Hai người vội vã múc cho mình một tô, đang ăn thì nhìn thấy một thanh niên, đẩy chiếc xe bằng ván gỗ, trực tiếp hướng tới sạp hàng của mình.

"Muốn ăn bún sao?"

Bà chủ nhanh chóng đứng lên hỏi.

Ông chủ đã chuẩn bị mở nắp nồi ra.

Đã thấy người tuổi trẻ cười cười, lắc đầu, nói: "Chú, thím, cháu không phải tới ăn bún."

Phu thê hai người sửng sốt.

Không phải tới ăn mì?


Vậy là...?

"Cháu tới bán lươn."

Thanh niên khẽ cười nói.

Người này đương nhiên là Giang Châu.

Giang Châu nói xong, tay chân lanh lẹ xách thùng gỗ trên xe đẩy tay xuống.

Tràn đầy hơn nửa thùng.

Bên trong đen như mực, nhìn kỹ thì thấy tất cả đều là con lươn lớn màu vàng đen.

Chắc mỗi con phải hơn một cân đấy!

Hai vợ chồng sửng sốt, chợt ngẩng đầu nhìn nhau.

Lão bản nương nhếch miệng cười nói: "Chàng trai, ánh mắt còn rất tốt, con lượn này được đấy!"

"Bao nhiêu tiền một cân?"

Ông chủ vừa ăn bún vừa hỏi.

Giang Châu trầm ngâm chốc lát, nói: "Chú, thím, lươn của cháu đều bắt được từ trong ruộng, hoang dã thật sự, đầu cũng lớn, mùi vị ngon, máu lươn càng là đại bổ."

"Chú thím xem, 1 tệ một cân, được không?"

1 tệ một cân.

Giá tiền này rẻ hơn so với thịt heo không ít.

Không thể nào so sánh với hậu thế nữa.

Nhưng vào thập niên tám mươi này, lại không quá bình thường.

Dù sao, 1 cân thịt mỡ có thể ăn rất lâu, có thể rán dầu có thể ăn tóp mỡ.

Không giống như lươn, còn phải phí dầu để làm, xử lý lại phiền phức.

Cũng chỉ trong huyện thành mới có người mua, nếu như trong nông thôn, sẽ không có ai muốn ăn.

Giá thị trường bình thường là 1 tệ 1 hào một cân.

Giang Châu báo ra giá cả 1 tệ, đã rất rẻ rồi.

Quả nhiên, nghe câu nói của Giang Châu, hai vợ chồng bỗng nhiên nhếch miệng cười.

"Được được được! Chàng trai này làm ăn rất được!"

Ông chủ nói, rồi bảo vợ vào trong sạp lấy cân ra.

"Lươn của cháu phẩm chất tốt, to nhỏ đều tốt, như vậy đí, sau này nếu như cháu bắt được, cứ đưa tới cho chú, dù to nhỏ thì chú đều trả con giá 1 tệ một cân, được không?"

Ông chú cười nói.

Giang Châu lập tức mỉm cười.

"Dạ được! Cảm ơn chú!"

"Chú sảng khoái như vậy, làm ăn chắc chắn càng ngày sẽ càng phát đạt!"

Sau khi trọng sinh một đời, hắn hiểu được tầm quan trọng của nói ngọt.

Quả nhiên mới nói mấy câu, đã dụ được ông chủ mặt mày rạng rỡ.

Trong chốc lát, bà chủ tới.

Cầm giỏ trúc có thể đổ vào nước, còn có một chiếc cân cũ, đổ ra tất cả lươn trong thùng gỗ.

Cân.

"Tổng cộng 10 cân 2 lạng!"

Chậc.

Không xê xích bao nhiêu.

Giang Châu yên lặng giơ ngón tay cái cho mình ở trong lòng.

Hắn thế này thì chẳng phải đã tiết kiệm được tiền mua cân sao?

"Nè, đây là 10 tệ 2 hào, cháu cầm đi!"


Ông chủ đưa tiền tới.

Giang Châu cẩn thận cất kỹ, lại nói tiếng cảm ơn, lúc này mới rời đi.

10 tệ 2 hào, cộng thêm 3 tệ 9 hào vừa rồi bán rau cúc vàng, ngày hôm nay tổng cộng thu được 14 tệ 1 hào.

Chỉ là còn chưa tính tiền vốn thu mua lươn.

Giang Châu kiểm lại một chút.

Giờ số tiền mình có thể sử dụng, tổng cộng là 11 tệ 7 hào 8 xu.

Hắn nhìn đống tiền xu trong túi, bỗng nhiên bất đắc dĩ xoa xoa mi tâm.

Ai!

Vạn sự khởi đầu nan.

Nhưng giờ tìm được con đường mới bán lươn, Giang Châu tin tưởng, tiếp tục tích luỹ tiền tài, hắn có thể chuyển sang một công việc kinh doanh có lợi hơn!

~~~

Cung Tiêu Xã.

Giang Châu tỉ mỉ lựa chọn ở trên quầy vải.

Thật ra thời đại này, cũng có thợ cắt may.

Thế nhưng thợ may trong thợ cắt may tương đối đắt, hơn nữa kiểu dáng thật sự không hề dễ nhìn.

Hơn nữa, có một số tiểu thư nhà có tiền, đã dưỡng thành thói mỗi ngày xem báo chí, xem ti vi.

Đặc biệt là các bộ phim truyền hình Hồng Kông, sau khi được chiếu trên ti vi, kiểu dáng áo quần bên trong trở thành đối tượng được săn đón.

Cho nên, thời đại này các cô gái phần lớn đều tự mình tới Cung Tiêu Xã mua vải vóc.

Sau đó sẽ chọn kiểu dáng, cho thợ cắt may gia công.

Có tiền thì mua vật liệu tốt, ít tiền thì mua vải rẻ tiền.

Về vấn đề quần áo, Giang Châu cũng có ý nghĩ của chính mình.

Chỉ cần nắm bắt cơ hội kinh doanh và cách làm tốt, là hắn có thể kiếm được rất nhiều tiền.

Nhưng giờ còn thiếu vốn để bắt đầu.

Giang Châu cũng không tính nhúng vào quá sớm.

Hắn ở cẩn thận quan sát từng cuộn từng cuộn vải, cuối cùng chọn trúng cuộn vải có những bông hoa nhỏ.

Nhuộm màu vàng óng, điểm xuyết những bông cúc nhỏ xinh đẹp ở trên đó.

Chất liệu này là cotton nguyên chất, được đánh giá là loại vải thượng hạng.

Giang Châu biết nếu như Liễu Mộng Ly ở chỗ này, chắc chắn sẽ không để cho mình mua.

Thế nhưng cứ coi đây là chút lòng riêng của mình.

Dù cho 11 tệ 7 hào 8 xu trong tay còn cần để lại để thu mua lươn.

Thế nhưng, Giang Châu muốn.

Kiếm tiền nhanh so với niềm vui của hai cô con gái.

Hắn nhất định sẽ không chút do dự lựa chọn vế sau.

"Đồng chí, tôi muốn miếng vải này, bao nhiêu tiền một thước vậy?"

Nhân viên bán hàng đã đi tới, dùng cây thước dài trong tay chỉ vào đống vải và nói: "Là cái này sao?"

Giang Châu gật đầu.

Quỹ viên nói: "Cuộn vải là vải bông thượng hạng, nếu có phiếu vải thì là 1 tệ một thước, không có thì 1 tệ 3 hào một thước."

Giang Châu lấy phiếu vải ra.


6 phiếu vải.

Mua 6 thước vải, cũng chỉ vừa đủ cho hai cô con gái làm mỗi bé một bộ.

Giang Châu trả tiền, nhận vải, nhanh chóng đi về nhà.

~~~

Đi thẳng trở về thôn Lý Thất.

Giang Châu cảm thấy đau nhức ở bắp chân và bụng.

Hắn đẩy xe đẩy tay, mặt trên đặt thùng không, lúc trở lại cũng tiện tay hái ít rau cần dại.

Về đến nhà, hắn đẩy mạnh xe đẩy tay vào sân nhỏ, nhanh chóng đi đến bên cạnh lu nước, dùng muôi múc nước, há miệng lớn uống một ngụm lớn.

Trong phòng, Liễu Mộng Ly đang gắp thức ăn cho hai đứa con nít, nghe tiếng động, hai đứa con nít lập tức chạy ra bên ngoài.

"Ba ba ~ ba ba đã về rồi?!"

"Viên Viên, nhớ ba ba ~ "

Hai đứa con nít ỏn ẻn ngây thơ nói.

Một trái một phải, lao mạnh vào trong lòng của Giang Châu.

Liễu Mộng Ly cũng nhìn thoáng ra phía bên ngoài.

Sau khi nhìn thấy Giang Châu cầm trong tay muôi múc nước, cô lập tức nhăn mày.

"Có nước đun sôi trong bình sứ, đừng uống nước lã, không an toàn."

Liễu Mộng Ly nói.

Giang Châu nhếch miệng cười, đồng ý.

Hắn buông muôi múc nước, lại đưa ra tay, nhẹ nhàng quét qua sống mũi của hai đứa con nít.

"Ba ba, ma ma nói Đoàn Đoàn cùng em gá isắp có quần áo mới mặc rồi!"

Cái đầu nhỏ đầy tóc mềm mại của Đoàn Đoàn cọ cọ ở trong lòng của Giang Châu, dáng dấp nũng nịu khiến cho trái tim của Giang Châu ấm áp.

"Viên Viên, muốn mặc, váy váy hoa ~ "

Hai ngày này Viên Viên ăn nhiều chất béo.

Khuôn mặt nhỏ nhắn dường như cũng mịn màng hẳn.

Lúc này núc ních thịt, có hơi hồng hào, không còn là da mặt vàng khe như màu nến trước đây nữa.

Giang Châu nhịn không được, nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn hình quả trứng của con gái.

"Đoàn Đoàn Viên Viên có muốn mặc váy hoa không??"

Giang Châu hỏi.

Hai đứa con nít vừa nghe đến váy hoa, ánh mắt lập tức sáng lên, ôm chân của Giang Châu dùng đầu cọ mạnh.

"Váy hoa ~ váy hoa ~ "

"Đoàn Đoàn thích hoa váy ~ "

"Viên Viên cũng thích ~ "

Giang Châu lau mồ hôi trên trán.

Hắn cười nói: "Tốt, Đoàn Đoàn Viên Viên nhắm mắt lại, lát nữa mới có thể mở mắt ra nhé!"

Hai đứa con nít ngoan ngoãn nghe lời nhắm hai mắt lại.

Giang Châu đi tới trước xe đẩy tay, lấy ra 6 thước vải dùng giấy báo gọi lại.

6 thước vải, vào thời hiện đại thì xấp xỉ 5 m2.

Vừa đủ may cho hai con cô con gái mỗi bé một bộ.

Giang Châu cầm vải, đi tới bên cạnh hai đứa con nít.

Bọn trẻ đang to mò từ từ nhắm hai mắt, vươn hai bàn tay nhỏ bé, che mắt lại.

Nhưng thực sự lại quá háo hức.

Hai đứa trẻ len lén từ giữa kẽ tay lộ ra một khe hở.

"Ba ba ~ xong chưa?"

Đoàn Đoàn ỏn a ỏn ẻn hỏi.

"Viên Viên, muốn nhìn ~ "

Giang Châu đi tới trước mặt hai con, cười nói: "Được rồi ~ "

Hai đứa con nít nghe vậy, lập tức thả tay xuống mở mắt ra.

Một khối vải hoa cúc xinh xắn gọn gàng lập tức xuất hiện ở trước mặt của hai cô con gái nhỏ.

Hai đứa con nít kinh ngạc sững sờ.

Hai cô bé còn chưa từng có bái kiến xinh đẹp như vậy nhỏ bé vải len sọc!

"Nhìn có được hay không?"

Giang Châu hỏi.

"Đẹp! Đoàn Đoàn! Thích! Thích!"

"Viên Viên cũng thích! Giặt rũ giúp cất!"

Hai đứa trẻ, hoa chân múa tay vui sướng, muốn vươn bàn tay nhỏ bé chạm vào bông hoa nhỏ, rồi lại sợ làm dơ.

Dáng vẻ cực kỳ thận trọng, khiến cho Giang Châu vừa chua xót lại cảm động.

Hắn nói: "Để ma ma may váy cho Đoàn Đoàn Viên Viên, có được không nào?"

Liễu Mộng Ly cũng vừa từ trong nhà bước ra.

Cô nhanh chóng nhìn thấy khối vải hoa ở trong tay của Giang Châu.

Liễu Mộng Ly đau lòng đi tới.

"Chất liệu này là bông tinh khiết, 1 thước 1 tệ à!?"

Cô có chút tiếc tiền: "Bọn nhỏ lớn nhanh, mua vải mắc như vậy lãng phí."

Giang Châu chỉ cười.

"Chỉ cần con thích, tiền này sẽ không xài uổng."

Giang Châu biết, tuy Liễu Mộng Ly tiếc tiền, thế nhưng đương nhiên cô rất ưng ý về khối vải này.

Dù sao, quần áo đẹp đẽ, người nào không thích?

Hơn nữa vẫn là mua váy cho con gái.

"Đáng tiếc là không thể mua vải may váy cho em được."

Giang Châu bỗng nhiên mở miệng nói.

Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm Liễu Mộng Ly.

Cô vợ sửng sốt, chỉ cảm thấy gương mặt hơi nóng lên.

"Tui có áo quần mặc rồi, không cần..."

"Em mặc vào, nhất định rất đẹp."

Liễu Mộng Ly còn chưa nói hết câu, Giang Châu đã mở miệng cắt ngang cô.

Hắn cười khanh khách nhìn mình, ánh mắt dịu dàng, có tia tình ý mà từ trước tới giờ Liễu Mộng Ly chưa từng nhìn thấy.

Trái tim của cô cứ như bị vật gì đó chạm vào.

Gương mặt cũng nóng rực như bị lửa thiêu.

"Chiều này tui phải đi đến nhà dì Trương ở đầu thôn mượn máy may."

Liễu Mộng Ly nhanh chóng chuyển trọng tâm câu chuyện, nhẹ giọng nói.

Giang Châu cũng không suy nghĩ nhiều.

Hắn lại dùng khăn mặt lau mồ hôi trên trán, nhếch miệng cười.

"Anh đi làm cơm."

Thịt heo mua vào Tiết Thanh Minh còn chưa ăn xong.

Vì sợ hư.

Giang Châu còn ướp muối.

Cắt một miếng thịt, cho vào nước sạch rửa hai lần, rửa sạch gần hết muối dính trên đó.

Giang Châu mới bắt đầu nấu ăn.

Rau cần dại xào thịt, ớt khô xào hái ngoài cửa, một tô trứng hấp, và canh gan heo còn sót lại từ hôm qua.

Cuối cùng là một nồi lớn đầy cơm trắng.

Dựa vào tốc độ kiếm tiền hiện giờ của Giang Châu muốn ăn thịt tươi mỗi ngày cũng có chút miễn cưỡng.

Dù sao mới vừa trọng sinh có vài ngày.

Ngôi nhà này giống như một ngôi nhà tranh vách đất, chỗ nào cũng có vết nứt, chỗ nào cũng cần tiền sửa.

Giang Châu cũng không gấp.

Chân đạp thực địa, bước từng bước một.

Hắn chắc chắn có thể để cho bọn nhỏ có được cuộc sống tốt.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play