bóng đêm tĩnh lặng, này thanh âm từ trên núi lao xuống, cứ như tiếng sấm rầm rầm.

Giang Châu vừa mới trọng sinh, quen cuộc sống đô thị hiện đại, trong chốc lát không phản ứng kịp.

Đầu óc hắn trống rỗng trong 3 giây.

Ngay sau đó, bùng nổ.

Cái quái gì vậy.

"Trời **! Lợn rừng!"

Giang Châu không nhịn được chửi thề.

Lập tức ném rổ măng đang cầm trong tay xuống đất.

Hắn quay đầu liều mạng lao ra khỏi rừng trúc.

3 phút sau.

Giang Châu ngồi xổm bên cạnh con đường làng nhỏ, thở hồng hộc như trâu uống nước, chỉ cảm thấy sau lưng đau rát.

Cũng may mình tuổi còn trẻ, thân thể khoẻ mạnh, chạy còn nhanh.

Một rổ măng thì không đáng tiếc, sáng mai qua nhặt là được.

Hai túi đựng đầy đủ lá ngải cứu còn ở chỗ đó, Giang Châu cũng không dám đi lượm.

Ai biết hiện tại lợn rừng còn ở đó hay không.

Giang Châu ngồi chồm hổm dưới đất, lau mồ hôi trên đầu, mới đứng lên, lại cảm thấy phía sau đau rát.

Chắc lúc chạy từ trong rừng trúc ra ngoài, bị cành cây gì đó chọt trúng.

Hắn cắn răng, đứng dậy, nhặt lên cây đèn dầu đã tắt trên mặt đất, mượn nhờ ánh trăng mò mẫm trở về nhà.

~~~

Trong phòng.

Liễu Mộng Ly nằm ở trên giường làm sao cũng ngủ không được.

Lần đầu tiên cô phát hiện, thì ra mình cũng sẽ mất ngủ.

Hơn nữa, quan trọng nhất lại là vì Giang Châu.

Đoạn thời gian trước Liễu Mộng Ly nghe trưởng thôn trong thôn nói, sắp sang xuân, súc sinh trên núi sẽ hoạt động sôi nổi.

Không ít nông dân trong thôn đã xảy ra xung đột với dã thú.

Tổn thương không ít người.

Mà đó còn là ban ngày.

Mà lúc Giang Châu rời đi, lại là buổi tối...

Liễu Mộng Ly trở mình.

Ép mình đi vào giấc ngủ.

Nhưng càng cố ngủ thì càng ngủ không được.

Trong mơ mơ màng màng, bỗng nhiên nghe bên ngoài sân truyền đến một loạt tiếng bước chân.

Cô lập tức thức giấc.

Vội vểnh tai lắng nghe.

Là Giang Châu.

Cô có thể nghe ra tiếng bước chân.

Tiếng bước chân của Giang Châu có chút loạn, dường như có gì đó không ổn.

Liễu Mộng Ly còn tưởng đó là ảo giác của mình.

Nhưng cơn buồn ngủ dần biến mất, âm thanh ngoài cửa sổ càng ngày càng rõ ràng.

Giang Châu dường như đi vào bếp.

Theo tiếng nước vang lên, là tiếng rít của hắn.

Liễu Mộng Ly cảm thấy tim mình thắt lại.

Cô theo bản năng mặc quần áo đứng dậy, kéo lượng đèn điện, hướng phía phòng đi ra ngoài.

"Anh làm sao vậy?"

Nhờ ánh đèn yếu ớt từ cửa sổ soi đến, Liễu Mộng Ly thấy rõ Giang Châu trước mặt.

Cô cực kỳ hoảng sợ.

Cô nhìn thấy phía sau Giang Châu toàn là huyết.

Lúc này Giang Châu đã cởi áo, dội nước lạnh ra sau lưng!

Lại không biết bị thứ vật gì đâm trúng, sợ nhiễm trùng nên lấy nước rửa sạch.

Đáng tiếc ở phía sau lưng.

Không tiện lắm.

Nước lạnh dội vào, rát quá.

"Sao anh lại bị như vầy?"

Giang Châu đứng dậy, vội xoay lưng sang hướng khác, tránh doạ sợ Liễu Mộng Ly.

"Anh không sao, chỉ bị cành cây đâm rách, anh tắm một chút, đợi lát nữa đi ngủ."

Giang Châu nói: "Buổi tối trời lạnh, anh nhanh vào đi."

Liễu Mộng Ly mấp máy môi.

Cô nhìn Giang Châu, có chút mâu thuẫn.

Trên thực tế nếu là trước đây, cô sẽ không quản sống chết của hắn.

Thế nhưng nhớ tới hành vi trong hai ngày này của hắn, Liễu Mộng Ly cũng không thể không quan tâm.

"Nếu như trong vết thương còn lưu lại dằm sẽ bị nhiễm trùng, đến lúc đó còn phải tốn tiền khám bệnh."

Liễu Mộng Ly dừng một chút, nói.

Cũng không biết cái cớ này là cho Giang Châu hay cho mình.

Cô đi tới, chỉ chỉ trong phòng, nói: "Đi vào trong, tôi lau cho anh."

Giang Châu sửng sốt.

Hắn không nghĩ ngờ Liễu Mộng Ly sẽ quan tâm mình.

Nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng, hắn gật đầu tiện tay ném cái áo dính máu xuống đất, đi theo cô.

Liễu Mộng Ly: "..." người này, cười cái gì cười, đáng đời hắn bị đau!

Hai người trước sau đi vào phòng trong.

Đi vào phòng.

Dưới bóng đèn mờ tối, Đoàn Đoàn Viên Viên đang ngủ say.

Liễu Mộng Ly bưng một chậu nước qua đây, mượn nhờ ánh đèn, cuối cùng thấy rõ vết thương sau lưng Giang Châu.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, cô cũng không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh.

Một vết thương dài khoảng bàn tay, uốn éo dữ tợn.

Có vẻ bị đầu nhọn cành cây đâm bị thương rồi.

Bên trong cũng có không ít dằm gỗ nhỏ.

Cô không hiểu sao lại thấy xốn mắt.

"Lúc đào măng thì xui xẻo lợn rừng chạy xuống núi, anh phải dọt lẹ, không chú ý nhiều như vậy."

Giang Châu cười nói.

Hắn đưa lưng về phía Liễu Mộng Ly, nhìn hai đứa bé ngủ say, giọng nói nhẹ nhàng.

Liễu Mộng Ly không nói.

Cô cầm khăn mặt vắt khô, tránh phần bị thương, rồi lau sạch máu đen xung quanh.

Rồi cầm chiếc kim thiêu nhỏ xíu, khưi ra dằm gỗ ẩn trong thịt, cuối cùng tìm mấy miếng vải sạch, nhét tro bếp vào miệng vết thương, sau đó băng lại thật kỹ.

Toàn bộ quá trình, Giang Châu không rên một tiếng.

"Xong rồi."

Liễu Mộng Ly nói.

Bất tri bất giác, cô đã chảy đầy mồ hôi.

Giang Châu đứng lên, thử cử động, chợt quay đầu hướng về phía Liễu Mộng Ly cười.

"Không đau."

Hắn nói xong bèn đi ra ngoài.

"Anh đi ngủ sớm một chút, ngày mai chờ anh trở lại làm Thanh Minh Quả cho các con ăn! Bánh nhân thịt nữa!"

Sau khi nói xong Giang Châu bèn đi ra ngoài.

Liễu Mộng Ly đứng trong phòng.

Nhìn bóng của hắn hoà vào màn đêm đen.

Trong lòng bỗng nhiên thấy xót xa.

Không đau?

Khinh cô ngốc sao?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play