Hứa Tri Nam & Lâm Thanh Dã
Tôi từng nghĩ sẽ kéo em xuống địa ngục, nhưng rồi lại nâng niu em như thần minh.
***
Tháng Sáu, mưa dầm dề cả tháng khiến cả thành phố phủ một màu ảm đạm. Vừa dứt mưa, mặt đất vẫn còn loang loáng nước.
“Thân thể, tóc da đều do cha mẹ ban cho, không thể tự ý hủy hoại, đó là gốc của chữ hiếu.”
Thiếu nữ ngồi sau bàn gỗ, giọng nói nhẹ như nước: “Tôi khuyên cậu nên nghĩ lại. Hình xăm này về sau chắc chắn cậu sẽ hối hận.”
Quán xăm nhỏ nằm ngay đối diện cổng Đại học Bình Xuyên, ngày nào cũng có sinh viên lui tới.
Nhưng thật ra, đa số người tìm đến chẳng phải vì muốn xăm, mà vì cô chủ tiệm – Hứa Tri Nam.
Trên tấm biển gỗ trước cửa chỉ viết vỏn vẹn hai chữ “Tiệm xăm”, không có tên tiệm cụ thể. Tường gạch loang lổ, trước hiên bày một dãy vỏ chai rượu với đủ ký hiệu tiếng Anh.
Bên trong lấy tông trầm xám, trắng, đen làm chủ. Tường vẽ đầy hoa văn rồng bay phượng múa, một mảng dán kín đĩa CD, sofa chất đống đồ linh tinh, bàn làm việc bày la liệt lọ mực, cuộn dây máy xăm, vài cuốn sách dày cộp.
Trang trí không cầu kỳ, thậm chí hơi thô ráp, nam tính và phóng túng.
Nhưng chủ tiệm thì hoàn toàn trái ngược.
Hứa Tri Nam rất xinh đẹp đẹp, mà nét đẹp của cô theo hướng thanh thuần, sự mâu thuẫn giữa rực rỡ và thuần khiết được phác họa trên người cô lại hòa hợp đến lạ. Tóc cột đuôi ngựa cao, gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt nai trong trẻo sâu thẳm, da trắng ngần. Cô mặc chiếc váy đơn giản, lộ đường xương quai xanh thanh mảnh cùng đôi chân dài thẳng tắp.
Trước mặt cô là một tờ giấy – nội dung hình xăm mà nam sinh đối diện muốn khắc lên vai mình.
Chỉ đơn giản ba chữ: Hứa Tri Nam.
Kiểu chữ rất đẹp.
Lại thêm một khách mượn xăm mình để tán gái.
Nam sinh ấy là dân thể thao, người cao lớn vạm vỡ. Nghe cô nhắc câu “Thân thể tóc da do cha mẹ ban cho” mà như đọc thần chú, cậu ta chỉ cười, chống tay ngồi nghiêng, vẻ bất cần: “Ai, chị nghĩ nhiều rồi. Em thật lòng đấy. Đâu có ai tới tiệm xăm mà lại không muốn xăm đâu?”
Hứa Tri Nam ngẩng mắt nhìn, nghiêm túc nói: “Nhưng đó là tên của tôi.”
Giọng cô mềm mại, trong trẻo, đuôi mắt hơi cong, ánh nhìn vô tình lại dễ khiến người ta sa vào.
Nam sinh thoáng ngẩn ra, rồi vội ho nhẹ, chống chế: “Nhưng… đó là điều em muốn xăm nhất.”
“……”
“Đàn chị, em thật sự thích chị! Hình xăm này là lời tỏ tình chân thành của em!”
Cậu ta nói mà tự thấy cảm động.
Hứa Tri Nam chẳng đổi sắc, chỉ đứng dậy rót ly nước, quay lại ngồi xuống bàn:
“Cái này tôi không làm. Cậu thật sự muốn xăm thì sang tiệm khác.”
Ý tứ rất rõ: thích thì làm, không thì thôi, còn ở đây tuyệt đối không làm.
Quả thực là lạnh nhạt vô tình.
Càng oái oăm hơn khi gương mặt ấy lại vừa ngoan hiền vừa xinh đẹp, khiến người ta chẳng nỡ nổi giận – y như một quả pháo lép.
Nam sinh nghẹn lời, đành ấm ức bỏ đi.
***
Chuông gió ngoài cửa lại vang, một nữ sinh khác bước vào.
Triệu Thiến huýt sáo:
“A Nam, vừa rồi cái cậu to con mới ra chẳng phải đàn em của chúng ta sao? Lại mò tới tìm cậu làm gì thế?”
Triệu Thiến – bạn cùng phòng của Hứa Tri Nam, hiện đang học năm ba. Theo cô biết, cậu đàn em kia đã theo đuổi Tri Nam suốt một năm.
“Xăm mình.”
“Xăm được chưa?”
“Chưa." Hứa Tri Nam cảm thấy vô cùng mệt mỏi: "Cậu ta muốn xăm tên tớ.”
Triệu Thiến suýt phun nước, giơ ngón tay cái: “Ghê thật. Nhìn khờ vậy nhưng cũng coi như có khí phách.”
Hứa Tri Nam không nhịn nổi bèn gõ nhẹ vào trán bạn: “Khí phách gì chứ, chỉ thấy ngốc thôi.”
Triệu Thiến hiếm khi nghe cô nói kiểu đó, liền ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Trong khi bạn mình còn cười chưa dứt, Tri Nam quay lại bàn, tiếp tục phác thảo hình cho khách khác đặt qua WeChat, chờ cô ấy cười xong mới hỏi: "Sao tự nhiên đến quán làm gì?"
“Rảnh thì mới ghé, không được à?” – Triệu Thiến tiện tay lấy lon coca từ tủ lạnh nhỏ, uống ừng ực nửa lon, sảng khoái thở ra.
“À mà tối nay đi bar không?”
“Đi bar làm gì?”
“Nghe nói tối nay Lâm Thanh Dã sẽ tới. Cậu không biết hả? Tin vỉa hè bảo ban nhạc của anh ấy sắp tan rã, anh ấy lại sắp tốt nghiệp. Nghe nói định vào showbiz đấy!”
Triệu Thiến hưng phấn vỗ đập sô-pha:
“Người như anh ấy mà vào giới giải trí thì sau này muốn gặp còn khó! Phải tranh thủ cơ hội chứ!”
Tri Nam chỉ khẽ nhíu mày, chưa nói gì.
Triệu Thiến lôi kéo tay cô làm nũng: “Đi mà, đi cùng tớ!"
“Khương Nguyệt đâu?”
"Khương Nguyệt còn bận ôn thi thạc sĩ rồi, cả ngày ở thư viện, không rủ đi cùng được.”
Cuối cùng, Hứa Tri Nam gật đầu đồng ý.
***
Ở Đại học Bình Xuyên có hai truyền kỳ.
Một là Hứa Tri Nam – “Ánh sáng Bình Xuyên”, hoa khôi khoa Mỹ thuật, kiêm luôn bà chủ tiệm xăm trước cổng trường. Chỉ nhờ nhan sắc cũng đủ khiến người ta gọi cô là truyền kỳ.
Nhưng người còn lại mới thật sự là huyền thoại - Lâm Thanh Dã.
16 tuổi lập ban nhạc, 18 tuổi đoạt giải Ca khúc Vàng. Thế nhưng anh không gia nhập giới giải trí, chỉ lang bạt ở các quán bar, vậy mà fan vẫn cuồn cuộn như nước.
Tối đó, hai cô gái tới quán bar Dã – nơi Lâm Thanh Dã hát mỗi tối.
Quán chưa đông lắm, nhạc nhẹ vang lên. Họ chọn chỗ ngồi góc có thể nhìn rõ sân khấu.
Triệu Thiến gọi cocktail mạnh, còn Tri Nam chỉ chọn ly có cồn nhẹ.
Đèn laser bắt đầu quét sáng, nhạc trống dồn dập, không khí nóng bừng.
“Đi nhảy thôi!” – Triệu Thiến reo lên, kéo bạn.
“Không. Cậu đi đi.”
“Đại học năm ba rồi còn ngoan vậy! Thật sự không đi à?”
“Không đi.”
Triệu Thiến lắc đầu, cười khanh khách rồi lao vào sàn nhảy.
Tri Nam ngồi lại một mình, khẽ xoa tai, ánh mắt lơ đãng.
Ngay lúc đó, cả quán bar bùng nổ tiếng hò hét.
Trên sân khấu, vài người bước ra. Người đi đầu mặc sơ mi trắng, vai rộng eo thon, cầm micro.
“—— Ban nhạc Thứ Hoè, Lâm Thanh Dã.”
Tiếng thét vang dội.
Tim Tri Nam bỗng đập loạn.
Khi tiếng reo kéo dài dần lắng xuống, chàng trai lạnh nhạt nói thêm bốn chữ: “Buổi tối tốt lành.”
Ánh đèn chiếu thẳng, phác họa gương mặt trẻ tuổi: mí mắt mỏng, xương mày sắc nét, hầu kết gồ lên, từ cổ áo sơ mi để lộ đường xương quai xanh. Da trắng, tóc đen, ánh sáng xanh lam phản chiếu càng khiến vẻ lạnh lùng lại thêm ngông nghênh.
Âm nhạc vang lên, anh gảy guitar, giọng ca trầm thấp, trong trẻo mà đầy nội lực.
Tri Nam ngồi yên lặng nghe, khác hẳn đám người nhảy múa điên cuồng xung quanh.
Bất chợt, ánh mắt thiếu niên dừng lại, nhìn thẳng về phía cô.
Trong khoảnh khắc, bốn mắt chạm nhau.
Tim cô chấn động, vội vã cúi xuống, cầm ly cocktail uống một hơi để che giấu. Vị cay nồng xộc lên khiến cô ho sặc sụa.
Trên sân khấu, Lâm Thanh Dã nhếch môi cười, ngón tay lướt thêm một khúc chuyển âm. Nụ cười ấy… ngông cuồng đến mức vô lại.
…
“Aaaaaa! Đẹp trai quá đi mất!” – Triệu Thiến chẳng biết từ đâu chui ra, gào lên một tiếng rồi phấn khích ngồi phịch xuống cạnh Hứa Tri Nam.
“Thật đó! Chỉ cần có Lâm Thanh Dã, cả trường đám nam sinh đều hóa thành nền mờ hết!”
Cô nàng càng nói càng sung: “Trời ơi A Nam, mau thả thính đi chứ! Đều là người cùng trường, nước sông thì nên tưới ruộng nhà, chứ để chảy ra ngoài uổng lắm!”
Hứa Tri Nam chỉ chớp nhanh hàng mi, ngơ ngác: “Hả?”
“Thôi bỏ đi.” Triệu Thiến nhanh chóng tự bác bỏ ý kiến của mình, “Người như Lâm Thanh Dã ấy mà, tốt nhất chỉ nên đứng xa xa ngắm cho đã mắt. Thật sự mà bị anh ấy để ý tới, e rằng cuối cùng chẳng còn mảnh xương nào nguyên vẹn.”
Nói rồi lại liếc sang bạn mình, tặc lưỡi: “Cậu ngoan hiền thế này, chắc chắn không phải đối thủ của anh ấy đâu.”
“……”
Âm nhạc trên sân khấu lên đến cao trào. Lâm Thanh Dã dang rộng hai tay, ngẩng cằm, ánh đèn rọi xuống gương mặt trẻ tuổi. Anh cười ngông cuồng, thản nhiên hưởng thụ tiếng hò reo điên cuồng phía dưới.
Hứa Tri Nam kéo nhẹ tay áo Triệu Thiến: “Muộn rồi, về ký túc xá thôi.”
“Ok, đợi chút tớ đi WC đã.”
Hứa Tri Nam lấy ví ra, đi tới quầy bar định thanh toán.
“Bàn số 28, hai người. Đã có người trả rồi.” – Bartender nhìn hóa đơn nói.
Cô khựng lại: “Có nhầm không?”
Anh ta mỉm cười: “Không nhầm đâu.”
“Vậy… xin hỏi ai đã trả giúp?”
“Bọn tôi vừa đổi ca, cũng không rõ. Lần sau rất hoan nghênh hai người ghé lại.”
Lúc Triệu Thiến chạy từ WC ra, thấy bạn mình đứng chờ, liền hỏi: “Sao thế?”
“Không có gì.” Hứa Tri Nam lắc đầu, mỉm cười nhạt. “Đi thôi.”
…
Trên đường về, tiếng hò hét trong bar vẫn rền vang:
“Lâm Thanh Dã! Lâm Thanh Dã!”
Bầu trời ngoài quán đã treo vài ngôi sao, như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Điện thoại Tri Nam rung lên.
Một tin nhắn mới.
[Anh Thanh Dã: Tối nay qua chỗ tôi không?]
Điện thoại chính là sợi dây nối liền thế giới của hai người.