Thật ra cô không muốn "oe oe oe" đâu, đó chỉ là bản năng của một đứa trẻ sơ sinh, chính cô cũng không kiểm soát được.
【A a a, bế ta lên! Ta muốn xem tên bạo quân kia đã thưởng những thứ tốt gì cho ta!】
Lệ phi dở khóc dở cười bế cô lên.
【Mẫu thân mỹ nhân hiểu ta quá! Cái giường trẻ con này được đấy, đồ vật trên đó trông có vẻ rất đắt tiền. Chờ khi ta lớn không dùng đến nữa, sẽ đem hết những thứ giá trị trên đó bán đi!】
Hoàng thượng: “...”
【Trong các cái tráp kia đều là gì vậy?】
Hoàng thượng ra hiệu cho người mở các cái tráp, rồi lấy một viên ngọc bích trong một cái tráp, tiến đến trước mặt Lệ phi, đặt lên người Ngu Y Lạc.
“Đây là ngọc bích phụ hoàng tặng cho Lạc Lạc, Lạc Lạc có thích không?”
Ngu Y Lạc giơ bàn tay nhỏ bé, cầm lấy viên ngọc bích, khó khăn đưa đến trước mắt. Viên ngọc bích có màu sắc và chất liệu mềm mại, không có một chút tạp chất, xem ra đây là một khối ngọc quý.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play