Phòng 104 trở nên tĩnh lặng.
Khang Tiệp đang định vào nhà vệ sinh thì quay trở lại, tỏ vẻ ghét bỏ: "Đừng làm phiền Chi Chi học bài được không? Hình Thư thì ngoài chơi game ra chẳng làm gì khác, cậu thì chỉ có đồ ăn và trai đẹp, Chi Chi là hy vọng cuối cùng của phòng 104 chúng ta đấy."
"Thôi nào, nói chuyện chút thôi mà. Cậu ấy đã vùi đầu ở thư viện mấy ngày rồi, thỉnh thoảng thư giãn đầu óc một chút cũng tốt mà."
Tống Vãn Chi ngẩng đầu lên khỏi bàn học, tháo một bên tai nghe xuống. Im lặng vài giây, cô cụp mắt, nhẹ giọng nói: “Tớ sẽ không làm vậy đâu.”
"Hả? Sao lại thế?" Vương Ý Huyên quay đầu lại.
Khang Tiệp cười: "Nếu cậu ấy nói có, lúc đó cậu mới nên hỏi tại sao."
Vương Ý Huyên suy nghĩ hai giây rồi nghiêm túc gật đầu: "Cũng đúng. Vãn Chi của chúng ta nhìn là biết ngay kiểu người trong sáng và ngoan hiền nhất, còn sạch sẽ hơn cả một tờ giấy trắng. Nhìn thế nào cũng không hợp để dính dáng tới loại người như Giang Tứ."
Tống Vãn Chi cúi đầu, im lặng.
Cô không biết phải nói ra thế nào.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play