Nghe lời nói của Giang Châu, Liễu Mộng Ly chợt cảm thấy có chút xấu hổ.

Cô đã hiểu lầm Giang Châu.

Huống hồ, thật ra tuy trước đây Giang Châu là một thằng chồng tồi.

Thế nhưng cha mẹ chồng đối với mình khá tốt.

Liễu Mộng Ly gật đầu, nói: "Được, buổi chiều chúng ta cùng nhau làm Thanh Minh Quả, sáng mai đi đưa cho cha mẹ."

~~~

1 giờ rưỡi một nhà bốn người ngồi vào bàn ăn cơm.

Canh cá trích trắng sữa, cá long hội chua cay, rau cần dại xào thịt, còn có rau xanh xào Mã Lan đầu.

4 món ăn được đặt ngay ngắn ở trên chiếc bàn gỗ cũ nát, mùi vị thơm ngát, khiến cho người ta ch** n**c bọt ròng ròng!

Đây nếu là trước kia, Liễu Mộng Ly nghĩ cũng không dám nghĩ.

Lúc ấy chính mình chỉ cầu ăn no là đủ rồi.

Nhưng hiện tại không chỉ ăn no, hơn nữa còn là cơm gạo trắng, ăn cá cùng thịt!

"Ăn nhiều một chút, ngày hôm nay đi một ngày đường, vất vả em rồi."

Giang Châu gắp một đũa thịt qua.

Liễu Mộng Ly thấy miếng thịt nạc trong chén cơm.

Đầy mỡ, óng ánh, chảy lên cơm trắng.

Cô không kìm được ngẩng đầu nhìn về phía Giang Châu.

"Cảm ơn..."

Cô nhẹ giọng nói.

Nói thật, nếu nói cô hoàn toàn tin tưởng Giang Châu.

Thì không.

Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng.

Kể từ sau khi cô ở cùng Giang Châu, cô đã trải qua đủ mọi khổ đau trong suốt 4 năm này.

Hắn từng đánh cô, lấy trộm số tiền mà cô đã làm việc chăm chỉ để dành để mua thực phẩm bổ sung dinh dưỡng cho con mình.

Cũng từng chửi mình, quát nạt con.

Mọi thứ đều là sự thật từng xảy ra.

Suốt bốn năm dài, so vơi 2 ngày ngắn ngủi.

Vẫn không đủ để cho Liễu Mộng Ly tháo xuống phòng bị.

Thế nhưng trong lòng cô cũng biết, hai ngày qua, tất cả những điều mà Giang Châu đã làm đáng được bản thân nói một tiếng cám ơn.

Giang Châu cười cười.

Ngẩng đầu nhìn cô.

"Nếu thật muốn cám ơn anh, thì ăn nhiều một chút."

Gương mặt của Liễu Mộng Ly hơi nóng lên.

Cô ừ nhỏ đến mức không thể nghe được, sau đó cúi đầu gắp cơm.

Đây tính là cám ơn gì?

Rõ ràng chính là... chính là đối tốt với mình.

Trong lòng cô lại mâu thuẫn trăm bề.

Canh cá trích uống rất ngon.

Hai đứa con nít thơ ngây thở hổn hển một đứa uống một bát canh lớn.

Nếu không phải là Giang Châu lo lắng hai đứa trẻ uống nhiều canh ăn sẽ no ăn không nổi nữa, hai đứa con nít còn muốn uống thêm.

"Ăn thêm cơm đi, nếu không... buổi chiều sẽ đói bụng!"

Giang Châu nói với hai cô con gái nhỏ xíu của mình.

Đoàn Đoàn Viên Viên lưu luyến lần nữa nhìn canh cá trích, lúc này mới gật đầu, mỗi đứa đơm một một chén cơm nhỏ bắt đầu ăn.

Giang Châu ăn xong đầu tiên.

Hắn chuẩn bị làm Thanh Minh Quả.

Trước luộc lá ngải cứu, sau đó nhào thành với hỗn hợp gạo nếp và gạo tẻ, nhào mạnh tay là được.

Đó là công việc mỏi tay.

Giang Châu không để Liễu Mộng Ly làm.

Hai đứa bé cơm nước xong xuôi thì lập tức buồn ngủ.

Liễu Mộng Ly ru con ngủ trưa xong, đã nhìn thấy Giang Châu nhào Thanh Minh Quả thành cục tròn.

Hắn tìm một miếng vải xô che lên quả, bắc lên bếp còn hơi ấm để giữ ấm.

Lúc này đã bắt đầu băm thịt làm nhân bánh rồi.

"Con đã ngủ chưa?"

Nhìn Liễu Mộng Ly từ trong nhà đi ra, Giang Châu ngẩng đầu hỏi.

"Rồi."

Liễu Mộng Ly đi tới: "Có chuyện gì tui có thể làm không?"

"Không cần."

Giang Châu cười nói.

"Băm thịt làm nhân bánh gần đủ rồi, em nghỉ ngơi đi."

Liễu Mộng Ly: "..." người này, cho rằng mình là heo sao?

Từ hai ngày trước, sau khi Giang Châu thay đổi tính cách, việc nhà từ lớn đến nhỏ đều do hắn làm hết.

Liễu Mộng Ly cũng không biết mình có thể làm gì.

Quá rảnh rỗi, khiến cô thật sự không quen.

Đang suy nghĩ có nên ra ruộng ươm giống hay không, kết quả đã nhìn thấy hai cây măng do Giang Châu chất đống ở góc tường.

Ánh mắt của cô sáng lên.

Nghiêng đầu hỏi Giang Châu: "Đó là thứ để làm nhân Thanh Minh Quả sao?"

Giang Châu gật đầu.

Cô nhanh chóng đứng lên, đi tới, cầm hai cây măng tới.

Lại mượn dao phay từ trong tay của Giang Châu, khéo léo dùng dao từ bên ngoài xác măng rạch một đường xuống tận cùng.

Một tiếng vang "roẹt" giòn vang.

Măng này thật dễ lột.

Cô ngồi trên bậc thang, bắt đầu lột măng.

Giang Châu nhìn động tác liên tục của cô, bỗng nhiên dừng lại, chợt nở nụ cười.

Hắn nghiêng đầu nhìn cô.

Liền nhìn thấy Liễu Mộng Ly đang đang nghiêm túc lột măng.

Ánh nắng chiều tươi sáng rực rỡ, rơi vào trên người của cô.

Tóc của cô mặc dù coi như có hơi dinh dưỡng không đầy đủ, thế nhưng những lọn tóc mềm mại như tảo biển óng ánh sau lưng cô.

Cô không có tóc mái.

Chăm sóc tóc rất phiền phức.

Những lọn tóc mảnh mai che đi phần trán, phần chân tóc rất đẹp.

Da rất trắng, mũi rất cao, môi dầy quyến rũ.

Trái tim của Giang Châu bỗng nhiên đập loạn.

"Làm sao vậy?"

Dường như cảm thấy ánh mắt của Giang Châu rơi ở trên người mình.

Liễu Mộng Ly nhẹ giọng hỏi.

Nét mặt có chút bối rối.

Cô vươn tay xoa, xoa xoa ở trên mặt mình: "Trên mặt tui dính lọ sao?"

Giang Châu giật mình.

Hắn cười.

"Không có."

Nếu thật nói có.

Đó là về nội dung của video ngắn rất phổ biến ở các thế hệ sau, đó là – sắc đẹp.

Giang Châu bị ý nghĩ của chính mình chọc cười.

Liễu Mộng Ly: "..."

Vậy hắn nhìn mình chằm chằm để làm chi?

Khiến người ta... thật ngại mà.

"Lột xong rồi."

Động tác của Liễu Mộng Ly rất thành thạo.

Mặc dù là thanh niên trí thức, thế nhưng sinh hoạt nhiều năm như vậy ở nông thôn, cô đã sớm thích ứng.

Giang Châu tiếp nhận, rửa sạch, lại băm măng. Sau đó, cùng nhân thịt thả vào một cái bồn lớn, rắc gia vị lên, quấy đều.

"Được rồi!"

Cuối cùng cũng làm xong tất cả công tác chuẩn bị.

Giang Châu cười xoa xoa mồ hôi trên trán.

Liễu Mộng Ly đã dọn dẹp bàn nhỏ, đặt một lớp túi ni lông sạch sẽ lên trên để tránh bẩn bàn.

Giang Châu bưng hai cái bồn tới.


Hai vợ chồng mỗi người ngồi xuống một ghế đẩu nhỏ, bắt đầu gói Thanh Minh Quả.

Ánh mặt trời ôn hoà.

Không khí trong lành.

Chóp mũi truyền đến mùi thơm ngát của ngải cứu.

Giang Châu cán bánh đều như in, còn Liễu Mộng Ly thì nhanh nhẹn gói Thanh Minh Quả.

Hai người rõ ràng chưa từng làm với nhau, thế nhưng lúc này, lại cực kỳ ăn ý.

~~~

Vào lúc này, ở căn nhà cách vách.

Trong sân, đại gia đình Trần Hồng Mai đang gói Thanh Minh Quả.

Ngày hôm nay trong Thanh Minh Quả, có chừng 1 cân nhân thịt bánh, nhưng lại đều là thịt mỡ!

Bà vừa nghĩ lấy tiếp đây đặt lên nồi chưng, chất mỡ lan ra xung quanh.

Đặt ở trong miệng khẽ cắn.

- Chậc chậc!

Chắc chắn vô cùng thơm!

Một cái bàn bát tiên, Giang Đại Quý cùng Vương Tú Nga cũng đang giúp đở gói Thanh Minh Quả.

Nhà đông người.

Viên Thanh Minh Quả cũng nhiều.

Lúc này sử dụng khoảng 6 cân bột.

Hai người cũng ngại để cho Trần Hồng Mai làm một mình, lập tức chạy tới cùng làm chung.

Nặn hình cánh hoa thì Giang Đại Quý không biết.

Thế nhưng, nhào bột cùng cán bánh, thì lão vẫn có thể làm được.

Người già, chỉ sợ bị con dâu ghét bỏ.

Huống chi, Giang Đại Quý cùng Vương Tú Nga vốn phải sống cùng với gia đình ba của Giang Châu, Giang Phúc Quốc.

Giang Đại Quý không nỡ xa đứa cháu vàng cháu bạc Giang Minh Phàm.

Luyến tiếc danh tiếng này!

"Mẹ, trong nhân bánh này, bỏ khoảng 1 cân thịt heo đấy!"

Trần Hồng Mai bắt đầu làm bộ kể khổ: "Đó là Phúc Toàn ảnh thương bố mẹ, nhìn nhà khác mà xem, ai ăn nổi mang Thanh Minh Quả nhân thịt chứ?! Bố mẹ xem đi, Phúc Toàn thiệt hiếu thuận!"

Giang Đại Quý cười đến cảm thấy mỹ mãn: "Đúng đúng đúng, con ta Phúc Toàn có bản lĩnh! Không uổng công bố thương nó! Cũng không biết cháu vàng cháu bạc của bố, ngày hôm nay có Thanh Minh Quả ăn hay không!"

Vương Thanh Nga cũng tiếp lời: "Đúng vậy, tiếc là xa quá, học ở tận kinh thành, hay nhờ người nào đó mang qua hộ, thương cháu của bà quá, học bài thiệt khổ cực."

Trần Hồng Mai thấy hai cụ thương con trai bảo bối của mình, bỗng nhiên vui đến mức cười ra mặt.

Bà ta đảo mắt nhanh như chớp.

"Một cân thịt heo tới những 1 tệ 9 hào, tiền lương của Phúc Toàn ảnh chỉ có nhiêu vậy, nhà chúng ta ăn còn không đủ."

Trần Hồng Mai làm bộ thở dài.

"Chúng ta khổ thì khổ thôi, cũng không đáng gì, cũng không biết Minh Phàm giờ như thế nào."

"Thằng bé cũng quá hiểu chuyện, tiền không có cũng không nói với trong nhà, điện báo cũng tiếc gửi về."

Trần Hồng Mai nói.

Còn dụi dụi mắt, cứ ra sắp khóc.

Lời nói vừa thốt ra, Giang Đại Quý sao chịu nổi chứ.

Giang gia của bọn họ, nhiều năm như vậy, mới có thể xuất hiện một sinh viên đại học!

Năm ngoái đã oanh động mười dặm tám thôn!

Nếu ngay cả đem cơm cũng không có mà ăn, nói ra thì khác gì ném hết mặt mũi của Giang Đại Quý lão rồi!


"Chuyện này không thể được! Chúng ta có thể nghèo đến đâu cũng có thể chịu được, nhưng cháu vàng cháu bạc của ta không thể bị đói!"

Giang Đại Quý sừng sộ lên, nói: "Ngày mai ta phải đi bảo thằng hai thằng ba đưa tiền qua đây, chuyển cho Minh Phàm, Hồng Mai con điện báo cho Minh Phàm, bảo nó cứ ăn uống đầy đủ! Ông nội nó nói!"

"Ai!"

Trần Hồng Mai lập tức vui vẻ ra mặt.

"Ta nhất định nói với Minh Phàm, nói tiền này là cho bố đưa ạ!"

Lời nói này khiến cho Giang Đại Quý cười như nở hoa.

Ba người đang trò chuyện vui vẻ, thì nghe thấy tiếng cửa mở.

Là Giang Phúc Toàn đã trở về.

Ngày hôm nay Trần Hồng Mai có thịt ăn, hơn nữa vừa rồi Giang Đại Quý bảo ngày mai chú hai chú ba đưa tiền cho con trai, tâm trạng đang tốt!

Kết quả là thấy Giang Phúc Toàn xụ mặt.

Cứ như người khác nợ ổng 100 tệ!

"Phúc Toàn về rồi sao?"

Vương Thanh Nga vội thả Thanh Minh Quả trong tay xuống, nhìn về phía Giang Phúc Toàn.

"Thế nào, mồ mả dọn dẹp xong chưa?"

Theo lý thì chuyện Tiết Thanh Minh viếng mồ mả tế bái tổ tiên đều do Giang Đại Quý đi làm.

Thế nhưng hai năm qua tuổi tác của Giang Đại Quý đã lớn.

Vì vậy mới để cho lão đại Giang Phúc Toàn đi làm.

Giang Phúc Toàn buồn bã lên tiếng.

Đi tới, đáp một tiếng "Bố mẹ".

Sau đó bèn nói với Trần Hồng Mai: "Bà qua đây, tui có việc cần nói với bà."

Trần Hồng Mai sửng sốt.

Trong miệng làu bàu.

"Chuyện gì không thể chờ tui gói xong Thanh Minh Quả hẵng nói à?"

Bà đứng lên, oán giận nói: "Thực sự là quan lớn thì to mồm, không biết đồng chí phụ nữ chúng ta khổ cực bao nhiêu à!"

Trần Hồng Mai rất thích càm ràm.

Nếu như vào lúc thường, Giang Phúc Toàn chắc chắn sẽ cãi nhau với bà.

Nhưng hôm nay, ông thật sự không có ý này.

Ông cảm thấy, chuyện của gia đình Giang Châu đã vượt ra khỏi phạm vi suy nghĩ của mình.

Ông nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy vẫn nên thương lượng chuyện này với vợ mình thì ổn hơn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play